Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 165: Chương 165: Tránh gặp mặt, SWAT tấn công

Trong phòng họp đã biến thành một vùng hỗn độn, cái bàn hội nghị mà vừa rồi Luke và Himena hoạt động trên đó kia, đã bị đánh cho thủng trăm ngàn lỗ, một tên cướp trên người đầy vết đạn nằm ở nơi đó, một tên khác lại đang nằm sấp ở cửa bên kia.

Ha ha, anh thám tử John này quả là rất lợi hại nha! Trong lòng Luke nở nụ cười.

Hắn cũng không cần phí sức, linh mẫn khứu giác đã nói cho hắn biết đáp án, người bên trong là vị thám tử tên John – McClane kia.

Sau đó nhìn thấy thám tử John đang dùng một cái bộ đàm hướng ra phía ngoài nói gì đó, cuối cùng nổi giận hô lên: "Móa nó chứ, tôi đang báo tin giả cho cảnh sát đây, anh tới bắt tôi đi, tôi đang ở trong cao ốc Nakatomi đây này." Nhìn bộ dạng này của anh ta, đoán chừng là không mang theo điện thoại ở trên người.

Luke nhìn người đàn ông đi chân trần, mặc một cái áo chống đạn đã bắt đầu rách nát, mặt mũi tràn đầy lo lắng kia, trong lòng cảm thấy bội phục.

Vị thám tử John này cũng không giống như Luke, là người mà trên người có hệ thống, thực lực vượt xa nhân loại bình thường.

Anh ta chỉ là một cảnh sát bình thường mà thôi, lại dám đối đầu với bốn năm mươi tên cướp.

Nhưng mà, có vị thám tử John này gây rối, Luke cảm thấy mình vẫn không nên gặp mặt vị này thì tốt hơn.

Hẳn là, vợ của vị thám tử tên John này, là nữ quản lí cấp cao tên Gennero kia, cũng đã rơi vào trong tay bọn cướp.

Đây là chuyện mà trong lúc vô tình nói chuyện phiếm với Himena vừa rồi đã biết được, nói kỳ thật là Gennero đã có chồng, làm thám tử ở New York.

Bởi vậy, khi Luke đi ra ngoài, có phải là cũng nên cứu quý bà Gennero kia ra hay không?

Thứ hai, Luke là cảnh sát ở Los Angeles, nhưng John lại không phải. Hai người liên thủ, đó chính là hắn tán thành hành vi của John, nếu xảy ra vấn đề gì đó thì sẽ phải "Chịu trách nhiệm trước lãnh đạo".

Thứ ba, nếu đi cùng thám tử John, Luke sẽ không thể phát huy ra toàn bộ thực lực, việc này không thể nghi ngờ chính là tự trói tay chân.

Vẫn nên lặng lẽ ở bên cạnh hỗ trợ thanh lý bọn cướp đi, dù sao thì mình cũng sẽ không nhận lầm người! Luke nghĩ như vậy, sau đó chuẩn bị chạy đi.

Nhưng lại nghe thấy John ở bên trong hưng phấn là lên: "Ha ha, tới, rốt cục tới rồi."

Một lát sau anh ta lại thất vọng kêu lên: "Đáng chết, như thế nào chỉ có một chiếc xe cảnh sát đến?"

Nhưng rất nhanh anh ta đã có hành động tiếp, âm thanh bên trong vang lên ầm ầm, Luke có chút hăng hái nhìn hành động của thám tử John, một lát sau trong lòng của hắn không khỏi phải khen anh ta một câu: Thông minh.

Vị thám tử John này nện cửa sổ ra thành một cái lỗ lớn, sau đó ném thi thể của một tên kẻ cướp đã bị anh ra đánh chết xuống dưới.

Làm như thế, xe cảnh sát dưới lầu muốn không nhìn thấy cũng không được.

