Sở dĩ đãi ngộ của Luke hơi đặc thù hơn một chút, là bởi vì hắn đánh chết một tên phần tử khủng bố.
Tên bị hắn dùng dao ăn ném vào trong hốc mắt kia, lúc ấy đã bị một dao này làm cho mất mạng, chết không thể chết lại.
Luke cũng không sợ.
Tên này chính là một trong hai tên có bom trên người, hắn giết tên này, cũng sẽ không có bất cứ trách nhiệm nào.
Một tên có bom khác, là tên bị Damon đấm cho xương mặt lõm xuống kia.
Sau khi trung niên người lai ngồi bên trong khoang thương gia kia bị Damon đánh ngất xỉu, hai cha con nhà nọ lập tức có hành động.
Trong lúc Luke phi dao đánh chết một tên mang theo bom trên người, người cha đụng choáng một tên mang theo bom trên người khác, loli kia ở đằng sau rèm cửa, ném chiếc điện thoại cục gạch Nokia bị rơi xuống trước đó của trung niên người lai kia ra ngoài.
Sức nặng của chiếc điện thoại cục gạch kia vượt qua nửa cân, thành công nện choáng một tên phần tử khủng bố cuối cùng.
Sau đó, Luke và Damon đều đổ mồ hôi lạnh ướt cả người.
Bởi vì chiếc điện thoại kia thế mà lại là thiết bị dùng để kích nổ thứ hai, thiết bị dùng để kích nổ thứ nhất ở trên người của tên bị chiếc điện thoại Nokia nện choáng kia.
Có thể nói, một đòn này của loli Mindy cực kỳ có hiệu quả, một lần giải quyết cả hai tên mang thiết bị kích nổ.
Đương nhiên, cũng có thể nói, trời ưu ái cho cô nhóc này, mới không vì cú ném kia mà kích nổ quả bom.
Nhân viên FBI tới điều tra chủ yếu là quan tâm tới chuyện Luke dùng loại năng lực gì để có thể phát giác ra được trên người đối phương có bom.
Luke dùng một lý do rất huyền học: Trực giác.
Vì cái gì hắn có thể phát giác được sự tồn tại của năm người bên phía đối phương, ngay cả tên tổng chỉ huy ngồi bên trong khoang thương gia kia đều có thể phát hiện ra.
Luke đều nói là dựa vào trực giác.
FBI tin hay không cũng không quan trọng, Luke cũng không làm chuyện xấu.
Trên người của tên bị hắn dùng dao ăn ném chết kia có bom, mặc kệ là Luke áp dụng thủ đoạn gì, đều không phạm pháp.
Loli Mindy không trực tiếp ném dao giết người, rất có thể cũng là đã cân nhắc tới loại tình huống này, sau khi ném ra chiếc điện thoại cục gạch, con dao ăn trong tay kia của cô nhóc đã tùy thời ở vào trạng thái chờ đợi để ném bù.
Sau khi nhận được thư xác nhận của Đồn cảnh sát khu vực phía tây Los Angeles, còn có tư liệu nội bộ của FBI xác nhận đối với Luke, rốt cục ba ngày sau hắn lại một lần nữa thu được tự do.
Trong ba ngày này, hắn cũng không phải là nghi phạm, chỉ là phối hợp điều tra mà thôi.
Trong ba ngày, tâm trạng của hắn cũng không tệ.
Bởi vì, ngay lúc máy bay hạ xuống, sau khi tất cả mọi hành khách rời khỏi máy bay về sau, hệ thống đã đưa ra nhắc nhở.
Nhiệm vụ: Nhiệm vụ ngăn cản vụ cướp máy bay, ngăn chặn phần tử khủng bố kích nổ bom, giải cứu hành khách đã hoàn thành.
Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 5000, điểm tích lũy: 5000
Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ 70%, thu hoạch được 3500 điểm kinh nghiệm, 3500 điểm tích lũy.
Kinh nghiệm đạt tới 5000, đẳng cấp nhân vật của túc chủ tăng lên cấp 8.
Điểm cơ sở còn thừa: 4
Mặc dù phần thưởng phong phú như thế, nhưng Luke vẫn cảm thấy, lần sau vẫn nên tận lực không nên đụng phải loại sự việc này thì tốt hơn.
Không cẩn thận, bản thân cũng sẽ game-over ở trong đó! Chuyện như thế thì thật sự là quá xui xẻo.
Giờ phút này, lại một lần nữa cùng với Elsa leo lên máy bay bay tới New York, Luke không khỏi thở phào nhẹ nhõm: "Rốt cục cũng đã xong việc."
Elsa ở bên cạnh, không nhịn được hỏi: "Cậu dựa vào trực giác thật à?"
Luke cười ha ha, không trả lời vấn đề này, sắc mặt nghiêm lại nói: "Cám ơn chị, Elsa."
Elsa sững sờ, chợt cười khổ: "Không cần, dù thế nào đi nữa, cậu cũng là cộng tác của tôi."
Luke ừ một tiếng, cảm giác đối với Elsa cũng đã tốt hơn rất nhiều.
Chí ít là trong lúc mình bị FBI điều tra, Elsa cũng không bo bo giữ mình, còn tận lực chứng minh thân phận cho mình, thậm chí còn xin thư xác nhận từ chỗ Dustin cho mình.
Cụ thể là việc đó có tác dụng tới mức nào thì cũng khó mà nói, dù sao bên điều tra Luke chính là FBI, chỉ là một tổ trưởng tổ trọng án của Phân cục khu vực phía tây Los Angeles, địa vị căn bản là cũng không đáng chú ý.
