Đó chính là bốn cô gái nhập cảnh bình thường, hình như là người mẫu đến từ Brazil.
Luke ngồi ở bên cạnh nghe, trong lòng không có chút gợn sóng nào, thậm chí còn cảm thấy buồn cười.
Sau đó, mặt mũi Bellett tràn đầy vẻ khó chịu tuyên bố kết thúc công việc trở về nhà, chỉ có một phần nhỏ tổ viên tiếp tục bảo trì theo dõi ở cự ly xa đối với Sergey.
Hai người bọn Luke cũng trở lại bàn làm việc của mình.
Elsa ngồi ở nơi đó cũng lộ ra vẻ vô cùng không hiểu: "Tên Sergey có bệnh à? Đi ra ngoài dạo một vòng như vậy, chỉ là vì gặp bốn cô gái kia một lần? Không phải chỉ là mấy cô người mẫu thôi sao?"
Luke cười khẽ: "Không chỉ thế thôi đâu."
Mắt của Elsa sáng lên: "Cậu có phát hiện gì sao?"
Luke: "Họ còn là bốn người mẫu chân dài, có cảm giác như là chân dài tới nách nha."
Elsa: ". . . Nhóc, đùa như thế, cậu cảm thấy rất vui vẻ à?"
Luke ha ha cười, kỳ thật trong lòng cũng không có đầu mối gì.
Hành động của Sergey rất kỳ quái, nhưng có quá nhiều yếu tố không xác định, suy nghĩ nhiều cũng vô ích.
Vụ án này là Bellett chịu trách nhiệm chính, hắn tiếp tục chờ cơ hội là được.
Bellett bị hành động không đón thuyền mà quay đầu trực tiếp rời đi kia của Sergey làm cho có chút mơ hồ, chỉ có thể chờ đợi cơ hội lần tiếp theo.
Luke và Elsa lại phải nghỉ.
Luke lại một lần nữa ngồi xe buýt, lượn lờ khắp phố lớn ngõ nhỏ ở New York.
Hai ngày sau, sau khi hắn xuống xe buýt, đứng ở trạm dừng suy nghĩ xem có nên tiếp tục đi làm thịt một nhóm con buôn khác nữa hay không, đột nhiên có một chiếc BMW 760Li màu lửa đỏ như một làn gió từ một bên lướt qua mặt hắn.
Luke ngẩn người.
Chiếc xe này rất đẹp, tốc độ rất nhanh, nhưng. . . Hình như nơi này là khu náo nhiệt a? Lái nhanh như vậy không sợ bị cảnh sát viết hóa đơn phạt sao?
Nhưng một lát sau, hắn đã không còn nghi vấn này nữa.
Tiếng còi cảnh sát quang quác quang quác vang lên ở phía sau, bảy tám chiếc xe cảnh sát NYD từ trước mặt hắn vọt qua, đuổi theo chiếc BMW 760Li màu lửa đỏ kia.
Luke giật mình: Thì ra là đang chạy trốn cảnh sát! Cũng không biết có phải là băng đảng đua xe gì hay không.
Nghĩ tới đây, trong lòng của hắn có chút tò mò.
Lúc này mới phân tích lại loại mùi mà vừa rồi khứu giác linh mẫn ngửi được, muốn tra xét xem chiếc BMW màu lửa đỏ kia là tình huống như thế nào.
Sau khi phân tích xong, sắc mặt của Luke lộ ra vẻ cổ quái: "Phụ nữ? Hơn nữa còn là một, hai, ba, bốn người phụ nữ, bọn họ còn mới vừa bắn súng xong?"
Luke vừa suy nghĩ tới vụ án này, vừa trở về đồn cảnh sát.
Trông thấy Elsa, hắn thuận miệng lên tiếng chào, hỏi: "Đúng rồi, buổi chiều tôi nhìn thấy một chiếc BMW màu lửa đỏ bị một đám xe cảnh sát đuổi theo, đó là có chuyện gì thế?"
