Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 164: Chương 164: Đưa mật mã cho tôi, cướp người lập tức chạy

"Ngài Aoki, tôi không quan tâm tới số liệu của tổng công ty của ngài, tôi chỉ cần mật mã kia của ngàu." Giọng nói trầm trầm của người đàn ông kia lại cất lên.

"Đến cùng là các cậu muốn cái gì?" Ông già tên Aoki kia nói ra.

"Hai năm gần đây tập đoàn Nakatomi kiếm nhiều tiền, mà chúng tôi biết, dưới đáy tòa cao ốc mà các ông xây dựng này, có một kho tiền bí mật, bên trong có 640 triệu đô công trái không ký tên." Giọng nam trầm trầm nói ra.

Luke cười ha ha trong lòng: Khó trách lại bày chiến trận lớn như vậy, lại đưa tới tối thiểu bốn mươi tên cướp, thì ra là vì 640 triệu.

Công trái không ký tên nghe có vẻ rất ghê gớm, nhưng tín phiếu nhà nước mà Trung Quốc từng phát hành qua chính là loại vật này.

Nhưng số lượng công trái không ký tên càng ngày càng ít, bởi vì thứ này tự nhiên chính là thứ tốt để cung cấp phương thức rửa tiền cho các phần tử phạm tội, đại đa số các quốc gia cũng sẽ không tiếp tục phát hành thứ này, đều thu về dần để tiêu hủy.

Mặt mũi của ông già Aoki ở bên kia tràn đầy tức giận: "Móa nó chứ chúng mày làm thế này thì tính gì là phần tử khủng bố? Chúng mày làm chỉ là vì tiền thôi sao?"

"Đúng vậy, ngài Aoki, chúng tôi chỉ là tới lấy tiền, những người khác nhìn chúng tôi như thế nào, cũng không quan trọng. Cho nên, nói cho tôi biết mật mã." Người đàn ông kia nói.

Aoki không lên tiếng.

Người đàn ông giọng trầm kia thở dài một tiếng: "Tốt thôi, trông thấy thứ này rồi chứ? Tôi đếm tới ba, nếu như ông không nói, vậy tôi sẽ ra tay."

Luke hơi hơi thò đầu ra nhìn, phát hiện ra đó là một trung niên người da trắng để một vòng râu tinh tế quanh miệng, trên người có khí thế của một đại ca bên trong số những nhân vật phản diện, bên tay gã ta đang cầm một khẩu súng, họng súng nhắm về phía ông già tên Aoki kia.

Làm sao bây giờ? Trong đầu Luke suy nghĩ thật nhanh, hầu như là trong nháy mắt đã làm ra quyết định: Không thể để cho Aoki chết ở chỗ này được.

Nếu như nơi này biến thành hiện trường của một vụ giết người, chắc chắn là sẽ bị người của bộ phận pháp y lật úp sấp, như thế thì chuyện Luke và Himena phong lưu khoái hoạt ở đây sẽ không giấu diếm được.

Hắn cũng không có hứng thú đem cuộc sống riêng tư của mình biến thành đề tài câu chuyện cho đám nhân viên cảnh sát ở Los Angeles.

Ví dụ như là "Biết sự kiện khủng bố đêm Giáng Sinh không? Có một thám tử lại nã pháo ở ngay trên đầu đám phần tử khủng bố kia, lúc kéo quần lên lập tức xử lý tất cả đám phần tử khủng bố", nếu như loại chủ đề này truyền bá ra ngoài, sợ là sẽ trở thành án lệ mà Đồn cảnh sát Los Angeles lấy làm tự hào đi!

Những thám tử chúng ta, quần còn chưa mặc xong, đã có thể nổ súng đại chiến với đám phần tử khủng bố!

Nghĩ đến viễn cảnh Dustin về sau sẽ kể ra"Công tích vĩ đại" này của mình đối với những thám tử mới, Luke quả quyết quyết định ra tay.

Hắn dùng bước chân vô cùng nhẹ nhàng từ cửa sau phòng họp đi ra.

Kỳ thật thì phòng hội nghị này ở sát bên cạnh văn phòng, giữa hai bên chỉ dùng một bức vách thủy tinh ngăn cách ra mà thôi.

Vị trí Luke xuất hiện ở ngay đối diện với tên cướp, nhưng chỗ hắn đứng lại không có ánh đèn, chỉ có một vùng bóng tối đen sì, hắn đã sớm đeo găng tay lên hai tay, hai viên bi thép bất chợt bị ném ra.

Đập! Đập!

Hai tiếng động có chút kỳ quái vang lên, người đàn ông râu ria và một người cường tráng cầm súng khác bên cạnh gã ta ngay cả một bóng người cũng không thấy rõ, đã lập tức hôn mê bất tỉnh.

Luke lại một lần nữa móc vào túi, chợt quăng ra, bi thép lại nện choáng một tên kẻ cướp khác ngồi bên cạnh.

Lúc này hắn mới dùng một tay tóm lấy ông già tên Aoki, cực nhanh lui ra ngoài.

Giết người là không thể giết, ít nhất là tạm thời không thể giết.

Người đàn ông râu ria này rõ ràng là tên cầm đầu, nếu như gã ta chết, không biết là bốn năm mươi tên kẻ cướp phía dưới đang bắt giữ người kia sẽ làm ra hành động quá khích gì nữa, vẫn nên hỏi ông già Aoki này tình huống trước một chút rồi lại nói.

Luke hành động nhanh chóng, thám tử John đang trốn ở dưới mặt bàn bên kia chỉ trông thấy hai tên cướp đột nhiên ngã xuống, sau đó là tên cướp thứ ba cũng đổ xuống, sau đó có một bóng đen chạy tới lập tức kéo Aoki đi.

