Nếu thật sự đợi đến lúc đối phương bắt đầu cướp máy bay, khi đó Luke chỉ cần hơi di động, đối phương sẽ có thể làm nổ thuốc nố, tuyệt đối sẽ không để hắn và cha con Damon có thể có cơ hội tùy ý đi lại, phát động công kích.
Hành động bây giờ mặc dù sẽ có nguy hiểm, nhưng quyền chủ động còn ở trên tay bọn họ. Nếu như chờ đợi, quyền chủ động sẽ không còn lại một chút nào.
Nhiều khi, lựa chọn đúng sai của cảnh sát lúc phá án cũng không quan trọng, một mực do dự mới là sai lầm lớn nhất.
Cũng may là bên trong khoang thương gia chỉ có ít người, trình độ phức tạp của mùi thấp hơn nhiều so với khoang phổ thông ở đằng sau, không tới mười giây, Luke đã khóa chặt một trung niên râu quai nón nhìn cỏ vẻ như là một người con lai.
Luke mượn động tác giả vờ kiểm tra tình huống của Mindy, ở bên tai Damon cực nhanh chỉ vị trí người này cho anh ta.
Sau đó, Luke giả vờ như là quên thứ gì đó, đi theo tiếp viên trở về phòng làm việc phía sau.
Mặt mũi của hắn tràn đầy vẻ lo lắng, làm cho tất cả mọi người đều có chút ghé mắt: Chẳng lẽ cô nhóc này là em gái của người trẻ tuổi kia hay sao?
Bác gái người da đen tên là Lopez ở phía sau khẩn trương tiến lên: "Tôi đã thông báo cho cơ trưởng rồi."
Luke gật đầu: "Rất tốt, bác cứ đợi ở chỗ này, không nên tùy ý lên tiếng, được chứ?" Nói xong, hắn hơi vén màn cửa bằng vải mềm của phòng làm việc lên một chút, nhìn về phía trước.
Bây giờ, chờ xem hai cha con Damon biểu diễn.
Bên trong trận nguy cơ này, Luke cũng không được tính là nhân vật chính.
Chỉ cần hai cha con Damon không đạt tới một trình độ chiến đấu nhất định, như vậy khẳng định là hành động lần này sẽ hoàn toàn thất bại.
Nhưng Luke cũng không có cách nào.
Ba chọi năm, còn không thể cho đối thủ có bất kỳ cơ hội phản ứng nào, chỉ có thể kiểm nghiệm trình độ chiến đấu của ba người, càng nhiều hơn nữa là còn phải nhìn vận may.
Thậm chí, vận may còn là yếu tố quan trọng nhất.
Rất nhanh, bên trong khoang thương gia phía trước truyền tới một tràng tiếng thốt lên, nhưng có màn cửa che đậy, người bên trong khoang phổ thông đều không nhìn thấy tình hình ở phía trước.
Vài giây về sau, Damon bỗng nhiên từ phía sau rèm của cánh cửa kia đi ra, hấp dẫn ánh mắt của mọi người ngồi bên trong khoang phổ thông.
Sắc mặt anh ta lo lắng: "Không xongrồi, không xong rồi, con gái của tôi đang bị vo giật, nó đang nôn ói, ai là bác sĩ, có ai tới cứu con tôi không? Nó vẫn còn con nít."
Vào lúc này, sắc mặt của Luke vô cùng bình tĩnh, lặng lẽ từ phía sau đi ra, không một tiếng động đến gần phía sau một người đàn ông có bộ râu quai nón ngồi ở trong góc hẻo lánh nhất.
Trên người tên này không có thuốc nổ, nhưng gã ta lại có thể thấy rõ toàn bộ tình hình trong khoang phổ thông, tuyệt đối chính là tên tai mắt canh chừng.
Động tác của Luke rất nhanh, rất nhẹ nhàng, không có chút động tĩnh nào chen vào trong khe hở nhỏ phía sau chỗ ngồi của gã ta.
