Lời còn chưa nói hết, cửa thang máy đã leng keng một tiếng mở ra, cảnh tượng huyên náo ồn ào đột nhiên xuất hiện ở trước mặt hai người.
Luke nhún nhún vai, ra hiệu là lỗ tai không thể nghe rõ, đi theo John ra ngoài cửa thang máy.
Hai người vừa đi, vừa tìm người mà bản thân mỗi người muốn tìm.
Luke rất nhanh đã phát hiện ra, Himena đang mặc trang phục phục vụ bưng khay rượu chén rượu ở đưa.
Hắn khẽ lắc đầu, cũng không xem trọng lựa chọn của người bạn gái cũ này.
Nhưng mà, cũng nên để cho chính cô ta đi thử, mới có thể biết được sâu cạn trong đó.
Hắn nhiều nhất chỉ có thể ở lúc cô ta yêu cầu trợ giúp, giúp cô ta một chút mà thôi.
Bỗng nhiên, có một người đàn ông từ bên cạnh xông tới, Luke theo bản năng tránh ra, người này lập tức nhào lên trên người John ở bên cạnh hắn, hôn lên bên trên gương mặt người đàn ông thô kệch này một cái, còn kêu to: "Giáng Sinh vui vẻ!"
Luke đứng ở bên cạnh thấy được cảnh này cảm thấy buồn cười.
John ở bên kia lộ ra bộ dáng không thể giải thích được xoa xoa khuôn mặt mình, cười khổ: "Đây chính là California sao?"
Luke cười gật đầu, vỗ vỗ bờ vai của anh ta: "Tôi nhìn thấy bạn của tôi rồi, đi trước. John, chúc anh Giáng Sinh vui vẻ."
John cũng cười gật đầu, mắt tiễn hắn rời đi,
Nhìn thấy Luke đi qua, tìm tới chỗ một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp nói chuyện với nhau, bộ dạng của hai người rất là quen thuộc, trong lòng của anh ta cũng đã hoàn toàn tin tưởng Luke.
Dù sao, loại chuyện đi theo anh ta đi lên để tìm người này, luôn cảm thấy có gì đó là lạ.
Luke cũng không quá mức để ý tới vị thám tử New York này, hắn đã trông thấy Himena, đương nhiên là tâm tư sẽ đặt ở trên người vị đại mỹ nữ này.
Bảo hắn nghĩ tới người đàn ông trung niên kia ở trong đầu, đương nhiên là không thể dễ chịu bằng chú ý tới mỹ nhân nhiệt tình ở trong ngực lúc này.
Bên kia lúc thám tử John nghiêng đầu đi ra, trong lòng cũng mơ hồ hiện lên một ý nghĩ trong đầu: Luke? Tổ trọng án khu vực phía tây Los Angeles? Hình như là từng nghe thấy ở đâu rồi.
Ngay sau đó, một ông già người châu Á xuất hiện ở trước mặt anh ta: "Anh khỏe chứ, là McClane tiên sinh đúng không?"
John: "Ông là. . ."
"Tôi là Aoki, là ông chủ của Holly." Ông già người châu Á này lộ ra nụ cười cứng nhắc nói.
John: "A, chiếc xe kia cũng là do ông phái tới đón tôi à?"
Aoki mỉm cười: "Đây chỉ là một chút chuyện nhỏ mà tôi có thể làm cho Holly, cô ấy rất có năng lực, tới đây, mời sang bên này."
Giờ phút này Luke và Himena đã chuồn mất.
Được Himena dẫn đầu, hai người từ lối thoát hiểm đi ra, leo lên trên thêm bốn tầng, đến tầng ba mươi tư.
Sau khi đẩy cửa đi vào, Luke thình lình phát hiện ra, nơi này được trang trí rất xa hoa, hơn nữa. . . Đây hẳn là một văn phòng tư nhân, còn bổ sung thêm phòng họp, nhìn qua chính là nơi để cho các tay to dạy bảo người.
Trong phòng họp, còn được trưng bày mấy mô hình, trong đó còn có mô hình của tòa cao ốc Nakatomi này.
Luke nhìn Himena: "Đây là nơi nào?"
Himena: "Phòng tiếp khách của chủ tịch. Nhưng mà vừa rồi em đã trông thấy, ông ấy đang ở phía dưới, đợi chút nữa còn phải phát biểu trong buổi họp thường niên, không có thời gian về đây đây. Anh yêu, có nhớ em không?"
Luke đương nhiên là biết phải nói gì: "Anh luôn nhớ tới em, Himena." Miệng đã ngăn chặn cánh môi nóng bỏng của cô ta.
Hai người trốn vào trong phòng họp, ở chỗ này âu yếm.
Himena đang mặc một bộ quần áo cùng loại với đồ công sở, phía dưới là một chiếc váy công sở cao trên đầu gối khoảng mười centimet.
Váy hơi có chút rộng rãi, Luke chỉ cần hơi dùng sức, đã có thể vén nó lên, hai tay tiện thể không thành thật vuốt ở sau lưng cô.
Himena tới đây vẫn chưa tìm bạn trai mới, trong lúc nhất thời cũng lộ ra vẻ nóng bỏng như lửa.
Hai chân của cô kẹp lấy eo của Luke, bị hắn kéo lên, hai người triền miên một trận.
