Tới tận giữa trưa, Bellett mới từ bên ngoài trở lại, gọi hai người bọn Luke, sau đó đi vào trong phòng họp.
Sau khi đóng cửa phòng lại, bên trong có mười bảy tổ viên dưới tay Bellett, cộng thêm chính anh ta và hai người bọn Luke, có vừa vặn 20 người.
Bellett bắt đầu bố trí nhiệm vụ.
Theo tin tức tình báo, lần này có thể là Sergey sẽ đi đón một mớ hàng, dược phẩm, vũ khí, thậm chí là người cũng có khả năng, dù sao thì chính là buôn lậu.
Quy mô băng nhóm của Sergey cũng không lớn, gã ta là đại ca lại tự mình ra mặt trong cuộc làm ăn này cũng không phải là việc gì kỳ quái.
Cho nên Bellett không thèm để ý tới con hàng này, mức độ nguy hiểm quá thấp.
Thủ lĩnh của băng đảng lớn chân chính, căn bản là sẽ không tự mình ra mặt giao dịch, làm như thế thì cho dù bị cảnh sát vây bắt, cũng đều là đám đàn em phải chịu tội mà thôi.
Bellett rất nhanh đã bố trí xong nhiệm vụ.
Luke lại có chút giật mình, hạ giọng hỏi Elsa: "Ban ngày lại ra ngoài nhận hàng? Tên Sergey này cũng quá mức trắng trợn đi?"
Elsa cũng dùng giọng nói rất nhỏ trả lời: "Bọn họ lợi dụng lượng lớn xe hàng để che dấu hàng buôn lậu. Nếu như cảnh sát bắt được tận tay bọn họ thì không sao, nếu như không bắt được, phải phong tỏa bến cảng để điều tra xe hàng thì tổn thất sẽ cực kỳ lớn. Có nhiều loại hàng hóa đắt đỏ, làm không cẩn thận mở kho kiểm tra một lần sẽ để xảy ra vấn đề, giá cả cực kỳ kinh người. Đây cũng là nguyên nhân mà Đồn cảnh sát New York vẫn chần chừ chưa ra tay."
Luke như có điều suy nghĩ gật đầu: "Cho nên, mấu chốt là, không thể bắt xe nhường đường, đúng không?"
Elsa sững sờ, giống như là đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó: "Năng lực trực giác gì đó của cậu. . . Có thể tìm được hàng của bọn họ không?"
Luke ha ha: "Không biết, lúc linh lúc mất linh, đến lúc đó rồi tính vậy."
Elsa cũng không hỏi nữa, nhưng trong biểu lộ của cô ta lại nhiều hơn một phần chờ mong, bây giờ cô ta còn tin tưởng Luke hơn cả bản thân mình.
"Ai có vấn đề gì không, bây giờ có thể nói ra." Bellett mở miệng nói, nhưng ánh mắt lại dừng lại ở trên người hai người bọn Luke.
Kết quả, hai người đều không lên tiếng, ra vẻ "Tôi chỉ đứng nhìn chứ tôi sẽ không nói lời nào."
Bellett cũng không quá để ý, hai người này biết điều thì tốt nhất, tốt nhất là từ đầu tới cuối chỉ đứng xem mà đừng nói câu nào, ngoan ngoãn đứng xem NYD bọn họ biểu diễn.
Đợi đến lúc ngồi lên một chiếc xe thương vụ cải tiến thành xe chỉ huy, Elsa mới kỳ quái mà nhìn vật trong tay Luke.
Một quả. . . Bóng chày?
Luke nhìn thấy ánh mắt của cô ta, thuận miệng nói: "A, tôi dùng nó để rèn luyện tính linh hoạt của ngón tay, nghe nói làm như vậy sẽ có chỗ tốt đối với độ chính xác khi dùng súng."
Elsa: "Thật?" Cô ta thật đúng là dự định tập luyện một chút.