Elsa ngẩn người, lắc đầu: "Không biết, nơi này cũng không có TV."
Luke nhún nhún vai, cũng không quá để ý, cùng Elsa cùng ra ngoài trở về chung cư.
Lúc đi ra cổng đồn cảnh sát, bọn họ vừa vặn gặp hai nhân viên cảnh sát, chỉ nghe thấy hai nhân viên cảnh sát kia đang ở nơi đó đàm luận: "Đám cướp kia gan lớn còn chưa kể, mấu chốt là xe của bọn họ tốt, kỹ thuật lái xe lại càng tốt hơn. Mấy phân cục điều động ra ba bốn mươi chiếc xe cảnh sát, đều không thể chặn bọn họ lại được."
Một nhân viên cảnh sát khác bĩu môi: "Cũng không nhìn xem người ta lái loại xe gì sao. Đó chính là BMW 760Li, tốt hơn nhiều so với đám xe cảnh sát nát bét của chúng ta, chạy thoát không phải chính là chuyện đương nhiên hay sao?"
Nhân viên cảnh sát trước đó không phục: "Tôi cho anh một chiếc F1, anh có thể chạy được tốc độ trên 100 HP (*Horse power: Mã lực) ở trong nội thành không? Người ta lại có thể làm được."
Nhân viên cảnh sát phía sau có vẻ như là cảm thấy cũng có lý: "Được rồi, quả thật là kỹ thuật lái xe của bọn họ không tệ, cho nên chúng ta chưa bắt được bọn họ, kỳ thật cũng không phải là chuyện kỳ quái?"
Nhân viên cảnh sát phía trước: "Đương nhiên."
Luke ở bên cạnh nghe, nhịn không được hỏi một câu: "Xin hỏi, đến cùng là chiếc BMW màu lửa đỏ kia đã làm gì? Buổi chiều tối nhìn thấy xe cảnh sát đang đuổi theo nó."
Nhân viên cảnh sát kia nhìn hắn một cái, không hề lên tiếng trả lời.
Luke móc chứng nhận cảnh sát của mình ra: "Tôi cũng là cảnh sát, chỉ là tò mò mà thôi. Hơn nữa, chuyện này. . . Hẳn là sẽ lên ti vi a?"
Nhân viên cảnh sát kia nghe thấy thế, cảm thấy cũng đúng, mở miệng nói: "Đó là một đám cướp ngân hàng, mới vừa cướp một ngân hàng ở đường 29 phía tây Manhattan, lấy đi hơn 3 triệu tiền mặt bên trong."
Luke a một tiếng: "Bọn họ có mấy người?"
Nhân viên cảnh sát kia suy nghĩ, cảm thấy chuyện này nhất định là không thể giữ bí mật được, đám đài truyền hình đã sớm truyền bá từ lâu rồi: "Có bốn người."
Luke gật đầu: "A, cám ơn anh."
Sau khi ra bên ngoài đồn cảnh sát, Elsa mới kỳ quái nhìn hắn: "Tại sao cậu lại quan tâm nhóm cướp này như vậy?"
Biểu lộ của Luke rất vi diệu: "Tôi có chút ý nghĩ to gan, thế nhưng tạm thời khó có thể nói rõ."
Về chung cư, nhìn tin tức ở trên TV, nhìn hình ảnh của bốn tên cướp cướp ngân hàng bên trên ti vi, trong lòng Luke suy nghĩ, đến cùng là có khả năng kia hay không.
Đồn cảnh sát New York không cho phép bọn họ nhúng tay vào hành động bắt giữ Sergey, chỉ có thể đứng ngoài quan sát.
Nhưng. . . Vụ án cướp ngân hàng này cũng không tính là liên quan tới Sergey a?
Ngày hôm sau, Luke đi tới khu Manhattan nơi xảy ra vụ cướp ngày hôm qua.
Kết quả, lúc còn đang ngồi bên trên xe buýt, lại một lần nữa trông thấy một chiếc BMW màu lửa đỏ quen thuộc vèo một tiếng lướt qua.
