Selina: "Nhưng. . . cô ta không về nhà nghỉ lễ à?"
Luke nhún nhún vai: "Cô cũng biết mà, rất nhiều người sau khi được thả ra khỏi nhà, giống như là được xổ chuồng, một đi không trở lại cũng không phải là chuyện kỳ quái. Himena nói muốn ở đây thêm một đoạn thời gian, thử xem có cơ hội gì hay không."
Selina: "Cô ta muốn làm ngôi sao à?"
Luke ha ha: "Không, bây giờ chí hướng của cô ấy đã thay đổi, nghe nói là một vị nữ chủ quản cao cấp nào đó ở trong công ty, tên là gì nhỉ. . . À, Gilles, đang hướng dẫn cho cô ấy, cô ấy muốn thử một chút xem mình có thể làm trong ngành tài chính được hay không."
Selina: ". . . Có phải là cô ta bị ngáo hay không? Chơi tài chính không phải đều là những người học trường top Ivy League ra hay sao? Cô ta ở trường cấp 3 học toán có đạt tiêu chuẩn không?"
Trong lòng Luke vẫn có chút đồng tình với lời này, chơi tài chính đương nhiên là cần phải nhạy cảm với các con số, nếu không thì muốn chơi tài chính sẽ rất khó.
Dựa vào thiên phú toán học của Himena, đoán chừng là cả đời cũng không thể trở thành tinh anh trong giới chơi tài chính.
Hắn chỉ có thể nói: "Cô ấy còn trẻ, muốn thử con đường này một chút, ai cũng không có cách nào ngăn cản, đây là tự do của cô ấy."
Selina nghe thấy vậy, cũng không lên tiếng.
Loại lựa chọn liên quan đến cuộc đời và chủ đề quy hoạch tương lai này, xác thực là cô không có tư cách khoa tay múa chân với Himena, thậm chí là ngay cả Luke cũng không được.
Nhiều nhất thì bọn họ chỉ có thể nói lời đề nghị, có thể đưa ra lời khuyên, nhưng lại không thể ép buộc Himena tiếp nhận quan điểm và ý kiến của bọn họ.
Selina im lặng một lát, mới nói: "Vậy lễ Giáng Sinh này cầu muốn đi chỗ nào với cô ta? Phải giao hẹn trước một việc, không cho phép mang cô ta tới đây làm chuyện linh tinh, làm như thế sẽ để cho tôi rất buồn bực."
Luke nở nụ cười: "Cô nghĩ đến nơi đâu rồi. Tập đoàn Nakatomi muốn cử hành một bữa tiệc rượu nội bộ của công ty trong đêm Giáng Sinh, Himena với tư cách là thực tập sinh, cũng nhận được tư cách tham dự. Uhm, được rồi, kỳ thật chính là đi phụ trách công tác tạp vụ, ví dụ như là rửa chén đĩa, tiếp rượu các thứ. Đương nhiên là cô ấy không làm thì cũng không có ai nói gì, nhưng làm thế thì cô ấy muốn thực tập ở công ty kia thêm một đoạn thời gian sẽ không dễ dàng thực hiện. Cho nên. . . Cô hiểu mà."
Selina im lặng một lát: "Vậy cậu đi vào như thế nào?"
Mặt mũi của Luke tràn đầy chính khí nói: "Với tư cách là một thành viên của Đồn cảnh sát Los Angeles, tôi có trách nhiệm tuần tra kiểm soát khắp chốn trong những ngày lễ này, để đảm bảo an toàn cho thị dân mừng lễ, không cần phải nói cám ơn, bởi vì nghĩa vụ của tôi là phải tăng ca."
Selina: . . .
Cô ta cũng cảm thấy mình mới hỏi một vấn đề quá ngu ngốc, chỉ có thể chu miệng đứng ở một bên phụng phịu.
Thế mà đêm Giáng Sinh lại phải ở nhà xem tivi một mình, đây thật sự là chuyện làm cho người quá thương tâm.
Luke ha ha cười: "Đừng nóng giận, tôi sẽ chuẩn bị kỹ càng cơm trưa cơm tối ngày mai cho cô, cô chỉ cần lấy ra hâm lại là có thể ăn, có muốn ăn bò bít tết không."
Selina buồn bã ỉu xìu gật đầu, giống như là gặp phải đả kích gì đó rất nghiêm trọng.
Luke cũng không còn cách nào khác.
Hắn là một người đàn ông bình thường, tới giờ đã tách xa Himena nửa năm rồi, vẫn luôn không làm qua chuyện kia.
Không phải là hắn không muốn, mà là không tìm thấy đối tượng và thời cơ thích hợp, trừ khi hắn nhắm tới Selina.
Nhưng hắn lại không muốn quan hệ giữa hai người chuyển biến trở thành quan hệ nam nữ.
Giống như là anh em bạn bè thân thiết thì tốt nhất là đừng hùn vốn làm ăn vậy, nếu để xảy ra cãi cọ, anh em đều có thể biến thành kẻ thù.
Cộng tác cũng giống như thế, liên quan đến tình yêu nam nữ, làm không cẩn thận sẽ trở mặt thành thù.
Himena lại đã nhiệt tình không bị cản trở từ trước rồi, lúc hai người liên hệ, thái độ của cô ta không hề che giấu một chút nào, chỉ kém là chưa nói "Mang theo một hộp biện pháp an toàn tới tìm em đi" mà thôi.
Đối với chuyện này, Luke có thể làm sao? Đương nhiên là vui sướng tiếp nhận rồi.
Ngày hôm sau, là ngày 24 tháng 12, đêm Giáng Sinh.
