Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 131: Chương 131: Dàn xếp, lời nói khách sáo, có người cướp mối làm ăn

Hai người đưa giấy chứng nhận ra, tạm thời gửi đồ đạc của mình ở chỗ quầy lễ tân của tổng bộ Đồn cảnh sát New York, sau đó hỏi thăm một chút xem địa điểm làm việc của Cục quản chế tổ chức tội phạm ở đâu, rồi hai người mới tìm tới.

Sau khi chạy mấy chục phút ở bên trong cơ quan cảnh sát khổng lồ nhất trên toàn bộ Mỹ, rốt cục Elsa và Luke mới tìm được nhân viên liên lạc lần này —— một vị tổ trưởng của Cục quản chế tổ chức tội phạm tên là Bellett - Joel.

Quân hàm cảnh sát của vị Bellett này cũng chỉ là một cảnh sát trưởng, cũng chỉ cao hơn hai người bọn Luke một cấp bậc mà thôi.

Đồn cảnh sát khu vực phía tây Los Angeles coi trọng vụ án này, đó là bởi vì ở bên trong khu quản hạt có một minh tinh đang nổi bị chết, ảnh hưởng rất dễ dàng khuếch tán ra.

Mà đối với Đồn cảnh sát New York, Sergey - Mazanov chẳng qua chỉ là một trong vô số tên xã hội đen ở New York, thực lực nhiều nhất chỉ ở hạng ba, căn bản là không hề đáng kể gì.

Bellett được phái tới kết nối vụ án này, là bởi vì ở bên trong nhóm người mà anh ta phụ trách giám sát, có Sergey.

Đối mặt với hai đồng nghiệp tới từ Los Angeles, sắc mặt của anh ta cũng không được tốt cho lắm.

Dùng cách nói của Elsa lúc ăn cơm tối với Luke để hình dung, việc này giống như chỉ là xã giao, hiển nhiên vị Bellett này cũng không vui vẻ với việc hai người bọn Luke chạy tới nhúng tay vào vụ án của anh ta.

Nhìn thấy dưới nách hai người hơi nhô lên, Bellett chỉ lạnh lùng nói: "Tôi phải nhắc nhở hai người một câu, hai người không có quyền chấp pháp ở chỗ này. tốt nhất là hai người đừng có dùng súng, nếu không thì sẽ rất phiền phức."

Sắc mặt của Elsa vẫn như thường, cô ta cũng được coi như là một kẻ già đời, không phải là lần đầu tiên đi ra ngoài phá án, đã sớm quen thuộc với các loại thái độ.

Luke cũng không thèm để ý.

Không có quyền chấp pháp, nhiều nhất chỉ là không thể chủ động dùng súng mà thôi.

Thật sự gặp phải tình huống khẩn cấp, chẳng lẽ là hắn sẽ ngu ngốc đứng im sao? Chỉ cần đối phương cầm súng chĩa về phía hắn, hắn với tư cách là một người dân bình thường thì vẫn có quyền lợi phản kháng.

Sau đó hai người bị đuổi rời đi, Elsa lại hỏi thêm một câu: "Xin hỏi, chừng nào thì bắt đầu hành động?"

Bellett hơi nhíu mày: "Hành động bí mật, không thể trả lời."

Elsa lại không chấp nhận lời này của anh ta: "Ý anh là anh muốn phá án một mình à?"

Bellett bị nghẹn lại một chút.

Nếu như anh ta dám nói là đúng, tuyệt đối sẽ có vấn đề rắc rối rơi xuống đầu.

Đồn cảnh sát khu vực phía tây Los Angeles phái hai người bọn Luke tới liên hợp phá án, đó cũng là việc cần phải trả một cái giá lớn.

Cái giá lớn kia cụ thể là cái gì thì anh ta không được biết, nhưng nếu như Bellett dám hoàn toàn bài trừ hai người bọn Luke ra ngoài hồ sơ vụ này, anh ta sẽ lập tức không may.

