Damon hoài nghi nhìn hắn.
Luke cũng không vội giải thích, cực nhanh báo ra vị trí của mấy người kia.
Damon ngồi thẳng lên, cực nhanh quét mắt nhìn mấy vị trí kia, sắc mặt trở nên có chút khó coi.
Nếu như những người này đều là phần tử khủng bố, như thế thì sẽ có phiền phức lớn rồi.
Bốn người phân tán ở các nơi trên máy bay, căn bản là không có cách nào đồng thời giải quyết.
Nhưng Luke nói cho anh ta nghe một tin tức càng xấu hơn: "Tôi hoài nghi, bọn họ còn có một đồng bọn ở bên trong khoang thương gia phía trước nữa."
Khuôn mặt Damon đã xanh lét.
Năm người? Bên phe bọn họ tính cả Luke mới có ba người.
Damon có lòng tin đối với thân thủ của mình và con gái, lại không có quá nhiều lòng tin đối với Luke.
Về phần Luke nói láo? Ha ha, Luke đã đưa huy hiệu cảnh sát và huy chương cho anh ta xem qua.
Damon vốn là cựu cảnh sát, chỉ mới cầm vào tay, nhìn hai lần đã biết đây là hàng thật.
Luke sẽ nói loại chuyện đùa hoang đường này cho một người xa lạ sao?
Khả năng này rất nhỏ.
Hơn nữa Luke vốn trời sinh đã có sẵn một loại khí chất để cho người ta sinh ra tín nhiệm.
Uhm, được rồi, kỳ thật chính là một loại khí chất của một giáo viên, nếu như người bình thường nói một câu, người khác sẽ hoài nghi 5 phần, tin tưởng 5 phần.
Nhưng lời Luke nói ra, đối phương sẽ hoài nghi 3 phần, tin tưởng 7 phần, ít nhất cũng là hoài nghi 4 phần, tin tưởng 6 phần.
Mới vừa rồi Damon nói chuyện phiếm với Luke cũng rất vui vẻ, giờ phút này cũng đã không thể kìm lòng sa vào hình thức hoài nghi 3 phần, tin tưởng 7 phần.
Thế nhưng, một khi có khuynh hướng tin tưởng Luke, như vậy sao Damon dám thờ ơ lạnh nhạt?
Đây chính là ở trên máy bay a!
Nếu như bom nổ, toàn bộ người bên trên đều sẽ xong đời.
Damon nhỏ giọng nói: "Tôi và Mindy có thể phụ trách giải quyết hai người, nhưng còn ba người khác thì phải làm sao? Đặc biệt là tên ngồi trong khoang thương gia phía trước kia."
Luke: "Một chút nữa tôi cần Mindy phối hợp với tôi, giả bộ cảm thấy không thoải mái, tôi sẽ mượn cơ hội tiến vào bên trong khoang thương gia, xác định người che giấu cuối cùng kia, sau đó sẽ làm … như vậy, còn … như vậy, như thế nào?"
Damon không do dự, lập tức gật đầu.
Anh ta rất tự tin đối với thân thủ của mình, nhưng cũng không thể cam đoan có thể tìm được phần tử khủng bố ẩn nấp ở bên trong khoang thương gia kia, bây giờ cũng chỉ có thể nghe theo đề nghị của Luke.
Chí ít, Luke là người phát hiện ra nguy cơ lần này —— nếu như nguy cơ này thật sự tồn tại.
Hai cha con Damon và Mindy phối hợp với nhau cực kỳ thuần thục.
Damon chỉ làm mấy thủ thế, cộng thêm ánh mắt, Mindy đã lập tức "Đổ bệnh".
Damon khẩn trương nhỏ giọng la lên, thuận tiện dùng ngôn ngữ "Chỉ rõ" tình huống nơi này: "A, Mindy, con làm sao rồi? Con không thoải mái ở chỗ nào? Này, mấy cô tiếp viên ơi, mau tới giúp tôi một chút, con gái tôi cảm thấy khó thở."
Vừa lớn tiếng la lên, anh ta còn cực nhanh cúi xuống, nói rõ trình tự hành động cho cô nhóc biết.
Luke cũng đứng lên theo, chạy đến bên cạnh Mindy: "A, Mindy, em sao rồi? Có cần hít oxi không?"
Mindy liếc mắt: Anh mới cần hít oxi, cả nhà anh đều hít oxi.
Luke "Kinh hãi" : "A, tiếp viên, nhanh lên, con ngươi của em ấy đã trắng dã rồi."
Mindy cắn chặt hàm răng: Tên khốn này, vừa rồi thế mà mình còn cảm thấy anh ta giống như là một người đàn ông tóc vàng ấm áp! Mắt thật sự là bị mù rồi.
Luke lại một lần nữa xuất tuyệt chiêu cuối cùng: "Đừng, đừng như thế. Mindy, không cần khẩn trương, buông lỏng, đừng cắn phải đầu lưỡi."
Damon ở bên cạnh nhìn một màn này, trong lòng không hiểu thấu có một loại cảm giác hoang đường: Hửm, cha của cô nhóc là mình cơ mà? Vì sao phần diễn lại bị cậu cướp đi?
Một bác gái tiếp viên người da trắng chạy tới, mặt mũi tràn đầy vẻ khẩn trương lo lắng nhìn loli.
Loli này quá đáng yêu, bác gái tiếp viên kia đã tràn đầy sự thương cảm.
Luke vội vàng nói: "Tôi đang là sinh viên y khoa, hiểu một chút kiến thức cấp cứu, ở trên này có hộp cấp cứu không?"
Bác gái tiếp viên vội vàng gật đầu: "Có, có. Chờ tôi đi lấy."
Luke: "Tôi đi theo bác."
