Kỳ nghỉ Giáng Sinh ở nước Mỹ bắt đầu từ ngày 22 tháng 12 tới ngày mùng 5 tháng 1, dài tới tận hai tuần.
Rất nhiều người còn ưa thích gộp cả nghỉ đông vào cùng một đợt, như thế sẽ có thể có khoảng một tháng nhàn rỗi.
Cuối cùng, Catherine nói là bà sẽ cân nhắc, cho dù là tới chơi, thì khẳng định là cũng phải ở nhà qua lễ Giáng Sinh mới tới được.
Luke tỏ vẻ là không có vấn đề, còn nói là hắn sẽ bao hết chi phí tiêu xài.
Robert ở bên kia lập tức bất mãn: "Cháu có rất nhiều tiền rồi hả? Thằng nhóc."
Luke dương dương đắc ý: "Ha ha, gần đây mới vừa có một khoản tiền thưởng sau khi phá xong án, 2000 đô. Thế nào?"
Robert tắc họng, quả thực là không có cách nào nói ra lời.
Ở thị trấn nhỏ như Shackelford thì móc đâu ra tiền thưởng, trừ khi bắt được án rửa tiền, nếu không thì loại tiền thưởng do phá án này sẽ có rất ít.
"Vậy được, cháu bao thì cháu bao." Ông ta cắn răng nghiến lợi nói một câu, sau đó lập tức đưa điện thoại cho Catherine.
Catherine dở khóc dở cười chứng kiến hai người này lại đấu võ mồm, sau khi nói thêm vài câu mới cúp điện thoại.
"Anh, vì sao luôn thích cãi nhau với Luke." Catherine cười nói.
Robert hừ một tiếng: "Thằng nhóc này, huênh hoang a! Lần này đi qua thì nhất định là anh phải gõ cho nó một cái mới được."
Catherine im lặng một lát: "Được được được, tùy cho hai các anh thích làm gì thì làm."
Trong lòng Robert có một ý tưởng nhưng lại không nói với mình vợ.
Phá vụ án kiểu gì mà có thể lấy được món tiền thưởng 2000 đô? Trừ khi là có người nào đó sẵn lòng bỏ ra khoản tiền thưởng này cho nhân viên cảnh sát phá án.
Vấn đề như vậy cũng không lớn, rất có thể chỉ là một vụ án phổ thông mà thôi.
Nhưng nếu như là đồn cảnh sát phát tiền thưởng cho, món tiền 2000 đô cũng không ít, rất có thể là một vụ án khá phiền toái.
Robert sợ Luke lại trêu chọc tới một băng nhóm hoặc người nào đó, không có ông ta quản lý, ông ta thật sự là sợ Luke chọc thủng trời.
Đương nhiên, ông ta không biết, chiến tích bây giờ của Luke đã vượt xa tưởng tượng của ông ta, thậm chí còn sẽ lập tức có thêm một món tiền thưởng nữa rơi vào túi.
Cúp điện thoại, nhìn sang Selina cũng đang đứng ở cửa sổ bên cạnh gọi điện thoại, hắn bất đắc dĩ lắc đầu.
Chắc là Selina cũng đang nói rõ tình huống với người nhà đi!
Mọi người ở cách xa nhau cả ngàn dặm, bình thường cũng bận công việc riêng, vào các kỳ nghỉ lễ thực sự là cũng cảm thấy cô đơn.
Còn may là hắn và Selina ở chung, cũng xem như là tụm lại để sưởi ấm, cảm thụ cũng tốt hơn một chút.
Đợi đến lúc Selina cúp điện thoại, hắn mới hỏi: "Thế nàorồi? Sandra cũng gọi cô trở về nghỉ lễ à?"
Selina gật đầu: "Đúng vậy, nhưng chuyện nào có dễ dàng như vậy, tiền lương của đồn cảnh sát cũng không thể lấy không, chỉ có thể chờ sang năm mà thôi."
Luke ha ha, đứng dậy xoa xoa đầu của cô ta: "Được rồi, dùng cơm thôi."
Nghe đến đây, rốt cục thì cảm xúc của Selina đã trở nên tốt hơn: "Hôm nay ăn cái gì thế?"
Luke: "Lần trước cô ăn món gà nướng kia có thấy ngon không?"
Selina mãnh liệt gật đầu: "Ăn ngon, hôm nay chúng ta vẫn ăn món đó à?"