Bellett im lặng một lát, mới nói ra: "Hai người có thể đi tìm bàn làm việc còn trống ở đây, nếu như có tình huống gì mới thì tôi sẽ thông báo cho hai người."

Elsa gật đầu.

Cô ta chỉ cần xác định, Bellett sẽ không ngốc đột xuất, ném hai người bọn mình đi ra bắt Sergey là được.

Hai người cất bước định rời đi, Bellett lại ở phía sau bổ sung một câu: "Hành động bắt giữ ít nhất phải cần ba đến năm ngày trù tính, trong mấy ngày này hai người có thể nghỉ ngơi trước một chút."

Hai người gật đầu, tỏ vẻ đã biết, sau đó mới đi ra ngoài trở lại sảnh lớn bên ngoài, tìm một cái bàn làm việc còn trống ngồi xuống.

Elsa nhìn Luke: "Có cảm giác như thế nào? Có phải là rất tức giận hay không?"

Luke lắc đầu: "Đổi thành bọn họ đi tới chỗ chúng ta, cũng sẽ là đãi ngộ giống như thế này, không có gì cần phải tức giận cả."

Elsa cười gật đầu: "Đúng vậy, đi ra ngoài làm việc, chính là như vậy. Dù sao thì chúng ta cũng không có tiếng nói trong vụ án này, an tâm chờ đợi là được."

Luke nhún nhún vai, tròng mắt chuyển động: "Tôi đi tìm một nơi để ở lại trước đã vậy, thuận tiện mang hành lý của chị qua đó luôn."

Elsa đương nhiên là đồng ý.

Đổi thành những người mới khác đi theo tới, khẳng định cũng sẽ phải làm những chuyện này, nhưng mà biểu hiện của Luke ở trên máy bay đã làm cho cô ta phải kinh ngạc, cho nên cô ta mới không lên tiếng.

Bây giờ Luke lại chủ động đề nghị, đương nhiên là cô ta không phản đối rồi.

Luke đi ra ngoài, mang theo hành lý của hai người, lại tìm số điện thoại của nữ lái xe da đen tên Belle kia gọi qua: "A lô, Belle à? Tôi là người tên Luke mới ngồi xe của cô lúc vừa rồi. Đúng rồi, tôi muốn tìm một căn khách sạn giá cả tốt lại thoải mái dễ chịu một chút để ở vài ngày, cần phải ở gần tổng bộ của Đồn cảnh sát New York, cô có đề nghị gì hay không? A, được rồi. Chỉ cần phù hợp, ngoài tiền xe, tôi sẽ đồng ý cho cô thêm 100 đô la tiền boa nữa."

Rất nhanh, nữ lái xe tên Belle kia đã lái xe đến.

Hiển nhiên là cô ta đang ở gần đó.

Sau khi nhiệt tình lên tiếng chào Luke, Luke ngồi lên trên ghế phụ, người bình thường không thể có đãi ngộ này, tài xế xe taxi cũng rất sợ bị người cướp bóc.

Hắn cười híp mắt vỗ tay với cô ta: "Này, quả nhiên cô là một tay đua xe, như thế nào lại đến nhanh như vậy."

Belle thật sự là cao hứng.

Bình thường mà nói, thái độ của người da trắng dành cho một nữ lái xe da đen như cô đều chẳng ra sao cả.

Cậu thanh niên trẻ tên Luke này, bề ngoài miễn cưỡng cũng tính là anh tuấn, thái độ còn rất ôn hòa, Belle nhìn hắn rất thuận mắt.

Trên đường đi, Luke tranh thủ nói nhảm với Belle.

Belle quả nhiên là thổ địa ở đây, dùng lời của cô ta mà nói, trên cơ bản thì các thị khu bên trong New York, cô ta biết cực kì rõ.

Chỉ là khu vực quen thuộc nhất vẫn là Brooklyn và Queens, khu vực Manhattan thì hơi kém hơn một chút.

