Himena không lên tiếng, mình vừa chỉnh lý, trong lòng vừa suy nghĩ, liệu có phải là có ai đang đi lên hay không.
Nếu như bị người khác phát hiện ra cô làm ẩu với Luke ở chỗ này, khẳng định là công việc thực tập của cô ở đây sẽ không còn, làm không cẩn thận còn bị trường học xếp vào sổ đen.
Bởi vậy, động tác của cô cũng vô cùng nhanh chóng.
Luke cũng đang sửa sang lại quần áo của mình.
Cũng may là hắn mặc đồ thể thao, ở dưới 20 điểm nhanh nhẹn duy trì, không tới mười giây đã mặc quần áo, xỏ giày xong.
Sau đó, hắn kéo theo Himena còn đang chỉnh đốn trang dung rời đi, miệng tiến sát rới bên tai cô nhỏ giọng nói đến: "Dưới lầu có tiếng súng, hơn nữa số lượng cũng không ít, anh hoài nghi là đã xảy ra chuyện gì rồi."
Himena bị hắn đang định hô lên kinh hãi, nhưng tay của Luke đã sớm có chuẩn bị, lập tức bụm miệng của cô ta lại.
Lúc này Luke mới tiếp tục nói: "Chỗ nào trong tòa cao ốc này có nhiều phòng, đồ vật nhiều, lại không có ai đi lại?"
Đầu lưỡi của Himena liếm một cái lên trên tay hắn, lúc này Luke mới phát hiện ra mình vẫn còn đang che miệng của cô ta, vội vàng buông ra.
Himena bất mãn trừng mắt liếc hắn một cái, mới nhỏ giọng nói: "Lầu hai mươi mốt là địa điểm làm việc của một công ty lớn, bên trong thường xuyên có hai ba trăm thư ký làm việc ở đó, anh cảm thấy được chứ?"
Luke khẽ gật đầu: "Lát nữa anh đưa em đến nơi đó trốn một chút, tạm thời em đừng đi ra. Nếu như giải quyết xong nguy cơ, anh sẽ quay lại tìm em. Thế nhưng, trước khi anh trở lại, tuyệt đối là em không nên chạy loạn."
Himena khéo léo gật đầu.
Luke tiện tay cầm lấy một chai nước khoáng ở bên trong hộc tủ bên cạnh, còn là loại Evian xuất xứ từ nước Pháp, kín đáo đưa cho cô: "Lúc khẩn trương quá thì uống một ngụm nhỏ, đừng uống quá nhiều, nhiều quá sẽ buồn đi WC."
Gương mặt của Himena nổi lên một tia đỏ ửng, tức giận lườm hắn một cái: Với tình huống bây giờ, còn nói đi WC gì nữa.
Luke thì thoải mái hơn nhiều.
Himena học tập tư liệu ở trong trường đại học đoạt được kiến thức mới, thật sự là rất không tệ.
Luke dẫn Himena đi đến chỗ cầu thang an toàn, nhìn xuống giày cao gót của cô, không khỏi lắc đầu.
Loại giày cao gót này mà leo cầu thang, cam đoan là sẽ vang lộp cộp, tuyệt đối sẽ bị chú ý tới.
Luke hơi hơi xoay người, ra hiệu cho Himena leo lên lưng.
Đợi tới lúc thân thể trẻ trung tràn ngập sức sống kia an vị ở trên lưng, Luke mới nhỏ giọng nói: "Không nên kêu thành tiếng." Nói xong lập tức cõng cô chạy xuống.
Himena ở trên cao nhìn xuống, nhìn vách tường thang lầu giống như sắp đập vào mặt, thật sự là kém chút đã kêu lên.
Cô ta vội vàng cúi đầu nhắm mắt lại, chỉ ôm Luke thật chặt.
Luke giống như một cơn gió, cho dù lưng phải cõng Himena cũng vẫn nhẹ nhàng di chuyển như không có gì, không tới 3 phút đã xuống đến lầu hai mươi mốt.
Từ lối thoát hiểm đi vào, phát hiện ra bên trong đen như mực.
Thị lực của Luke tốt hơn người bình thường rất nhiều, bởi vậy nhờ tia sáng mơ hồ từ bên ngoài truyền tới, phát hiện ra nơi này đúng là địa điểm làm việc của một đám thành phần tri thức, hơn trăm cái bàn làm việc của những thành phần tri thức đặt dày đặc, khắp nơi đều là máy tính, văn kiện, các loại đồ vật linh tinh, đúng là một nơi che giấu tốt.
Bởi vì làm gì có ai nghĩ sẽ đến nơi này lục soát tìm người, sẽ phải lần lượt tìm kiếm, vùi đầu đi tìm từng phòng nhỏ một.
Luke ôm Himena nhanh chóng tiến vào, tìm được một nơi, đặt Himena xuống, dặn dò: "Nhớ kỹ, đừng lộn xộn, không nên phát ra âm thanh, chờ anh trở lại." Nói xong hắn định rời đi.
Kết quả, hắn bị Himena kéo lại: "Có phải là anh quên làm cái gì hay không?"
Luke: ⊙_⊙?
Himena lập tức kéo tay của hắn qua, dùng sức đặt ở trước ngực: "Nếu như anh còn muốn gặp lại nó, thì phải cẩn thận một chút, không nên mạo hiểm!"
Luke ngoan ngoãn nghe lời, tay hơi hơi dùng sức, khẽ cười nói: "Anh thề. Anh là người chuyên nghiệp mà. Uhm, biện pháp an toàn mang theo vẫn còn thừa lại hơn phân nửa kìa."
