Luke ăn Hamburger: "Có chuyện gì thế? Vì sao chị lại nhìn tôi như vậy?"
Elsa lắc đầu: "Chiến tích ngày hôm qua của cậu đã bị truyền ra, hôm nay tổ trưởng Marta vô cùng khách khí với tôi, buổi sáng hôm nay Bellett còn nói sáng sớm tốt lành với tôi nữa. Ha ha, tôi vẫn nghĩ rằng ánh mắt của anh ta luôn chỉ dùng để nhìn nóc nhà."
Luke: "Một chút tên tuổi mà thôi, cũng không được cho thêm chút tiền thưởng nào."
Elsa ha ha: "Không được thêm tiền thưởng, thế nhưng làm việc lại thuận tiện hơn a. Nếu như dựa theo trình tự bình thường, tối thiểu thì hai chúng ta sẽ bị đề ra nghi vấn nhiều lần trong vòng ba tới năm ngày. Bây giờ xem như là tôi đã xong việc, bên chỗ cậu thì sao?"
Luke: "Có vẻ như là cũng không có việc gì. Uhm, như thế có phải là mang ý nghĩa, ngày mai chúng ta sẽ có thể trở về Los Angeles rồi hay không?"
Elsa suy nghĩ một chút, gật đầu: "Lát nữa tôi hỏi thăm sếp xem, nếu như sếp nói không có vấn đề gì, vậy chúng ta sẽ lập tức trở về."
Hai người đã hoàn thành nhiệm vụ tới phối hợp điều tra vụ án liên quan tới Sergey, về phần cao tầng quyết định Sergey thuộc về bên nào, chuyện đó đã không còn quan hệ tới hai người nữa.
Có thể nói, hôm qua kể từ giây phút Luke giao Sergey cho Đồn cảnh sát New York trở đi, nhiệm vụ đi công tác lần này của hắn và Elsa coi như đã hoàn thành.
Ăn xong cơm trưa, Luke thuận tiện đi theo Elsa tới tổ trọng án một chuyến, tìm tổ trưởng Marta nói linh tinh một trận, tồi cầm danh thiếp của cô ta đi.
Sau khi ra cửa, Belle đã lái xe chờ sẵn bọn họ ở nơi đó.
Luke ngồi lên trên ghế phụ, đưa cho cô ta một tờ danh thiếp trong tay mình: "Này, tặng cho cô chút quà nhỏ."
Belle lơ đễnh nhậnlấy: "Danh thiếp? Danh thiếp này của ai vậy?"
Thường thì những thám tử trong tổ trọng án, trên danh thiếp của đại đa số người đều không ghi chức vị, thậm chí có vài người ngay cả tên tuổi cũng không được đầy đủ, đó là vì để tránh né một chút nguy hiểm.
Tấm danh thiếp này của Marta cũng giống như thế, chỉ có cái tên Marta, cộng thêm một dãy số điện thoại mà thôi.
Luke: "Một tổ trưởng trong tổ trọng án ở New York, tôi đã nói qua với cô ta, kỹ thuật lái xe của cô không tệ, tin tức linh thông, cô ta nói nếu cô có ý định, có thể làm một tai mắt bên ngoài sáng cho cô ta."
Cái gọi là tai mắt bên ngoài sáng, đương nhiên là khác với làm tai mắt ngầm, chỉ cần định kỳ cung cấp tin tình báo cho Marta là được. Hơn nữa những tin tình báo này cũng không cần phải thâm nhập vào bên trong các băng nhóm để thu thập, chỉ tương đương với một chiếc camera giám sát chạy bằng hamburger mà thôi.
Đãi ngộ đối với loại tai mắt bên ngoài sáng này cũng không hề cao, phí liên lạc khẳng định là cũng ít, nhưng tốt ở chỗ an toàn.
Hơn nữa còn là chuyện một tay nhận tiền một tay trao hàng, làm bao nhiêu việc, cầm bấy nhiêu tiền, trên thực tế cũng không có nhiều ước thúc.
Chỗ tốt duy nhất của chuyện này đối với Belle là, về sau cô ta có người để dựa vào ở bên trong đồn cảnh sát, chẳng may xe lại bị giam, có thể tìm Marta nhờ hỗ trợ.
Nghe Luke nói xong, Belle cười ha ha: "Ah ha, về sau tôi cũng là người có chỗ dựa rồi. Ha ha, cám ơn cậu, Luke."
Luke nhún nhún vai, nhìn thấy nhắc nhở trong hệ thống, cảm thấy có chút dở khóc dở cười.
Hệ thống: Túc chủ thu hoạch được niềm cảm kích của Belle, có thể học tập toàn bộ năng lực của cô ta.
Năng lực của Belle: Gia công máy móc cơ sở, sửa chữa xe cộ cơ sở... Điều khiển xe cộ sơ cấp, điều khiển xe đạp sơ cấp.
Hắn giày vò một trận thật lớn, rốt cục mới thu hoạch được năng lực của Vanessa, kết quả là nhờ độ thiện cảm mà ở chỗ Belle lại trực tiếp kiếm được đầy đủ tư cách.
Nhưng mà... Vì sao lại là lúc cho cô tấm danh thiếp này, cô mới cảm kích tôi? Hơn nữa, năng lực điều khiển xe đạp sơ cấp là cái quỷ gì?
Luke không khỏi hỏi Belle đang cao hứng bừng bừng ở bên kia: "Belle, cô rất giỏi cưỡi xe đạp à?"
Belle kỳ quái nhìn hắn một cái: "Đương nhiên, trước khi lái xe taxi, tôi từng cưỡi xe đạp đi giao thức ăn ngoài a. Bây giờ kỷ lục giao thức ăn nhanh nhất ở khu Queens vẫn là tôi nắm giữ đấy."