Luke cười khẽ: "A ha, đại mỹ nữ của chúng ta thật sự là quá hiểu lòng người, chọn tất chân thật sự là quá tuyệt."
Mắt của Himena mơ màng, hơi thở nặng nề, không trả lời hắn.
Tay Luke vuốt đôi chân dài vẫn quấn ở trong đôi tất chân kia, cảm giác trong lòng vô cùng kỳ dị.
Hiển nhiên là Himena đã sớm có chuẩn bị, mặc kệ là váy hay là tất chân, đều là lựa chọn kiểu dáng đặc biệt cho buổi gặp mặt đêm nay với hắn.
Mà ở dưới lầu, thám tử John lại không có được niềm hạnh phúc như vậy.
Cuộc nói chuyện giữa anh ta với quý cô Holly - Gennero cũng không quá mức hài hòa, có chút nhẹ nhàng, là bởi vì quý cô Gennero sợ rùm beng.
"Gennero? Em thay đổi họ lúc nào thể? Có cần anh nhắc nhở em là em đã kết hôn rồi không, lúc trước còn gọi là phu nhân McClane." Trên mặt của John mang theo vẻ châm biếm.
Mặt mũi Holly tràn đầy vẻ bất đắc dĩ: "Đây là một công ty Nhật Bản, bọn họ cho rằng phụ nữ đã kết hôn thì không đáng tin, cho nên. . ."
Một nữ nhân viên bỗng nhiên mở cửa, ngăn hai người cãi lộn: "Bà Gennero, ngài Aoki hi vọng bà ra phát biểu, bởi vì bà là người có công lao lớn nhất để công ty có thể thu hoạch được nhiều lợi nhuận trong năm nay."
Mặt mũi của Holly tràn đầy vẻ bất đắc dĩ nhìn John: "Được rồi, tôi tới ngay."
Đợi cho nữ nhân viên kia đóng cửa lại, cô ta mới nói với John: "Anh tỉnh táo lại trước đã, có việc gì thì chúng ta bàn lại sau, được chứ?" Nói xong tiện tay đẩy cửa đi ra ngoài.
Hai người tan rã trong không khí không vui.
John yên lặng đứng ở trước bồn rửa tay, một lát sau nở nụ cười khổ: "Ha, mình thật sự là không phải, vừa thấy mặt đã ầm ĩ với cô ấy rồi. Vì sao lại không thể dứt khoát một chút, nói là rất nhớ cô ấy, rất nhớ con."
Trong lúc thám tử John - McClane lại một lần nữa khôi phục trạng thái lẻ loi một mình, Luke đã lại một lần nữa tiến hành giao lưu nhiều hơn nữa với Himena.
Quả nhiên, quyết định mang nhiều biện pháp an toàn một chút là quá chính xác! Trong lòng Luke âm thầm cảm thấy may mắn.
Hai người đã không gặp nhiều ngày, cảm xúc của Luke đến nhanh, đi lại càng nhanh, nhưng lần tiếp theo tới cũng càng nhanh.
Ở dưới sự kích động không ngừng của Himena, hai người rất nhanh đã bắt đầu lần giao lưu thứ hai.
Lần này hai người cũng không vội vã nóng nảy giống như vừa rồi nữa, riêng phần mình trò chuyện về tình trạng gần đây của mỗi người.
Nghe thấy chuyện Luke đã trở thành thám tử của tổ trọng án của Đồn cảnh sát khu vực phía tây Los Angeles, Himena kích động đến mức toàn thân run rẩy: "A a, Luke, em biết anh là người tuyệt nhất mà, anh sẽ không sống ở bên trong một thị trấn nhỏ mãi."
Luke cười nhẹ, hai tay hơi hơi dùng sức: "Em thì sao? Thật sự có dự định phát triển ở đây à?"
Himena cau mày, thở dài: "Tạm thời còn chưa xác định được, em còn hơn ba năm đại học nữa, có đầy đủ thời gian để cân nhắc."
Luke cười khẽ: "Không có việc gì, nếu có gì cần, có thể tới tìm anh bất cứ lúc nào."
Hơi thở của Himena nặng nề, dùng sức đụng hắn một cái: "Cần chuyện gì chứ?"
Luke cũng phối hợp với cô đáp lại: "Bất cứ yêu cầu gì cũng được."
Hai người dính lấy nhau như vậy, lần giao lưu thứ hai cuối cùng đã kết thúc.
Hai người nằm ở trên bàn hội nghị, lặng im một lát, Himena cúi đầu cười khẽ.
Luke: ". . . Đáng chết, em đi học đại học thì học những thứ gì thế?"
Himena: "Mấy đứa bạn cùng phòng mướn băng ghi hình học tập, em cũng thuận tiện xem cùng. thế nào? Có hài lòng không? Luke của em!"
Luke nghiến răng nghiến lợi: "Vô cùng hài lòng."
Bỗng nhiên, tay hắn đang vuốt ve cái lưng bóng loáng của Himena dừng lại một chút.
Ngay sau đó, hắn biến sắc, cực nhanh bụm miệng cô lại, đưa miệng tới sát bên tai cô.
Mặt mũi của Himena tràn đầy vẻ mờ mịt: "Ừm?"
Luke đưa ngón trỏ ra, ở bên trên bờ môi của mình ra hiệu cho cô im lặng, sau đó cực nhanh giúp cô sửa sang lại quần áo.
..................