Lợi dụng lúc hành khách ngồi bên cạnh tên canh chừng này không chú ý tới, hắn đập một quyền lên ót của tên này.
Bây giờ thuộc tính lực lượng của Luke thế nhưng đã đạt tới 24, dù ở dưới loại tình huống phát lực không tiện như thế này, cũng là một đòn thành công, trong nháy mắt đã làm cho tên kia hôn mê.
Trong lúc này, hai hành khách ngồi kế bên tên này vẫn còn đang nhìn màn biểu diễn đạt giải Oscar kia của Damon, căn bản là không chú ý tới người bên cạnh mình đã bị người ta đánh cho ngất xỉu.
Ai bảo tên này chọn ngồi ở ghế hẻo lánh nhất! Gã ta có thể trông thấy tất cả mọi người, mà hầu như là tất cả mọi người đều rất khó có thể chú ý được hắn.
Sau khi Luke dùng một đòn đã thành công, lại lặng yên không một tiếng động lẻn ra, giống như một con rắn linh hoạt mà yên tĩnh.
Lúc này Damon đã chạy vào bên trong khoang phổ thông rồi, anh ta trông thấy Luke đã giải quyết xong tên ngồi ở ghế hẻo lánh nhất kia kia, lập tức bắp thịt cả người anh ta đều bắt đầu kéo căng.
Lúc này hành động đã tiến vào thời khắc quan trọng nhất, tuyệt đối không có khả năng phạm sai lầm.
Nhìn Luke bỗng nhiên dùng tay ra hiệu cho mình, trong nháy mắt Damon đã bùng nổ, chợt nhào về phía một người đàn ông đang ngồi cách vị trí của anh ta khoảng một mét.
Nắm đấm hung mãnh phát ra một tiếng bịch, xen lẫn tiếng tạch tạch rất nhỏ, đã đấm cho khuôn mặt của một người đàn ông râu quai nón ngồi ở ghế giữa bên tay phải lõm vào, sau đó không chút do dự lại bổ sung thêm một cú đấm nặng nề nữa.
Luke cũng đồng thời ném ra con dao ăn duy nhất trong tay kia, giống như một sợi chỉ bạc, trong nháy mắt đã đâm vào trong hốc mắt của một người đàn ông ngồi cách hắn khoảng 2 mét.
Đồng thời với lúc hai người đàn ông ra tay, rèm vải của khoang thương gia cũng hơi được vén lên một chút, một bóng đen cấp tốc bắn ra, xuyên qua ba hàng ghế, chuẩn xác đập lên trên hốc mắt của một người đàn ông.
Trong nháy mắt người đàn ông này đã bị hôn mê.
5 phần tử khủng bố đều đã bị giải quyết, Damon và Luke cũng không hề có ý định buông lỏng, mà đều nheo lại mắt, cực nhanh quét mắt nhìn lướt qua đám hành khách đang ngồi trong khoang máy bay.
Những hành khách này đều có chút trợn mắt hốc mồm, có vài người run rẩy, có vài người đã bắt đầu kinh hãi hô lên, nhưng không có ai có biểu hiện gì khác thường cả.
Hai người đều không di động, cứ như vậy qua lại quét mắt quan sát những hành khách này.
Jennifer và Lopez vốn đã sớm được Luke dặn dò đã bắt đầu trấn an những hành khách ở đây, nhỏ giọng giải thích đây là hành động bắt người khẩn cấp của cảnh sát, người ra tay đều là cảnh sát.
Mặc dù mọi người đều e ngại, nhưng trông thấy ánh mắt bén nhọn của hai người đàn ông kia, đều im lặng không nói, đều đã có chút tin tưởng.
Nếu như là phần tử khủng bố, giờ phút này đã hô hoán quát nạt rồi, đã lấy đồ vật ra uy hiếp mọi người.