Himena cười khẽ ôm hắn một chút: "Đi thôi."
Luke gật đầu, cực nhanh rời khỏi nơi này.
Nếu như hắn không nghe lầm, tiếng súng truyền tới từ lầu ba mươi.
Theo quy mô của tòa nhà này, không có vài trăm người, đừng nghĩ tới việc khống chế toàn bộ hiện trường.
Chỗ của Himena tạm thời sẽ an toàn, kẻ cướp còn chưa khống chế nơi đó, hoặc là không cần thiết phải khống chế nơi đó.
Vừa rồi lúc đi lên, từng nghe người đứng ở quầy lễ tân kia nói qua, hôm nay chỉ có công ty mà Himena đang thực tập này mở tiệc tối, những công ty khác đã sớm nghỉ.
Mà tập đoàn Nakatomi này ở lầu ba mươi.
Luke cảm thấy, chỉ cần không phải là người có đầu óc có vấn đề, nhóm kẻ cướp này hẳn sẽ không bố trí phòng tuyến đến lầu hai mươi mốt, sẽ rất dễ dàng bị người tiêu diệt từng bộ phận.
Giờ phút này, hắn cũng không lập tức báo cảnh sát.
Báo cảnh cùng lắm chỉ là để cho cảnh sát vây đám xã hội đen này lại, chuyện đó sớm một chút hoặc muộn một chút cũng không có khác biệt gì lớn.
Hắn cho rằng mình nên biết rõ tình huống trước đã, nhìn thử xem bọn xã hội đen này đến cùng là muốn làm gì, phối trí nhân viên, vũ khí như thế nào, khi đó sẽ có thể truyền ra ngoài càng nhiều tin tình báo hơn.
Trở lại lầu ba mươi, Luke nhíu nhíu mày.
Hắn ngửi được, bên cạnh lối thoát hiểm có một tên cầm súng đang đứng.
Đây nhất định là xã hội đen, các công ty trong cao ốc Nakatomi đều đã nghỉ, bảo an cũng ở đại sảnh ở tầng dưới cùng, sẽ không đi lên.
Luke cũng không đi vào, chỉ nhắm mắt đứng ở nơi đó hít sâu một hơi.
Vừa rồi lúc lượn qua khu vực tổ chức tiệc tối kia, thói quen nghề nghiệp của cảnh sát để cho hắn chú ý tới nhân số đại khái, ước chừng có khoảng năm mươi người.
Bây giờ ở bên trong. . . Có gần tám mươi người, vậy trong này có tới ba mươi tên xã hội đen.
Hơn nữa, có khả năng là nhóm người này cũng để lại một bộ phận nhân viên canh phòng ở tầng dưới cùng, bằng không thì bị người vây quanh cũng không biết, đó không phải là quá ngốc hay sao.
Lúc từ trên lầu ba mươi tư đi xuống, hắn còn nghe thấy ở trong lầu ba mươi ba có động tĩnh, giống như là đang vận chuyển thứ gì đó, số người này lại càng nhiều hơn.
Dự đoán trước sau, nhóm kẻ cướp này tối thiểu cũng có tới bốn mươi người.
Trong lúc suy nghĩ, Luke trở lại lầu ba mươi bốn.
Xác định được số lượng của nhóm xã hội đen này xong, Luke cảm thấy vẫn nên thu dọn "Chiến trường" của mình và Himena trước một chút.
Vụ án này khẳng định là một vụ án lớn, sau này kiểu gì bộ phận pháp y cũng sẽ chạy tới tra một chút, sau đó hỏi vì sao ở hiện trường lại có Luke xuất hiện, chủ yếu là lúc ấy hắn tiện tay ném hai cái biện pháp an toàn vào thùng rác, bây giờ vẫn nên mang đi thì tốt hơn.
Rất nhanh, trở lại lầu ba mươi tư, chóp mũi của Luke ngửi được một loại mùi có chút quen thuộc.
Hắn không khỏi cảm thấy sững sờ: Đây là. . . John - McClane? Anh ta chạy tới?
Suy nghĩ một chút, Luke cũng không làm kinh động tới anh ta, dù sao hắn tới đây cũng chỉ là để xử lý dấu vết tư nhân.
Cũng không cần dùng mắt nhìn, đã biết được vị này trốn ở một góc nào đó bên trong phòng họp, đang đưa lưng về phía Luke, nhìn tình hình bên trong văn phòng bên kia.
Luke lặng yên không một tiếng động di chuyển, rất nhanh đã lấy cả cái thùng rác kia đi.
Một lát sau, Luke lại một lần nữa trở về, thùng rác đã không còn ở trong tay, chỉ có một cái túi nhựa chứa đựng hai cái biện pháp an toàn đã dùng qua.
Lúc này Luke mới tính toán là có thể thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng nhìn cái bàn mà Himena từng lăn qua, hắn cũng chỉ có thể lắc đầu.
Phía trên đó đều là mồ hôi, nhưng cũng chỉ có thể mặc kệ, cùng lắm là tra ra được, hắn nói là hai người từng ở đây hôn nhau một chút.
Bỗng nhiên, lỗ tai của Luke giật giật.
"Nói cho tôi biết mật mã máy tính." Đây là giọng nói trầm trầm của một người đàn ông.
"Anh lấy được mật mã của tôi thì cũng không có tác dụng gì, bảy giờ mỗi sáng, số liệu của tổng công ty sẽ đồng bộ tới đây, số liệu nơi này sẽ khôi phục lại như cũ." Đây là lời ông già Nhật Bản kia nói.
. . .
Người dịch: thichthanhtu