Từ bên trong thính lực nhạy bén của Luke, giống như là nghe thấy tiếng trần xe sụp đổ, khẳng định là thi thể kia đã vào chiếc xe nào đó rồi.

Mà vừa rồi khi hắn đi tới, ở cửa trước của công ty vốn không cho đỗ xe, cho nên thi thể nện trúng chỉ có thể là xe cảnh sát vừa đi tới.

Dưới lầu vang lên tiếng súng kịch liệt, Luke lắc đầu, biết được là đồn cảnh sát khu vực trung tâm sẽ phải xuất động nhân lực quy mô lớn.

Đã hiểu rõ mục đích của những tên cướp này muốn làm gì, hắn cũng không vội.

Hơn nữa John cũng đã thu hút đám cảnh sát tới, vậy thì hắn cũng phải liên lạc với thủ lĩnh của mình một chút.

Luke lên mái nhà, móc điện thoại di động của mình ra, bấm một dãy số.

Một lát sau, tiếng Dustin vang lên: "Tôi Dustin đây."

Luke: "Sếp, tôi Luke đây. Bây giờ tôi đang ở bên trong cao ốc Nakatomi ở khu trung tâm, nơi này có một đám kẻ cướp cầm súng, toàn bộ đều cầm hỏa lực nặng, nhân số khoảng bốn mươi, năm mươi tên, đồng thời còn đang giam giữ khoảng 50 con tin. Nhưng mà cảnh sát ở khu trung tâm cũng đã sắp đến, vừa rồi có người ném một thi thể xuống xe cảnh sát của bọn họ. Sếp, tôi có thể hỏi ý kiến của sếp một chút được không?"

Dustin im lặng một lát, cuối cùng mới nói: "Nói tình huống của đối phương và tất cả những chuyện cậu biết cho tôi nghe."

Luke cực nhanh nói ra tất cả mọi thông tin một lần, Dustin nghe xong bắt đầu cảm thấy hưng phấn: "Cậu đã ở bên trong thì cần phải cẩn thận một chút, tạm thời ẩn nấp, không nên có hành động tùy tiện, chờ thông báo của tôi." Nói xong ông ta cúp điện thoại.

Luke biết, khẳng định là Dustin đến hỏi cục trưởng khu vực phía tây rồi.

Vụ án này xảy ra ở khu trung tâm, theo lý thuyết thì không tới phiên Đồn cảnh sát khu vực phía tây nhúng tay.

Nhưng hết lần này tới lần khác Luke lại đang ở hiện trường vụ án, việc này cho Đồn cảnh sát khu vực phía tây cơ hội nhúng tay vào.

Tin tức bên phía Dustin còn chưa được đưa sang, Luke đứng ở trên sân thượng, hứng gió lạnh, cảm thấy có chút nhàm chán.

Bỗng nhiên, bên trong cánh cửa trên sân thượng sau lưng có tiếng động vang lên.

Trong nháy mắt Luke đã có phản ứng, lập tức núp vào sát bên cửa trên sân thượng, hít một hơi thật sâu, lập tức đã ngửi được mùicủa ba người, còn có. . . mùi của thuốc nổ C4?

Móa nó! Quả nhiên là một đám chuyên nghiệp, còn dùng cả C4.

Tay Luke lặng yên không một tiếng động từ dưới nách rút khẩu Glock 23 ra nắm ở trong tay.

Tiếng bước chân dồn dập, sau đó cửa sân thượng bị đẩy ra, tiếp đó có ba người xông ra.

Hành động của bọn họ rất nhanh, cũng không có phòng bị gì.

Dù sao thì thám tử John đã bị người của bọn họ đuổi theo bắn, sẽ không thể chạy lên trên tầng mái.

Sắc mặt của Luke bình tĩnh, khẩu Glock trong tay không có một chút do dự nào.

Ba! Ba! Ba!

Khoảng cách không tới 2m, lại còn là bắn sau gáy, hắn cũng không cần nhấp đúp, giống như là trẻ con chơi bắn khí cầu, lần lượt điểm danh, không một phát nào trượt.