Luke: ... Được rồi, dù thế nào thì cũng là năng lực sơ cấp, có chút ít còn hơn là không đi.
Sau khi trở về chỗ ở, Elsa đã thống nhất với Dustin ở bên kia, tất cả mọi chuyện đều đã được giải quyết, nên gọi đặt vé máy bay sáng mai.
Sáng sớm hôm sau, Belle đưa hai người ra sân bay, trước khi đi cho Luke một cái ôm thật chặt: "Cậu nhóc, về sau nếu như tới New York, nhất định phải tới tìm tôi đấy."
Luke mỉm cười gật đầu: "Được rồi, nào, chạm nắm đấm một cái, nói lời tạm biệt."
Hai người đụng nắm tay với nhau, cuối cùng vẫy tay từ biệt.
Đi vào trong đại sảnh của sân bay, Elsa mới ngồi châm chọc nói: "Tôi thật sự là phải lo lắng thay cho Jessy."
Luke trợn mắt một cái: "Tôi còn phải lo lắng thay cho Belle mới đúng."
Elsa nghẹn lời.
Trong lời nói của cô ta có ý tứ gì, thì trong lời nói Luke có ý tứ đó, cũng không cần nói lại lời giễu cợt.
Chờ hơn bốn mươi phút, hai người lên máy bay ngồi xuống.
Elsa nhìn khoang máy bay quen thuộc này, không khỏi nói một câu: "Hi vọng là đừng giống như lúc chúng ta tới nữa."
Miệng của bà thím này thật sự là thúi!
Luke chỉ có thể xụ mặt xuống, toàn lực mở khứu giác linh mẫn ra, chịu đựng các loại mùi, kiểm tra toàn bộ khoang máy bay lại một lần.
"Yên tâm, lần này không có vấn đề gì." Luke xoa mũi, cầm cuốn tạp chí trong tay tiếp tục xem.
Elsa: "Vậy là tốt nhất."
Kết quả, quả nhiên là chuyến này rất bình an, không có bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, giống như rất nhiều lần Elsa từng ngồi máy bay trước đó vậy.
Lúc Elsa xuống máy bay, nhìn chiếc máy bay kia một chút, lắc đầu cười khẽ: "Tôi cũng thật sự là ngốc, nào có nhiều sự kiện khẩn cấp để cho chúng ta gặp phải như vậy."
Sau khi hai người rời sân bay, trở về đồn cảnh sát trước.
Luke thì đương nhiên là không quan trọng, dù sao trở lại xem Dustin có cho mình thêm tiền thưởng hay không, cũng là một việc không tệ.
Trở lại Đồn cảnh sát khu vực phía tây, sau khi ném ba lô hành lý xuống bên cạnh bàn làm việc, hai người lập tức đi tìm Dustin.
Trông thấy hai người đi vào, Dustin lập tức buông bút trong tay xuống, cười lên.
Ông ta bắt tay với Elsa trước, đồng thời hơi ôm hờ một cái, sau đó lại cũng làm một lần như thế với Luke.
Luke có cảm giác được yêu mà sợ: Thái độnày... Có phải là quá tốt hay không?
Dustin để cho hai người ngồi xuống, lúc này mới mở miệng cười nói: "Sergey đã sa lưới, vụ án Katie bị giết bên chỗ chúng ta cũng đã có thể công bố kết quả được rồi. Cho nên, cuối cùng thì nguy cơ cũng trôi qua, hai người làm rất không tệ."
Đương nhiên, lần này Cục trưởng của Đồn cảnh sát khu vực phía tây Los Angeles mượn vụ án cướp ngân hàng, đạt thành hiệp nghị với Đồn cảnh sát New York bên kia, cứu vãn lại tình huống vốn phải chịu thiệt, tổn hại, bất lợi, nhưng ông ta cũng không cần đề cập chuyện này với hai người.
"Hai người vừa trở về, những chuyện còn lại thì tạm thời tôi cũng không nói nhiều, trở lại nghỉ ngơi cho thật tốt đi. Có cần tôi cho hai người vài ngày nghỉ không?" Dustin nói.
Luke nhìn về phía Elsa, hắn cũng không quan trọng, chỉ xem ý kiến của bà thím mạnh mẽ này mà thôi.
Elsa: "Hôm nay nghỉ ngơi, ngày mai tôi có thể tới làm."
Luke: "Ừm, Tôi cũng thế."
Dustin gật đầu: "Vậy được, hai người đi về trước đi."
Hai người đi ra ngoài, Elsa lái xe cảnh sát, đưa Luke trở về nhà trước, sau đó tự mình lái về nhà.
Luke đưa mắt nhìn theo xe của Elsa đi xa, rốt cục thở ra một hơi, duỗi cái lưng mỏi một cái: "A ha, lại có thể thanh nhàn gần nửa ngày, thật sụ là cũng không dễ dàng."
Lên lầu về nhà, hắn mở cửa ra nhìn, lập tức nở nụ cười: "Xem ra, Selina cũng không lười biếng nha."
Giờ phút này ở trong căn hộ nhỏ này, các loại vật phẩm đều xuất hiện, lại là những thứ mà bọn họ đã dùng qua lúc ở Houston kia.
Lần này hắn đi công tác hai tuần, đồ đạc ở Houston đã sớm được vận chuyển tới.
Selina có xe của hắn, sau khi nhận lấy những thứ này đã lại một lần nữa bố trí những đồ vật này ở trong nhà.
Vốn nhìn bên trong căn hộ này rất trống rỗng, bây giờ đột nhiên có thêm ra một loại khí tức sinh hoạt, mà không hề giống như một khu ký túc xá công nhân viên lạnh như băng nữa.
..................
Người dịch: thichthanhtu