Nếu như phát hiện ra hàng và tiền, tiền giữ lấy, hàng tiêu hủy, Luke cũng sẽ làm cho đám con buôn này cả người cả hàng đều không còn.
Trong lúc tán gẫu, Belle đã đưa hắn đến trước một căn hộ cũ.
Belle dùng chìa khoá điều khiển từ xa mở cửa cuốn ở lầu một ra, lái xe taxi vào trong.
Luke hơi có chút mơ hồ: "Không phải là cô muốn cướp của tôi đấy chứ? Tôi mới làm việc mấy tháng, cũng không có tiền nong gì cả."
Belle cười ha ha, hung hăng dùng bàn tay thô kệch đập lên bả vai hắn: "Cậu rất thú vị nha cậu trai. Xuống xe đi, xem phòng trọ lâm thời mà tôi tìm cho cậu."
Từ cửa nhỏ bên cạnh đi ra ngoài, lại leo lên trên một cầu thang sắt sát tường bên ngoài dẫn lên lầu ba, mấy gian phòng đã xuất hiện ở trước mắt Luke.
"Đây là nhà của bạn trai tôi, anh ấy đã sửa lầu ba thành một căn chung cư độc lập, vừa vặn còn lại hai phòng trống, có thể để cho cậu và đồng bạn của cậu thuê mấy ngày." Belle nói ra.
Luke: ". . . Quý cô mà không phát tài, thật sự là không còn thiên lý nữa nha."
Belle nghe được lời này, hết sức vui mừng: "Miệng của cậu thật sự là quá ngọt đấy cậu trai à. Nể cái miệng ngọt của cậu, tôi có thể làm chủ, cho cậu thuê chung cư này rẻ một chút."
Luke: "A, không cần. Lần này tôi được cử ra ngoài công tác, chỉ cần không cao hơn hạn mức, nhiều hay ít một chút đều không quan trọng."
Belle nháy mắt ra hiệu: "Ha ha, đó không phải là càng tốt hơn hay sao, chẳng phải là sẽ tiết kiệm. . . Ừm." Biểu lộ của cô ta ra vẻ "Cậu hiểu chứ", phối hợp với cảm giác vui vẻ vốn có của người da đen, để cho Luke cũng không nhịn được nở nụ cười.
"Không, Belle, tiền là do vị đồng nghiệp kia của tôi quản lý. Ừm, cho nên cô hiểu chứ." Hắn cũng giả ra biểu lộ kiểu như là bị"Bất đắc dĩ".
Belle tiếc nuối thở dài một tiếng: "Giá thuê hai phòng, một ngày 120 đô la đi."
Luke mỉm cười: "Vậy thì một trăm năm mươi đô la một ngày đi, hạn ngạch của chúng tôi còn cao hơn con số này một chút."
Belle cười ha ha, một lần nữa vỗ lên đầu vai của hắn, vô cùng hài lòng.
30 đô la cũng không nhiều, nhưng Luke chủ động tăng giá cho cô ta, đương nhiên là cô ta rất hài lòng.
Nhưng mà, giờ phút này sau lưng bỗng nhiên truyền tới một giọng nam trầm trầm: "A, chết tiệt, Belle, thế mà em lại ưa thích một thằng nhóc mặt trắng sao? Còn dẫn nó đến chỗ của anh, còn liếc mắt đưa tình ở ngay trước mặt anh?"
Luke và Belle đều quay người lại nhìn.
Lập tức trông thấy một người đàn ông tuổi trẻ có vóc dáng cao lớn, dáng vẻ ở bên trong số những người da đen cũng coi như là trên trung bình, đang tỏ ra vẻ vô cùng đau đớn kinh ngạc nhìn hai người.
Belle lập tức nhảy ra xa một mét, ra vẻ mình với Luke là trong sạch.
Luke cũng liếc mắt: Anh giai, có phải là quan điểm thẩm mỹ của anh giai làm anh có có hiểu lầm gì đó với tôi hay không? Vị bạn gái này của anh trông tối thiểu cũng đã 35 tuổi, tôi nhiều nhất cũng chỉ mới hai mươi tuổi, anh làm như thế nào có thể liên tưởng đến chuyện bạn gái của anh vượt quá giới hạn?
Được rồi, chỉ mấy phút sau, Luke đã biết rõ, đôi nam nữ người da đen trước mắt này là một đôi dở hơi.
Sau khi đứng ở nơi đó tổn thương lẫn nhau một phen, lại đã bắt đầu thêm dầu vào trong mật, trở nên nồng tình mật ý.
Hơn nữa, lúc nghe thấy chuyện Luke tạm thời muốn thuê hai gian phòng, một ngày có thể cho anh ta 150 đô la tiền phòng, người đàn ông da đen tên Jesse này rốt cục cũng đã trở nên yên tâm: "Thật sự là cậu đến thuê phòng à?"
Luke: "Ha ha, đúng thế. Đồng nghiệp của tôi là một người phụ nữ, chức vị còn cao hơn tôi một chút, cho nên anh không cần lo lắng tới chuyện tôi có ý đồ gì đối với Belle."
Jesse lại nói lời xin lỗi: "Xin tha thứ cho tôi, là do tôi quá yêu Belle, cô ấy là bảo bối của tôi."
Toàn thân Luke đều nổi da gà, nhìn đôi nam nữ kia lại đứng ở nơi đó ngọt ngào đường mật dính nhau, vội vàng mở miệng: "Belle, có thể đưa chìa khóa phòng cho tôi trước không? Thuận tiện đưa tôi trở lại bên kia, tôi muốn đưa chìa khoá cho đồng nghiệp của tôi."