"Cái quỷ gì thế?" John không khỏi thì thào.

Nhưng một lát sau, ánh mắt của anh ta sáng lên, cực nhanh tới gần, cầm lấy hai khẩu vũ khí ở trên người ba người kia, lúc vừa mới cởi giày của một người nào đó ra, cửa thang máy bên kia đinh một tiếng, có hai tên cướp tay cầm súng tiểu liên lập tức đi ra.

Thám tử John quá sợ hãi, chân trần cúi người, mang theo vũ khí với giày, từ một lối thoát hiểm khác chạy đi.

Luke lại mang theo ông già Aoki kia tới lầu hai mươi ba, nhìn vào bên trong một chút, là một tầng lầu đang thực hiện công tác trang trí.

Hắn buông ông già này ra, đưa ra giấy chứng nhận thân phận của hắn: "LAPD, thám tử Luke của tổ trọng án. Tình huống ở chỗ này của ông đến cùng là như thế nào?"

Ông già này bình phục tâm tình và dạ dày đang chập trùng xuống, rất chính thức khom mình xuống nói với Luke: "Cám ơn ơn cứu mạng của ngài."

Luke khoát tay: "Tôi là cảnh sát, đây là nhiệm vụ của tôi. Không nên nói nhảm, nói một chút về tin tức tình báo của nhóm người này xem, ông biết được bao nhiêu?"

Ông già Aoki lắc đầu: "Tôi cũng không rõ lắm, tên cầm đầu kia tên là Hans, hình như là một người Đức, bọn họ nhắm tới kho bạc ở dưới mặt đất. Mr. Luke, cậu báo cảnh sát chưa?"

Luke bất đắc dĩ lắc đầu, ông già Aoki này cũng không biết nhiều: "Nhân số của bọn họ như thế nào? Vũ khí thì sao? Có được huấn luyện nghiêm chỉnh không? Chỗ các ông có bao nhiêu người bị bọn họ cưỡng ép? Ông cần phải nói trước cho tôi biết những chuyện này, tôi mới có thể báo cáo cho đồn cảnh sát, phái ra chi viện."

Aoki vội vàng đem những việc mà bản thân mình nhìn thấy nói lại một lần, Luke nhíu mày.

Aoki cũng không rành chuyện liên quan tới quân sự, nhưng ông ta là thương nhân, ánh mắt rất độc.

Dễ như trở bàn tay đã có thể nhìn ra, những người kia không phải là đám quỷ nghèo, quần áo và trang bị sử dụng đều không tệ.

Hành vi của những người này cũng tương đối có trật tự, cũng không tùy ý lười nhác giống như băng nhóm của những người da đen, qua cách ăn nói của mấy người có thể nhìn ra, họ đã được nhận văn hóa giáo dục ở trình độ tương đối tốt.

Tất cả những chuyện này đều nói rõ một chuyện, đám người kia không phải là loại cướp vạt, bọn họ là kẻ cướp chuyên nghiệp làm việc có mục tiêu rõ ràng, phân công tỉ mỉ.

Lông mày của Luke nhăn lại: "Bọn họ có thể mở kho bạc ở dưới lầu kia của các ông ra?"

Aoki lắc đầu: "Mấy cánh cửa bên ngoài cùng thì không nói, dùng một ít công cụ chuyên nghiệps, mấy tiếng là có thể phá hỏng để mở ra. Thế nhưng chỉ cần cưỡng ép mở mấy cánh cửa phía ngoài này, cánh cửa hợp kim ở tận cùng bên trong nhất sẽ tự động khóa kín lại, trừ khi có được mật mã."

Luke: "Cho nên bọn họ mới bắt ông?"

Aoki gật đầu: "Đại khái là như thế đi."

Luke lại khẽ lắc đầu: "Vừa rồi tôi có cảm giác, gã tên Hans kia thật sự dự định muốn giết ông, tuyệt không phải là nói đùa. Cho nên, mật mã của ông đối với bọn họ cũng không phải là thứ không thể thiếu."

Aoki cũng nhíu mày: "Lớp cánh cửa cuối cùng kia áp dụng kỹ thuật phòng hộ điện từ hoàn toàn mới, thủ đoạn bình thường rất khó mở ra được."

Luke thấy Aoki cũng không có đề nghị gì tốt, đành bảo ông ta tìm một chỗ để trốn đi, đợi sau khi sự việc giải quyết xong hắn lại đi tìm ông ta.

Aoki: "Cậu không thông báo cho đồn cảnh sát sao?"

Luke gật đầu: "Tín hiệu ở chỗ này không tốt, tôi muốn tìm một chỗ để gọi điện thoại. Ngài Aoki, chính ngài tìm một chỗ trốn đi." Nói xong lập tức đứng dậy rời đi.

Luke rời khỏi lầu 23, một lần nữa trở lại lầu 30.

Lần này, tên xã hội đen thủ ở bên cạnh cửa kia đã không thấy đâu nữa.

Nhưng Luke cũng đã nghe thấy, lầu 34 có tiếng súng vang lên.

Cũng chỉ có hắn có thính lực tốt, lại ở trong khu vực cầu thang an tĩnh, mới có thể nghe thấy tiếng súng.

Hắn ngẩn người: Còn có ai đang bắn nhau với đám kẻ cướp sao?

Hắn suy nghĩ một lát, lại lên trên lầu 34, xác nhận ở bên cạnh cửa không có ai, mới hơi mở hé ra một khe hở, nhìn vào bên trong.

..................................

Người dịch: thichthanhtu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!