Đợi sau khi cùng bác gái tiếp viên kia tiến vào trong phòng làm việc dành cho tiếp viên ở phía sau máy bay, một bác gái tiếp viên da đen khác đang nghỉ ngơi cũng nhìn lại.
Luke lập tức đưa ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng.
Sau đó, hắn lấy chứng nhận cảnh sát của mình ra, nhỏ giọng nói: "Giữ bình tĩnh, đừng nên kêu lên. Trên máy bay có một đám nghi phạm, tôi hoài nghi bọn họ đang có mưu đồ làm loạn."
Nhìn hai bác gái kia đang kinh ngạc đến mức há to miệng ra, Luke lại một lần nữa khoa tay múa chân làm ra động tác giữ im lặng, làm cho hai người nuốt xuống lời kinh hô.
"Vấn đề bây giờ là, tôi phát hiện ra có khả năng là có một người trong số bọn họ ở bên trong khoang thương gia phía trước. Có phải là nơi đó cách khoang điều khiển gần nhất không?" Luke cố ý nói một câu nói nhảm.
Khoang thương gia ở phía trước, đương nhiên là cách khoang điều khiển ở phía trước gần nhất rồi.
Hai bác gái vội vàng gật đầu.
Luke: "Hai người có thể thông báo cho cơ trưởng, để cho ông ta đề cao cảnh giác, đừng nên mở cửa khoang ra chứ?"
Hai bác gái này lại một lần nữa gật đầu, chỗ này của bọn họ có điện thoại có thể giao tiếp được với cơ trưởng ở phía trước.
Luke gật đầu: "Đợi chút nữa, bác…" hắn nhìn về phía bác gái người da trắng kia.
Bác gái này rất thông minh: "Tôi tên là Jennifer. Bà ấy là Lopez."
Như vậy thì hai người các bác hợp lại chính là Jennifer - Lopez à?
Luke: "Jennifer dẫn cháu và hai cha con nhà kia đi vào khoang thương gia phía trước, nói là để cho cô bé kia thoải mái dễ chịu hơn một chút, thuận tiện cho việc cấp cứu. Lúc chúng tôi vừa đi ra ngoài, Lopez sẽ lập tức thông báo cho cơ trưởng, để cho bọn họ đừng nên mở cửa khoang ra. Mặt khác, nếu có biến cố gì, hai người nhất định là không nên kinh hoảng, tin tưởng chúng tôi có thể xử lý tốt tất cả những chuyện này. Jennifer, bác phải bí ẩn nhắc nhở vị đồng nghiệp ở bên trong khoang thương gia, để họ không nên quấy nhiễu hành động của chúng tôi, có thể làm được không?"
Jennifer gật đầu.
Luke: "Tốt rồi, bình tĩnh một chút. Tôi xin cam đoan, chúng ta sẽ đúng hạn đến sân bay Kennedy của New York."
Sắc mặt của hai bác gái có chút kinh hoảng, nhưng Luke cũng không thèm để ý.
Trên máy bay xuất hiện tình huống có một cô bé khó thở, bọn họ không kinh hoảng được sao? Không kinh hoảng đó chính là không có nhân tính.
Luke ra hiệu cho hai người xong, lại cực nhanh nắm lấy hai con dao ăn bằng kim loại bên trong phòng làm việc, giấu vào trong quần áo.
Rất nhanh, Jennifer đã ở phía trước dẫn đường, Luke cầm hộp cấp cứu lên, giả ra bộ dáng của một bác sĩ.
Cũng may là khí chất bề ngoài của hắn thật sự có chút giống như sinh viên y khoa, đám phần tử khủng bố hẳn là không thể hoài nghi hắn nhanh như vậy được.
Sau khi ra ngoài, đi đến trước mặt hai cha con Mindy, Luke dặn dò một tiếng, hai người đàn ông lập tức đỡ Mindy đi tới phía khoang thương gia ở phía trước.
Mượn thân thể của Mindy yểm hộ, Luke nhét một con dao ăn vào trong tay Mindy, chính hắn chỉ để lại một con.
Hai mắt của Mindy tỏa sáng, cổ tay chỉ hơi chuyển động, con dao ăn kia đã biến mất ở trong ống tay áo của cô bé.
Trên đường đi, Luke và Damon đều dùng khóe mắt quan sát mấy tên phần tử khủng bố kia.
Trong lòng Damon lại đã trầm xuống.
Lời nói của Luke còn có thể là giả, nhưng từ kinh nghiệm làm cảnh sát nhiều năm của Damon, chỉ là khóe mắt hơi quét qua đã phát hiện ra rõ ràng là vẻ mặt của bốn tên hư hư thực thực là phần tử khủng bố ngồi trong khoang kia không bình thường.
Bọn họ đều quá mức khẩn trương.
Bên trong ánh mắt toát ra vẻ đề phòng và điên cuồng, làm sao một kẻ già đời như Damon lại có thể nhìn lầm được.
Cho dù những người này không phải là phần tử khủng bố, cũng tuyệt đối là nghi phạm nguy hiểm.
Trong lúc khiêng Mindy đang gian khổ biểu diễn ra trạng thái ngạt thở tới khoang thương gia phía trước, khứu giác linh mẫn của Luke điên cuồng phát động.
Từ giờ trở đi, thời gian đã tiến vào đếm ngược.
Trên người đối phương có thuốc nổ, làm không cẩn thận để cho bọn chúng căng thẳng sẽ trực tiếp khởi động, bất cứ lúc nào thời gian lưu lại cho ba người bọn Luke cũng sẽ có thể về không.
Lựa chọn của Luke không nhất định là sẽ chính xác, nhưng ngồi chờ chết thì không thể nghi ngờ sẽ càng nguy hiểm hơn.
......................
Người dịch: thichthanhtu