Luke lái xe đi ra ngoài, lưu lại một mình Selina buồn bực ở nhà xem phim truyền hình, trong miệng còn hùng hùng hổ hổ mắng một tên khốn thấy sắc quên bạn nào đó.
Luke mặc một bột quần áo thể thao tương đối dễ chịu thoải mái, dù sao đây cũng không phải là đi làm, không cần mặc trang phục trang trọng để làm ra vẻ thành thục.
Lúc xe đi đến cao ốc Nakatomi, đã là chạng vạng tối, Luke lái xe đỗ vào ga-ra trong tầng ngầm, phía sau lập tức có một chiếc Lincoln màu đen theo vào.
Luke quay người nhìn lại, phát hiện ra lái xe là một người da đen nhỏ con, mặt mũi tràn đầy nụ cười, bộ dạng rất vui vẻ.
Hắn cũng không thèm để ý, từ thang máy đi lên đại sảnh.
Đi đến quầy lễ tân, hỏi thăm người đàn ông trung niên đứng ở quầy lễ tân kia, ông ta chỉ tới một cái màn hình đặt ở trước mặt không xa: "Nhập tên của người cậu muốn tìm lên trên, sẽ có thể biết được cô ta ở trên tầng nào."
Luke: . . . Hình như Himena là thực tập sinh mà? Có thể tìm được ở bên trong danh sách này sao?
Kết quả, ở cửa bên kia cũng có một người đàn ông tiến đến, cũng là tới tìm người.
Người đàn ông tiếp tân kia cũng đưa ra lí do thoái thác giống như vậy, Luke vội vàng tránh ra, người đàn ông này đang chạm tay lên bên trên màn hình cảm ứng để thao tác.
Một lát sau, Luke nhìn thấy người đàn ông kia tìm được một người tên là Holly - Gennero, trong lòng lập tức cảm thấy khẽ giật mình: Tên của người này. . . Hình như là vị chủ quản cao cấp mà Himena từng nói qua kia?
Hắn vội vàng đuổi theo người đàn ông này, cùng đi tới chỗ thang máy.
Người đàn ông trước mắt này khoảng ngoài ba mươi, bên trong áo sơ mi kẻ ca rô còn có một chiếc áo chống đạn màu trắng, Luke cũng không cần phải suy nghĩ quá nhiều, đã biết được người này làm công việc gì.
Đồng nghiệp! Hơn nữa còn là một vị đồng nghiệp rất biết đánh.
Hai người đi đến cửa thang máy, người đàn ông này cảnh giác xoay người lại hỏi: "Cậu là?"
Luke ha ha: "Bạn của tôi làm thực tập sinh ở tập đoàn Nakatomi, tôi không tìm thấy tên của cô ấy ở trên danh sách. Thế nhưng tôi từng nghe nói, ở chỗ cô ấy có một chủ quản cao cấp hình như tên là Gennero, cho nên. . ."
Vẻ mặt của người đàn ông này có chút quái dị, giống như là cảm thấy rất không cao hứng, nhưng Luke lại có thể phát hiện ra, sự không cao hứng kia cũng không phải là nhằm vào mình.
Hai người đi vào thang máy, nhấn nút lên trên, vì để tránh cho bầu không khí bỗng nhiên xuất hiện yên tĩnh, Luke thuận miệng hỏi: "A, xin hỏi, tên của ngài là gì?"
Người đàn ông này hơi sửng sốt một chút, khóe miệng nổi lên một chút ý cười: "John."
Luke gật đầu: "Tôi là Luke, rất hân hạnh được biết anh. Cảnh sát John."
Người đàn ông này lại hơi sửng sốt một chút: "Làm sao cậu biết?"
Luke ha ha, tiện tay từ bên trong trong túi móc chứng nhận cảnh sát ra lung lay một cáu: "Bởi vì chúng ta là đồng nghiệp."
Người đàn ông này giật mình: "Cậu là cảnh sát à? Los Angeles lại thu một người ít tuổi như vậy làm cảnh sát sao?"
Nhưng anh ta lập tức cảm thấy lời này của mình có chút gì đó là lạ, vội vàng nói: "Tôi không phải là cố ý nói như thế, ý tôi là. . ."
Luke đưa tay: "Tôi biết, dù sao thì đại đa số mọi người tốt nghiệp từ trường cảnh sát, thường thì đã đều từ hai mươi tuổi trở lên. Nhưng mà, anh cũng biết đấy, có đôi khi có vài người lại có thể vòng qua quy củ mà."
Sắc mặt của John quái dị: "Cậu. . . Chính là loại người đó à?"
Luke ha ha: "Không, là do tôi và một người loại này có một chút xung đột nhỏ, đối phương đã nghĩ biện pháp điều tôi tới nơi này. Thế nhưng. . ."
John hiếu kì: "Thế nhưng làm sao?"
Luke: "Thế nhưng tôi lại phát hiện ra, hình như là đối phương đã quên mất tôi rồi."
John: (⊙_⊙? )
Lúc này Luke mới cười to: "Cho nên, tôi cũng không phải là người có tiền, càng không phải là đời thứ hai của một tay to nào đó, chỉ là một người Texas bình thường."
Vẻ mặt của John cũng trở nên tự nhiên hơn, vươn tay: "Nhận thức lại một chút, tôi là John - McClane, tổ trọng án New York."
Luke ngẩn người, chợt nở nụ cười: "Hạnh ngộ. Tôi là Luke - Coulson, tổ trọng án khu vực phía tây Los Angeles."
Vẻ mặt của John càng trở nên kỳ quái hơn, buông tay ra: "Cậu làm thế nào. . ."