Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 126: Chương 126: Đi công tác New York, loli đáng yêu

Béo phì tự kỷ cũng cảm thấy như vậy đã đầy đủ rồi.

Hẹn xong xuôi thời gian, đêm đó Seylev để cửa sau mở ngỏ.

Buổi đêm cùng ngày, gã ta còn đặc biệt đi kiểm tra lại cửa sổ các phòng, tránh cho tên béo phì tự kỷ kia chạy vào trong phòng.

Làm xong tất cả những chuyện này, gã ta ở sân trước uống rượu đợi, nhưng vẫn chưa đợi được tên béo phì tự kỷ kia tới thực thi hành động, gã ta đã ngủ mất.

Ngày hôm sau, gã ta mới phát hiện ra tên béo phì tự kỷ kia đã chết, nổi lơ lửng ở bên trong bể bơi trong sân sau.

Seylev đương nhiên là không dám thể hiện ra là chuyện này có bất cứ điểm đáng ngờ nào liên quan tới mình, lợi dụng tình huống Katie muốn thể hiện địa vị, không phối hợp với đồn cảnh sát, làm cho việc điều tra vụ án không thể thuận lợi tiến hành, do đó gã ta cũng không bị lộ ra ngoài ánh sáng.

Nhưng mà, lời khai của Seylev cũng chỉ tới đây mà thôi.

Chuyện nửa đêm để Sergey vào cửa, cùng ra tay làm cho Katie chết đuối, gã ra không ngốc, đương nhiên là sẽ không nói.

Đương nhiên là Elsa cũng biết Seylev có dính líu ở bên trong vụ án Katie tử vong sau đó, có hiềm nghi thả người đi vào cực lớn.

Thế nhưng, chuyện đó cần phải đợi đến lúc Sergey bị tóm, rồi sẽ cùng thẩm vấn một lúc.

Bây giờ vụ án này, đã đầy đủ để bọn họ ném Seylev vào trong ngục giam trước, không sợ gã ta chạy mất, thuận tiện cũng có thể kết án vụ án tên béo nặng 200 pound chết kỳ hoa ở trong hồ bơi trước đó.

Giải quyết xong Seylev, Elsa lại đi báo tin vui cho Dustin.

Luke cũng không đi.

Dù sao thì hệ thống cũng đã phát cho điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy rồi, hắn cũng lười đi cướp công lao của Elsa.

Elsa muốn thăng chức, Luke lại muốn tận lực hoạt động ở tuyến đầu kiếm điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.

Nhiệm vụ: Vụ án người béo không rõ danh tính bị chết đuối đã hoàn thành.

Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ 100, điểm tích lũy 100.

Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ 80%, thu hoạch được 80 điểm kinh nghiệm, 80 điểm tích lũy.

Luke rất hài lòng.

Chỉ là đi một chuyến, đuổi một cây số, bắt một người, vụ án này đã phá xong.

Điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy đã lấy tới tay, báo cáo đương nhiên là do Elsa viết, cô ta muốn chiếm được nhiều công lao hơn, vậy thì không thể để cho Luke viết báo cáo được.

Cho nên, Luke xem như là được thanh nhàn.

Mặt mũi của Elsa bên kia đang tràn đầy vẻ cao hứng trở lại, hiển nhiên là việc chỉ cần hai ngày đã phá được hai vụ án liên quan với nhau ở trong biệt thự của Katie, đối với cô ta thì đó cũng là chuyện rất đáng được cao hứng.

Bằng vào tâm trạng thật tốt lúc này, cô ta quay sang Luke nói: "Đi thôi, tôi mời cậu ăn cơm trưa."

Luke lại lắc đầu, chỉ chỉ vào con mắt của cô ta: "Elsa, chị quá mỏi mệt rồi. Từ hôm qua tới giờ chị ngủ được bao lâu? Chỉ khoảng ba giờ thôi chứ? Chị vẫn là mau về nhà nghỉ ngơi đi. Nói không chừng Dustin sẽ rất nhanh để cho chúng ta đi New York, như thế thì chị sẽ càng không có thời gian nghỉ ngơi."