Lúc này đôi nam nữ si tình kia mới lưu luyến không rời tách rời nhau ra.
Luke mang hành lý của hai người vào phòng, lại để cho Belle đưa mình trở về.
Nhìn thấy Luke trở lại nhanh như vậy, Elsa kỳ quái: "Như thế nào lại nhanh như vậy?"
Luke nói ra chuyện Belle hỗ trợ cho hai người thuê chung cư của bạn trai, Elsa cũng chỉ biết im lặng.
Nữ lái xe người da đen này thật đúng là biết kiếm tiền.
Hỏi thăm giá cả xong, Elsa cũng không nói gì thêm.
Nếu như hai người trường kỳ làm việc ở đây, trợ cấp 1500 đô la một tháng kia đều có thể thuê được một căn chung cư nhỏ thích hợp.
Nhưng hai người chỉ tạm thời thuê trong mấy ngày, nhiều nhất cũng không hơn mười ngày, giá cả một ngày 150 đô la cũng không tính là đắt đỏ.
Dù sao cũng không vượt qua dự toán, một người phụ nữ mạnh mẽ coi trọng sự nghiệp như Elsa đương nhiên là cũng không quá để ý tới chuyện này.
Luke đưa chìa khóa cho Elsa, viết địa chỉ chung cư xuống cho cô ta, sau đó tự mình rời đi.
Lý do đưa cho Elsa là, hắn muốn làm quen với hoàn cảnh nơi này, chí ít là cần phải quen thuộc với các con đường lớn xung quanh.
Elsa cũng không quan trọng.
Hai ngày vừa qua hai người đã nghỉ ngơi ở bên tiểu bang Iowa bên kia đủ lâu rồi, cô ta tình nguyện ở lại tổng bộ của Đồn cảnh sát New York để điều tra thêm tư liệu về Sergey.
Về phần Luke đi ra ngoài làm gì? Cô ta cũng không quá để ý.
Cô ta cũng đã bắt đầu hiểu rõ phong cách làm việc của Luke, biết đây là một tên có phong cách làm việc cực kỳ chững chạc già dặn, hoàn toàn tương phản với vẻ bề ngoài của hắn.
Để hắn đi ra ngoài tìm hiểu rõ tình huống xung quanh, nói không chừng sẽ có chỗ rất tốt.
Lần này trước khi Elsa tới, đã từng thảo luận nhiều lần với Dustin, đã rất quen thuộc đối với một ít tư liệu về Luke.
Ví dụ như cậu thanh niên trẻ này mới đi làm chính thức được khoảng nửa năm, trên tay đã có trên 20 mạng người, giết còn không phải là đám lâu la bình thường, đều là tội phạm bên trong các băng nhóm người Mexico.
Đương nhiên, hai ngày trước lại có thêm một phần tử khủng bố chết ở trên tay hắn.
Elsa thậm chí còn cảm thấy, nếu không phải là lúc ấy đang ở trên máy bay, súng lục tùy thân của hai người đều bị ký gửi vận chuyển, có khả năng Luke lại sẽ buôn tay giết sạch đám khủng bố kia.
Lúc phá án rất tập trung chú ý, không đoạt công lao, thủ đoạn hung hãn, giết người như ngóe, Elsa cũng không dám khinh thường giống như ngay từ đầu với người cộng tác này của mình.
Theo chiến tích trong quá khứ của Luke, nói một mình hắn có thể bắt được Sergey, cô ta cũng tin tưởng.
Mặc dù khả năng này rất nhỏ, nhưng chiến tích trước đây của Luke và hành động ở trên máy bay trước đó không lâu đã cho cô ta có quyền chờ mong.
Bởi vậy, chỉ nói là Luke chú ý điện thoại, nếu như bên này có tình huống gì thì cô ta sẽ tùy thời thông báo cho Luke, sau đó cô ta lập tức mặc cho Luke đi ra ngoài.
Lần này, Luke chỉ đành ngồi xe buýt.
Đầu tiên là hắn ngồi tàu điện ngầm đi tới khu Brooklyn, lại ngồi xe buýt vòng vo ở bên trong khu vực này.
Vừa đi dạo, vừa cầm một cuốn sổ nhỏ mới vừa lấy ra, không ngừng ghi chép các loại tin tức lên phía trên.
Hắn chủ yếu là đem tin tức về những băng nhóm con buôn mà Belle từng cung cấp kia, liên hệ với tin tức mình đang nhìn thấy trước mắt.
Công việc này khẳng định là không thể hoàn thành chỉ trong một hai ngày, nhưng Luke cũng không có ý định phải biết rõ ràng mọi thứ rồi mới ra tay.
Nhiều nhất là trong hai ba ngày, hắn sẽ lựa chọn một băng nhóm để ra tay, bởi vì Bellett đã nói, thời gian chuẩn bị nhằm vào việc bắt giữ Sergey sẽ cần ba tới năm ngày.
Ba ngày sau, hắn không thể lại nhàn nhã đi dạo như thế nữa, càng không có thời gian để thực tập một lần hành động cướp sạch.
Cứ lang thang như vậy hai ngày, trong thời gian này còn tiện tay giúp một ít người một chút chuyện nhỏ.
Đương nhiên, Luke cũng không công khai ra tay, hắn không muốn bị phiền phức vì không có quyền chấp pháp.
.....................
Người dịch: thichthanhtu