Nhưng vẫn cần phải ghi nhớ phần nhân tình này.
Luke cảm thấy, có cộng tác và cấp trên như thế này, mình công tác ở Los Angeles sẽ dễ chịu hơn so với ở Houston rất nhiều.
Ba giờ sau máy bay đáp xuống sân bay Kennedy, hai người ra sân bay, leo lên một chiếc xe taxi.
Lái xe là một phụ nữ da đen, Luke cũng có chút khó phân biệt ra tuổi thực của cô ta, có lẽ là 30, cũng có lẽ là 40.
Chiếc xe taxi này rất mới, kỹ thuật lái xe của nữ lái xe da đen mặc một bộ quần áo thể thao màu xanh lục này cũng rất tốt, thành thạo điêu luyện len lỏi ở trong dòng xe cộ chen chúc.
Luke thuận miệng trò chuyện vài câu với nữ lái xe da đen hay nói này, thuận tiện khen ngợi chiếc xe taxi này, cùng với tài lái xe của cô ta, làm cho mặt mũi của cô gái lái xe này tràn đầy vẻ cao hứng.
Cuối cùng trước khi xuống xe, Luke còn xin danh thiếp của nữ lái xe da đen này nữa.
Dù sao lần này tới chỗ này phá án, nói không chừng sẽ cần dùng xe, có đôi khi loại tài xế xe taxi thổ địa này dùng còn tốt hơn nhiều so với để tự mình lái xe.
Đợi cho nữ lái xe da đen kia lái xe taxi đi xa, Elsa mới kỳ quái nhìn hắn: "Nếu không phải là tôi đã từng gặp Selina, tôi còn thực sự cho rằng cậu có ý gì đối với nữ lái xe này chứ."
Luke xạm mặt lại: "Elsa, chị không chú ý tới việc nữ lái xe này rất quen thuộc New York sao?"
Elsa không lưu tâm đi về phía trước: "Nếu như không quen thuộc New York, dựa vào cái gì để lái xe taxi?"
Luke lôi rương hành lý của mình đuổi kịp: "Ha ha, đừng quên, cô ta từng nói trước đó cô ta làm nghề đưa thức ăn ngoài, hơn nữa còn trường kỳ bảo trì được kỷ lục tốc độ đưa thức ăn ngoài cao nhất."
Elsa: "A, hả? Chờ đã, ý của cậu là. . ."
Luke cười khẽ: "Ở bên trong bất cứ một ngành nghề nào, người có thể đứng ở đỉnh cao nhất, đều có chỗ hơn người. Nếu như không phải là cực kỳ quen thuộc đối với hoàn cảnh ở nơi này, cô ta dựa vào cái gì để một mực bảo trì kỷ lục cao nhất về tốc độ đưa thức ăn ngoài đây? Mức độ quen thuộc với New York của cô ta, còn cao hơn nhiều so với tài xế xe taxi bình thường."
Elsa: "Đúng rồi, cậu nói cũng có lý. Thế nhưng, chuyện này có ý nghĩa gì đây?"
Luke: "Để phòng tình huống cấp thiết. Có lẽ lần này, chúng ta sẽ cần một lái xe không thuộc về Đồn cảnh sát New York?"
Elsa không khỏi dừng bước chân lại, trừng mắt nhìn Luke mấy giây, rốt cục thở dài: "Cậu nói không sai. Người có thể thành công, thì dù sao cũng có chỗ hơn người. Hai ngày này tôi vẫn luôn suy nghĩ, vì cái gì mà cậu có thể giải quyết sạch sẽ đám phần tử khủng bố kia, tôi đã nhiều lần tưởng tượng tới tình huống lúc đó, căn bản chính là không thể giải quyết. Nhưng hết lần này tới lần khác cậu lại có thể ở hiện trường tìm ra đôi cha con kia, còn giải quyết đám phần tử khủng bố kia một cách hoàn mỹ. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ đây chính là thiên phú của cậu đi, đi đến đâu cũng đều lưu ý những thứ hữu dụng đối với chính mình."
"Chị khen ngợi tôi như vậy, tôi sẽ xấu hổ đó." Luke mỉm cười. Tôi có công cụ để gian lận, có thể tùy tiện nói lung tung được sao?
Elsa cũng lắc đầu nở nụ cười: "Được rồi, cũng cho tôi một tấm danh thiếp đi. Đừng cho là tôi không nhìn thấy, cậu xin hai tấm."
Luke cười cười đưa một tấm danh thiếp của nữ lái xe da đen kia sang.
Elsa cầm lấy nhìn thoáng qua: "Belle? Dãy số xxxxxxx, chỉ có thế này thôi à? Ngay cả một cái tên hoàn chỉnh cũng không có."
Luke híp mắt lại mỉm cười.
Elsa chú ý tới: "Có vấn đề gì?"
Luke: "Nếu như tôi đoán không sai, rất có thể vị nữ lái xe này sẽ sẵn sàng nhận làm một ít việc tư không hợp pháp, ví dụ như đua xe ở trong thành phố chẳng hạn."
Elsa: ". . . Làm sao cậu có thể biết chuyện này?"
Luke: "Cô ta đã từng nói qua, cô ta rất thích đua xe. Sau đó, tôi đặc biệt chú ý tới biển của xe của cô ta, phát hiện ra nơi đó có vẻ như là có chút ít cơ quan."
Elsa: ". . . Chiếc xe kia của cô ta có thể tùy thời đổi biển số xe?"
Luke: "Ha ha."
Hai người cứ như vậy tán gẫu, một đường đi vào Đồn cảnh sát New York.
...........................
Người dịch: thichthanhtu