Elsa nhìn biểu lộ của Luke, sau đó mới hồi phục lại tinh thần, vội vàng móc một tấm gương ra soi, lập tức mặt hoa thất sắc.

Hôm qua cô ta đã bận rộn cả một đêm, sáng nay lại cùng chạy bắt người với Luke, chạy như điên khoảng một cây số chứ đâu ít.

Trở lại lại ngay lập tức đi thẩm vấn Seylev, bây giờ lớp trang điểm trên mặt đã sớm sắp không còn, lại còn có vẻ hơi lem nhem nữa.

Còn may là cô ta để kiểu tóc ngắn già dặn, cho nên đầu tóc cũng không có vấn đề gì lớn.

Nhưng dung mạo của bản thân cô ta vốn bình thường, bây giờ nhìn lại thật sự là rất bình thường, không có một chút khí thế sắc bén giống như thường ngày.

Tăng thêm quầng thâm trên hai mắt, trông cô ta càng giống như một kẻ nghiện.

Thế là, cô ta cũng chỉ có thể hẹn Luke rằng sẽ mời cơm trưa ngày mai, sau đó nhanh như chớp trở về nhà nghỉ ngơi.

Luke cười ha ha.

Elsa đã đi về, thời gian trống này còn không phải là sẽ tùy tiện cho hắn muồn làm gì thì làm sao! Chỉ cần Dustin đừng đến.

Lúc này, điện thoại trên bàn vang lên, thật đúng là Dustin gọi tới.

Nghe thấy tin Elsa đã về nhà nghỉ ngơi, vị tổ trưởng này cũng không nói gì, chỉ gọi một mình Luke vào trong văn phòng của ông ta.

Sau khi vào trong văn phòng, Dustin khen ngợi Luke vài câu, sau đó nhìn một phần hồ sơ trước mặt, một lát sau mới hỏi: "Lúc cậu làm nhân viên cảnh sát ở thị trấn Shackelford, một đêm bắn chết mười ba tay súng?"

Luke gật đầu: "Đúng thế."

Chiến tích này được ghi rõ ở bên trong hồ sơ cá nhân, không thể giấu diếm được.

Dustin: "Kỹ thuật bắn của cậu tốt lắm à?"

Luke: "Cũng tạm được."

Dustin im lặng trong chốc lát, ngồi ở nơi đó lộ ra ánh mắt lấp lóe, một lát sau mới nói: "Ừm, không có việc gì. Cậu đi ra ngoài trước đi."

Luke ồ một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài.

Lúc hắn sắp bước ra khỏi cửa, Dustin đột nhiên lại căn dặn một câu: "Trở về nghỉ ngơi cho thật tốt, về sau có thể sẽ phải bận rộn rất nhiều việc."

Luke gật đầu xác nhận.

Sau khi đi ra ngoài, hắn lập tức suy nghĩ tới lần tra hỏi này của Dustin.

Chẳng lẽ Dustin muốn để cho mình đơn thương độc mã đi tới New York giải quyết Sergey?

Đột nhiên, hắn lại lắc đầu.

Đây là chuyện không có khả năng.

Loại vụ án như thế này, làm sao có thể hoàn toàn giao cho hắn, chí ít là Elsa sẽ phải cùng đi.

Luke rất nhanh đã ném chuyện này ra sau đầu.

Mặc kệ là chuyện này sẽ được quyết định như thế nào, hắn chỉ cần nỗ lực kiếm điểm điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy về cho mình là được.

Tan tầm hôm nay, Luke dùng chiếc xe second-hand vừa mới mua đi đón Selina về nhà.

Selina cao hứng không thôi, rốt cục thì cô cũng không cần ngồi xe buýt đi làm mỗi sáng sớm nữa.

Luke lại cũng không quan trọng.