Luke nghe ngóng bên trong sân thượng, xác định được là không có động tĩnh gì nữa, lúc này mới kiểm tra trang bị ở trên người mấy người kia.

C4 vẫn chưa kể, trên người mấy tên kia còn có trang bị kíp nổ, còn có các loại dây thừng và dây điện.

Cuối cùng Luke chỉ lấy đi một khẩu súng tiểu liên UMP của một người trong đó, lại nhặt hết băng đạn, về phần gói thuốc nổ C4 kia, hắn tiện tay ném xuống quảng trường ở dưới lầu.

Đám kẻ cướp muốn lấy lại? Tự đi xuống lầu tới quảng trường mà nhặt.

Luke chuẩn bị đi xuống lầu, đi ra nhìn xuống bãi đất trống phía dưới, xe cảnh sát đã chạy tới, mấy chiếc đèn pha cũng đang phát sáng, chiếu về phía cao ốc.

Hắn dừng bước lại, nhìn xuống thấy một đội SWAT xuất hiện.

Luke nhìn tám người kia, cảm thấy nhức cả đầu: Có phải là các anh lầm tin tình báo hay không? Trong này có tới bốn, năm mươi tên tội phạm cầm súng, tám người các anh dám xông vào bên trong? Người chỉ huy hiện trường này chẳng lẽ là một tên óc heo hay sao?

Nhưng bây giờ hắn cũng không thể làm gì được.

Nổ súng cảnh báo? Những đặc cảnh này cũng không phải là nhóm người hèn nhát, ngược lại sẽ càng tìm cách đến gần cao ốc, tìm kiếm công sự che chắn.

Gọi điện thoại? Khẳng định là không kịp.

Nếu như đám đặc công này cẩn thận một chút, đến nơi chờ thám thính xong tình hình rồi mới hành động, thì khẳng định là lúc đó tình báo ở bên Dustin sẽ truyền tới nơi đây.

Nhưng vị sĩ quan chỉ huy hiện trường này quá nóng nảy, mới trình diện đã để cho SWAT tiến lên, hoàn toàn không để lại thời gian cho Dustin truyền lại tình báo.

Luke bất đắc dĩ nhìn mấy đặc công kia biến mất ở trong tầm mắt, tiến vào tầng dưới chót của cao ốc.

Quả nhiên là không ngoài dự đoán, một lát sau đã có một trận tiếng súng vang lên kịch liệt, Luke có thể nghe thấy ở bên trong tiếng súng xen lẫn tiếng kêu thảm thiết, hiển nhiên là đội SWAT đã bị phục kích.

Luke im lặng, bên phía Dustin vẫn chưa có động tĩnh gì, hắn cũng không có gì biện pháp.

Bản lĩnh của hắn có lớn hơn nữa, cũng không có cách nào vượt qua Đồn cảnh sát khu vực phía tây đi chỉ huy nhân viên của đồn cảnh sát khu vực trung tâm.

Đừng nói là hắn, Cục trưởng của Đồn cảnh sát khu vực phía tây cũng không làm được điều này.

Một lát sau, một chiếc xe bọc thép hạng nhẹ được lái tới.

Con mắt của Luke sáng lên, Đồn cảnh sát Los Angeles đúng là không bình thường a, có thể tùy ý móc ra loại đồ chơi này, đám lưu manh căn bản là không có cách nào chống lại loại xe bọc thép này.

Thế nhưng, ngay sau đó hắn đã phải cảm thấy sửng sốt.

Vèo một tiếng, từ một chỗ trong lầu hai trên cao ốc bắn ra một quả tên lửa.

Ầm ầm!

Chiếc xe bọc thép đang lái lên bậc thang kia bị một quả tên lửa bắn trúng.

"fuxk!" Luke cũng không khỏi phải mắng ra thành tiếng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!