Kỹ thuật bắn của Luke tốt cỡ nào, hơn hai mươi tên xã hội đen đã chết ở dưới họng súng của hắn chính là bằng chứng rõ ràng.
Luke: "Ha ha, kỹ xảo cao cấp, bây giờ chị mới học cũng vô dụng."
Elsa tiếc nuối gật đầu: "Vậy thì quên đi."
Rất nhanh, xe đã đến một khu bến cảng.
New York vốn chính là thành thị phát triển ở bên cạnh bến cảng, đám người từ nước Anh đến đây, vượt qua Đại Tây Dương, đến nơi này, đồng thời đoạt nó lại từ trong tay người Hà Lan.
Nơi này cũng lại một lần nữa từ Amsterdam, biến thành NEWYORK.
Trên thực tế, thành phố YORK của nước Anh chỉ là một thị trấn nhỏ, hoàn toàn không nổi tiếng bằng đứa đàn em NEWYORK này.
Nơi này có một đống lớn bến cảng, có vô số kể vật tư từ các nơi trên thế giới vận chuyển đến tồi lại chở đi.
Cũng do nguyên nhân này, mới có thể khó mà bắt được Sergey buôn lậu.
Hai người Luke bị ngăn cách ở bên ngoài hành động vây bắt, nhưng ngồi ở bên trong chiếc xe chỉ huy, ngược lại lại có thể nhìn rõ ràng tình huống bốn phía.
Nhân viên cảnh sát dưới tay Bellett giao lưu với nhau, còn có camera được giấu trên người bọn họ đều có thể nhìn thấy ở trong xe chỉ huy.
Bellett cũng đang ở trong xe chỉ huy, sẵn sàng chỉ huy tổ viên hành động bất cứ lúc nào.
Không bao lâu sau, Sergey đã xuất hiện.
So với hình tư liệu lúc trước, bây giờ vẻ mặt của Sergey âm trầm, trong mắt chớp động lên tia sáng lạnh lẽo, cũng không biết có phải là vì đứa con trai béo nặng 200 cân kia của gã ta bị chết hay không.
Rất nhanh, bọn họ đã tiến vào một bến tàu.
Nhân viên cảnh sát giám thị xung quanh lập tức càng thêm tập trung nhìn chằm chằm vào bọn họ.
Luke ở bên cạnh nhìn, luôn cảm thấy có điểm gì đó là lạ, thế nhưng không thích hợp ở nơi nào thì hắn lại không nói rõ ra được.
Hắn suy nghĩ rồi nói ra: "Tôi ra bên ngoài hít thở không khí tươi mới một chút."
Bellett ở bên kia nhíu mày: "Tốt nhất là cậu đừng đi ra, chẳng may bị phát hiện thì làm sao bây giờ?"
Luke: ". . . Anh nhìn dáng vẻ này của tôi, có giống cảnh sát không?"
Bellett nghẹn lời.
Người của Sergey hoài nghi tổ viên của anh ta, nhưng cũng sẽ không hoài nghi Luke, bởi vì thật sự là Luke còn rất trẻ.
Đồn cảnh sát New York căn bản là không có nhân viên cảnh sát nào còn trẻ như vậy, cho dù có nhân viên cảnh sát hơn hai mươi tuổi, nhưng đó cũng chỉ là nhân viên cảnh sát cấp thấp nhất, nhất định là phải mặc cảnh phục trực ban.
Nhưng anh ta vẫn nói một câu: "Nếu như xảy ra vấn đề gì, chính cậu phải phụ trách."
Luke cười ha ha, sau đó xuống xe.
Hắn có thể phụ trách cái gì cơ chứ?
Từ đầu tới đuôi, trừ ngồi ở bên trong chiếc xe chỉ huy này, hắn cũng không tham dự vào bất kỳ hành động trong một phân đoạn nào cả, xe chỉ huy cách đám người Sergey tối thiểu cũng có 200m, còn cách mấy chồng thùng đựng hàng cao vút.