Sau đó liên tiếp có xe cảnh sát quang quác quang quác nối đôi lướt qua.
Luke vui vẻ: Ah, bọn cướp này đang trêu đùa đám nhân viên cảnh sát nha? Vừa mới sáng sớm đã bắt đầu chơi trò đuổi bắt rồi sao?
Hắn lập tức nhấn lên nút đèn báo xuống xe, lái xe mở cửa xe ra ở một trạm dừng, Luke nhanh chóng nhảy xuống xe.
Nhìn trái nhìn phải, hắn phát hiện ra nơi này vô cùng chen chúc, cũng đừng nghĩ tới xe taxi, giờ này muốn đón xe ở New York thì thật sự là có chút khó khăn.
Bỗng nhiên, một cậu thanh niên khoảng mười bảy mười tám tuổi cưỡi xe chậm rãi ung dung từ bên cạnh hắn đi qua.
Luke lập tức bắt lấy cậu ta, cậu thanh niên kia gần như là bị hắn xách từ trên xe thả xuống dưới đất, mặt mũi tràn đầy vẻ hoảng sợ nhìn hắn.
Luke: "Xe này cậu mua bao nhiêu tiền?"
Cậu thanh niên: "Chiếc này của tôi là Giant ocr 3300, năm ngoái mua tốn 379 đô." Cậu ta hoàn toàn là đọc tư liệu, chủ yếu là khí thế bây giờ của Luke có chút hơi dọa người.
Luke cực nhanh móc 400 đô từ trong túi ra: "Vậy coi như là tôi mua lại."
Sau khi nhét tiền vào trong tay cậu thanh niên này, hắn leo lên xe đạp đi.
Cậu thanh niên này chỉ sững sờ trong chốc lát, sau đó há miệng kêu lên: "Chờ một chút, túi của tôi. . . Ách, cám ơn."
Luke nghe thấy tiếng gào của cậu ta, phát hiện ra ở trên giỏ xe còn đang treo một cái bọc nhỏ.
Hắn lấy xuống, tiện tay ném về phía sau, vừa vặn rơi xuống trước mặt cậu thanh niên này.
Cậu thanh niên kia cũng không cần động não, vô ý thức đưa tay ra đón, lại nhìn bốn trăm đô trong tay mình, có chút mơ hồ: "A, mình đây là đã kiếm được món hời rồi sao?"
Xe đã cưỡi hơn một năm, bán với giá tiền còn cao hơn giá gốc 20 đô la, đương nhiên là cậu ta đã kiếm được lời.
Luke cũng đã bắt đầu gia tăng tốc độ.
Đương nhiên là xe đạp không có khả năng so tốc độ với xe hơi, nhưng cũng không phải là hắn muốn đua tốc độ với đối phương, hắn chỉ cần bám đuôi theo chiếc BMW 760Li màu lửa đỏ kia là được.
Theo vụ cướp ngày hôm qua đến xem, đối phương nhiều nhất chỉ cần hơn mười phút sẽ thoát khỏi sự đuổi bắt của cảnh sát.
Loại giờ cao điểm lúc sáng sớm này, thời gian lượn trên đường càng lâu, sẽ càng dễ dàng bị ngăn chặn, bọn cướp kia cũng không ngốc như vậy.
Lấy tốc độ xe của đối phương mà tính, vận tốc bình quân nhiều nhất chỉ trong khoảng 100 cây số, hơn mười phút thì bọn họ nhiều nhất chỉ lái được quãng đường hai tới ba mươi cây số.
Chiếc Giant ocr 3300 mà hắn cưỡi là một chiếc xe đua không chuyên, quãng đường hai ba mươi cây số, với thuộc tính lực lượng 28 của hắn, hơn hai mươi phút cũng đã đủ.
Vừa dùng khứu giác linh mẫn để lần theo mùi của chiếc BMW màu lửa đỏ kia, Luke vừa cưỡi xe tiến lên.
.....................
Người dịch: thichthanhtu