Hơn nữa nhìn bề ngoài của hai người này, lại nhìn lại bề ngoài của mấy người bị đánh ngất xỉu kia, tất cả mọi người đều đã có chút tin.
Lopez đi tới trước mặt Luke, nhỏ giọng hỏi: "Phải làm sao bây giờ?"
Luke kề sát bên tai bà ta, dùng giọng nói cực nhỏ nói ra: "Nói cho cơ trưởng, nói ông ta lập tức tìm kiếm một sân bay gần nhất hạ xuống đi, trên máy bay cũng không an toàn."
Trong nháy mắt Lopez đã nghĩ đến một khả năng cực kỳ đáng sợ, kém chút đã sợ són tiểu.
Luke vỗ vỗ đầu vai của bà ta: "Yên tâm, bọn họ đều đã bị khống chế. Nhưng tốt nhất vẫn là để cho mọi người mau chóng rời khỏi chiếc máy bay này."
Nửa giờ sau, máy bay khẩn cấp đáp xuống sân bay quốc tế Des Moines của tiểu bang Iowa.
Hơn nữa, phía dưới còn có một nhóm lớn đặc công đang chờ đợi, còn có xe cứu hỏa xe cứu thương đứng xếp hàng sẵn.
Đợi cho các hành khách không kịp chờ đợi dùng cầu thang ngách rời khỏi máy bay, một đám đặc công lập tức vọt vào, rất nhanh đã đưa bốn tên nghi phạm đang bị trói chặt cộng thêm một thi thể xuống dưới.
Elsa lộ ra vẻ phức tạp, ở bên cạnh nhìn Luke bị đặc công mang đi, cuối cùng thở dài, sau đó tiến lên tìm đặc công, nói rõ thân phận của mình, cùng với thân phận của đồng sự của mình là Luke, sau đó ngay cả cô ta cũng bị mang đi.
Hai cha con Damon và Mindy cũng mang đầy vẻ cười khổ trên mặt bị đặc công mang đi.
Mindy còn tức giận trừng mắt về phía Luke: Chính là tên khốn này, để cho mình tuổi nhỏ như thế, thế mà lại bị đưa vào cục cảnh sát! Tên đáng chết này, không có một chút nào giống như một người đàn ông ấm áp tóc vàng! Quyết định, về sau nhất định phải chán ghét hắn!
Luke quay về phía Mindy mỉm cười, tỏ vẻ cảm ơn đối với Damon.
Thế nhưng cũng không hề có áy náy.
Nếu như bọn họ không ra tay hỗ trợ, mọi người đều sẽ phải chết, khi đó thật sự đúng là không cần phải phiền lòng với chuyện bị cảnh sát mang đi nữa.
Lần này Luke bị trì hoãn, chính là mất ba ngày.
Cha con Damon thì tốt hơn một chút, buối tối ngày hôm sau đã được thả ra, còn tới chào tạm biệt hắn, mới ngồi một chuyến bay miễn phí, trở về New York.
Nhưng mà, đôi cha con này cũng không để lại phương thức liên lạc, việc này để cho Luke càng thêm hoài nghi.
Uhm, mặc dù loli Mindy tỏ vẻ nghiến răng nghiến lợi đối với hắn, nhưng cũng không đến nỗi phải cắt đứt liên hệ với mình chứ? Chẳng lẽ mình thật sự đã làm ra chuyện gì quá phận? Khẳng định là đối phương có vấn đề!
Luke tự an ủi mình như vậy.
Một phương diện khác, cảm nhận của hắn đối với Elsa đã tốt hơn rất nhiều.
Trong lúc tiếp nhận sự điều tra của FBI, Elsa chủ động đứng dậy, làm ra chứng minh rất có lợi cho hắn, còn chủ động liên hệ với Dustin, nói rõ tình huống hai người đi New York làm nhiệm vụ lần này.
........................
Người dịch: thichthanhtu