Dù sao thì hai người có thể cùng ra ngoài đi làm, cho dù giờ tan sở không nhất trí, cũng có thể hỗ trợ lẫn nhau.

Hai ngày sau, Luke nhận được thông báo của Dustin, hắn và Elsa với tư cách là đại biểu, được phái đi New York, hiệp trợ đồn cảnh sát bên kia bắt Sergey - Mazanov.

Trong hai ngày này Elsa cũng đã chậm rãi hồi phục sức khỏe.

Seylev còn dễ đối phó hơn so với trong tưởng tượng, bây giờ đã giao cho thanh tra địa phương thụ án, ít nhất thì gã ta cũng sẽ phải ngồi tù một hai năm.

Hai người đi New York, được thanh toán vé máy bay.

Elsa không phải là Selina, đương nhiên là sẽ không keo kiệt lựa chọn ngồi xe buýt Greyhound để tiết kiệm tiền, cô ta còn ước gì có thể chạy tới sớm hơn, bắt Sergey để kết án.

Luke cũng là lần thứ nhất trong đời này ngồi lên máy bay chở khách.

Sau khi cất cánh, Elsa hơi có vẻ hiếu kỳ nhìn Luke, cười nói: "Rất ít đi máy bay à?"

Luke: "Lần thứ nhất. Trước đây chỉ mới từng ngồi máy bay trực thăng."

Elsa gật đầu: "Ừm, tôi nghĩ, về sau cậu sẽ quen thôi."

Luke ừ một tiếng, không tiếp tục nhắc tới cái đề tài này nữa.

Elsa cười lắc đầu, đeo bịt mắt lên, dứt khoát đi ngủ.

Luke cũng chỉ tò mò trong chốc lát, sau khi máy bay cất cánh chừng nửa giờ, hắn đã mất đi hứng thú đối với trời xanh mây trắng ở bên ngoài cửa sổ.

Elsa ở vên cạnh đã ngủ, phát ra hơi thở hơi có chút nặng nề, tự nhiên là không thể nói chuyện phiếm được nữa.

Chiếc máy bay chở khách này là một chiếc Boeing 757, mỗi hành lang có một loạt sáu hàng ghế.

Elsa già đời, chiếm cứ vị trí ngoài cùng bên trái, nơi đó ít bị quấy rầy nhất.

Luke chỉ có thể ngồi ở giữa của hàng ghế ba chỗ ngồi, trên chỗ ngồi bên tay phải của hắn là một cô bé, đại khái khoảng mười một mười hai tuổi.

Áo len màu hồng phấn thêm chiếc mũ màu hồng phấn ở đỉnh đầu,đôi môi mỏng và hếch lên hơi tinh nghịch, đôi mắt hơi có chút hẹp dài, nhưng ánh mắt rất linh động, trong tông màu đen trong con mắt dường như có một luồng linh quang xuất hiện.

Uhm, được rồi, đây chính là nói nhảm.

Kỳ thật chính là cái loli này rất đáng yêu, nhìn có vẻ rất lanh lợi.

Chuyện cũng không phải là trọng điểm.

Luke bình tĩnh liếc sang một trung niên da trắng khoảng hơn bốn mươi tuổi ngồi ở hàng ghế bên cạnh cách lối đi kia, con hàng này giống như Tony Stark, để râu ria, nhưng mà râu ria của người này để tùy ý hơn Tony rất nhiều, hiển nhiên là cũng không quá chú ý cắt tỉa.

Nhưng nhìn qua, trên người vị trung niên da trắng này có một loại khí chất rất kỳ quái.

Dùng ngôn từ bên trong võ hiệp để hình dung, chính là vừa chính vừa tà, vừa nhu lại vừa cương.

Trông thấy ánh mắt của Luke hướng tới, trung niên da trắng này lễ phép cười cười, còn nói một cậu: "Cậu tốt chứ."

Luke cũng mỉm cười gật đầu: "Anh tốt chứ."

.......................

Người dịch: thichthanhtu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!