Luke cũng hiểu rõ.

Vùng Brooklyn mà cô ta quen thuộc là vùng của người da đen, khu Queens cũng không tốt đẹp gì cho lắm, chưa kể tới Manhattan, là nơi của một đám kẻ có tiền, khẳng định là không có nhiều người gọi xe taxi của cô ta, càng sẽ có rất ít người gọi thức ăn ngoài giá rẻ mà trước đó cô ta làm.

Trong lòng Luke có một chút tính toán, giờ phút này ngồi tán gẫu với Belle, đã chuyển đề tài tới trên người đám con buôn.

Belle hiển nhiên là khác loại bên trong những người da đen, cô ta chăm chỉ nỗ lực, chăm chỉ làm việc, yêu thích duy nhất có chút không hợp pháp chính là đua xe, nhưng chuyện này so với đám con buôn và phạm tội bạo lực ra, không thể nghi ngờ chỉ có thể tính là trò trẻ con.

Tốc độ nói của người da đen rất nhanh, nhưng không có quá nhiều cơ mưu, blah blah đem một đống lớn tin tức về bọn con buôn phun ra.

Luke kém chút đã không nhớ được.

Móa nó chứ đến cùng là có bao nhiêu nhóm? Hai mươi bảy hay là ba mươi mốt nhóm con buôn?

Đây vẫn chỉ là nhóm con buôn ở Brooklyn, Belle còn chưa kịp nói tới khu vực Queens.

Luke cảm thán ở trong lòng: Quả nhiên là trong ở thành thị lớn, dê béo cũng nhiều.

Bỗng nhiên, lỗ tai của hắn giật giật.

"Mấy năm gần đây, nghe nói có người đang chuyên môn đối phó với bọn họ, giết chết một ít nhóm con buôn, mặc dù không phải là những băng nhóm lớn, nhưng nghe nói có rất nhiều băng nhóm nhỏ hơn mười trong vòng một đêm đã bị giết sạch sành sanh." Mặt mũi của Belle tràn đầy vẻ hưng phấn.

Luke a một tiếng: "Cô không tức giận à?" Trong các băng nhóm ở Brooklyn, người Châu Phi khẳng định là có nhiều nhất.

Tỉ lệ phạm tội của người Châu Phi ở Brooklyn cũng có chút không thấp, Belle cao hứng bừng bừng kể ra loại chuyện này, thật sự là được sao?

Belle bất mãn trừng mắt lườm hắn một cái: "Hừm! Cậu phải hiểu rõ, những tên kia đều là một ít cặn bã làm việc ác bất tận. Còn chưa nói, cũng có rất nhiều băng nhóm người Đông Âu và Mỹ Latinh bị giết, dù sao chỉ cần buôn bán dược phẩm vi phạm lệnh cấm, đều sẽ bị giết. Nhóm người này cũng mặc kệ đám con buôn kia thuộc về chủng tộc nào."

Luke nhấc tay ra ý bảo xin lỗi: "Thật không phải, là lỗi của tôi." Nhưng trong lòng lại vô cùng tò mò, người nào lại dám làm như vậy? Thế mà còn dám càn quét băng nhóm con buôn, lại còn không chỉ là một lần?

Belle đối với lời xin lỗi của hắn chỉ hừ hừ hai tiếng, lại bổ sung thêm một câu tin tức bên trong: "Tôi nghe nói, có khả năng là nhóm người kia cũng là con buôn, bởi vì bọn họ đều vơ vét. Mỗi lần đều quét sạch hàng và tiền của những băng nhóm kia."

Luke như có điều suy nghĩ, trong lòng không khỏi lẩm bẩm: Chuyện này. . . Như thế nào lại có chút giống như ý nghĩ của mình?

Hắn đã sớm nghĩ tới việc cướp sạch của đám con buôn từ lâu.

..............

Người dịch: thichthanhtu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!