Loại lời này của Bellett chỉ để hù dọa trẻ con mà thôi.
Luke xuống xe, hơi rời xa xe chỉ huy một chút, lưng đeo một cái ba lô màu đen, nhìn hắn chỉ giống như là một học sinh cấp ba mà thôi.
Mặt hắn hướng tới phương hướng gió thổi tới, làm ra động tác hít sâu.
Bellett nhìn mấy lần, cũng không thèm quan tâm nữa, còn cảm thấy người trẻ tuổi này quá là không đáng tin cậy.
Chiếc xe chỉ huy này cũng không phải là nhà vệ sinh công cộng, thằng nhóc cậu có cần phải đi ra ngoài há lớn miệng hít thở như vậy không?
Luke lại một lần nữa vận dụng năng lực khứu giác linh mẫn, bắt đầu phân tích mùi trong không khí.
Dựa theo tư liệu về băng nhóm của Sergey, thứ mà Luke cần tìm kiếm rất đơn giản —— đó chính là vũ khí, dược phẩm, phụ nữ.
Hơn nữa khẳng định là mùi của những thứ này còn tương đối đậm, bởi vì Sergey phải đích thân đi đón, thì số lượng của những vật này nhất định sẽ rất nhiều, bằng không thì giá trị của thuyền buôn lậu cũng vô dụng.
Nhưng rất nhanh, Luke lại nhíu mày lại.
Hắn không tìm thấy mục tiêu phù hợp với điều kiện.
Nơi này có một ít mùi dầu lau súng, có một chút mùi thuốc súng, mùi của dược phẩm vi phạm lệnh cấm và phụ nữ cũng có không ít, nhưng đều rải rác tán loạn, hiển nhiên đây đều là hành vi cá nhân, cũng không phải là một nhóm lớn hàng tụ tập ở cùng một chỗ.
Trong lòng có nghi hoặc, hắn lại một lần nữa trở lại xe chỉ huy.
Lần này Bellett cũng không thèm nhìn hắn nữa, chỉ thuận miệng nói một câu: "Đừng tiếp tục tùy ý ra vào nữa, dễ dàng gây ra hoài nghi."
Luke cũng không lên tiếng.
Hắn cảm thấy, nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn, có khả năng là mình thật sự không cần đi ra nữa.
Nhìn hình ảnh trên những màn hình theo dõi kia, hắn rất nhanh đã tìm được băng nhóm của Sergey.
Kết quả, giống như là đối phương đang đợi thứ gì đó, một lát sau có một chiếc canô xuất hiện.
Mọi người quay sang nhìn lẫn nhau.
Loại canô này, trừ khi là dược phẩm, nếu không thì căn bản là không chứa được quá nhiều đồ vật, mặc kệ là phụ nữ hay là vũ khí.
Bên trên ca-nô lại thật sự là có phụ nữ, còn không phải chỉ là có một người, bốn cô gái từ bên trên ca-nô nhảy xuống, nói gì đó với Sergey.
Trên mặt Sergey cũng lộ ra nụ cười khách sáo, nói chuyện với bốn cô gái này, sau đó. . . Bọn họ tạm biệt nhau, chia ra rời đi.
Bellett tức phát cuồng.
Cho dù bốn cô gái này là người nhập cư trái phép, nhưng chỉ bắt bốn người này thì có ích lợi gì, căn bản là không có cách nào chơi chết Sergey.
Nếu như có bốn trăm phụ nữ nhập cư trái phép, còn tạm được.
Chẳng lẽ bốn cô gái này là nhân vật quan trọng nào đó? Trong lòng Bellett mang theo chờ mong, để tổ viên đi thăm dò tư liệu về mấy cô gái này.
Kết quả căn bản là không có thứ gì hữu dụng cả.
...............................
Người dịch: thichthanhtu