Luke lắc đầu: "Không, tôi đã đổi cách nấu, hôm nay là món gà nướng mật ong độc nhất vô nhị của tôi."
Selina: "Cái gì?" Móa nó chứ đây là kiểu suy nghĩ quái gì đây! Ăn ngon thì cậu phải tiếp tục làm chứ, tại sao phải thay đổi đi?
Nhưng mà, đợi đến lúc Luke mang món gà nướng mật ong kia ra, mọi oán trách của Selina đã tan thành mây khói, điên cuồng nuốt nước miếng.
Cô ta ngửi được mùi thơm của mật ong xen lẫn mùi thịt gà, mùi thơm đó thật sự là quá tuyệt vời.
Luke cười hắc hắc.
Gà nướng mật ong gì đó kia đều là lừa người mà thôi, kỳ thật là dùng tương xá xíu làm ra món gà này.
Màu tương xá xíu rất đẹp, quét ở trên mình con gà đều làm nổi lên màu rất đẹp, màu thịt gà đỏ đậm bay ra mùi thơm ngọt, tuyệt đối là làm cho người tiết nước bọt.
Ngay cả người không ham mê đồ ngọt như Luke, đều cảm thấy có chút không nhịn được.
Rất nhanh, sau khi cắt con gà nướng mật này thành mấy khối lớn, đưa đùi gà sang cho Selina ăn, chính Luke thì ăn ức gà.
"Ừm, hương vị cũng không tệ lắm, chỉ là phần ức gà hơi có chút quá lửa, lần sau cần phải làm một chút điều chỉnh, yêu cầu đối với than nóng và kỹ thuật quá cao." Luke phê bình tay nghề của mình, không tính là đặc biệt hài lòng.
Selina căn bản là không thèm nghe lời hắn, ôm đùi gà điên cuồng gặm: "A ô, ô ô, tôi cảm thấy, a ô, món này, a ô, so với món lúc trước a ô, món này ăn còn ngon hơn nữa, a ô."
Luke bất đắc dĩ: "Tập trung ăn cơm đi, không cần nói."
Cuối cùng, hắn chỉ ăn một phần ba số thịt gà, phần khác đều rơi vào trong bụng Selina.
Nhìn Selina ngồi ở nơi đó hạnh phúc cười ngây ngô, hắn cười lắc đầu, dọn đĩa ném vào trong phòng bếp, cũng lười rửa.
Tất cả mọi người đều muốn được nghỉ ngơi a!
Nghe phim truyền hình ở trên TV phát ra tiếng cười giả ha ha nhàm chán, Luke cũng rơi vào bên trong tình trạng nhớ nhà lần thứ nhất.
Mấy ngày sau đó, càng ngày càng nhiều người xin nghỉ, ngay cả tổ trọng án đều đã có hơn một nửa người nghĩ lễ.
Thám tử cũng là người, cũng cần được nghỉ ngơi về đoàn tụ với người nhà.
Ngay cả người phụ nữ thép như Elsa cũng an vị ở trên máy bay về Miami nghỉ lễ vào ngày 22, chuyện này khiến Luke không ngừng ao ước.
Đây chính là nơi mà lễ Giáng Sinh cũng vẫn có thể đi ra bờ biển bơi lội nha, là nơi có một đống lớn hot girl hot boy, bikini ở trên bãi cát càng là nhiều vô số kể.
Uhm, dù sao thì Los Angeles cũng vẫn tạm được, ít nhất là dễ chịu hơn nhiều so với New York.
Elsa nghỉ, Luke dứt khoát báo danh trực ban sớm, hắn trực ban liền hai ngày 22 và 23.
Như vậy, chỉ cần không phải là vụ án đặc biệt lớn, hắn cũng không cần chạy tới tăng ca trong đêm Giáng Sinh và suốt ngày lễ Giáng Sinh.
Donald cũng nghỉ ngơi đi, Selina cũng dứt khoát đăng ký trực ban cùng ngày với Luke.
Selina còn tỏ vẻ, có lẽ là đêm Giáng Sinh và lễ Giáng Sinh, cũng chỉ có hai người bọn họ lẻ loi trơ trọi ở trong căn hộ cùng đón Giáng Sinh.
Luke đối với chuyện này chỉ cười hắc hắc: "Thật là không phải, tôi có hẹn vào đêm giáng sinh rồi, nói không chừng sẽ không về nhà."
Selina sửng sốt: "Cái gì cơ? Hẹn hò á? Với ai?"
Biểu lộ của Luke trở nên vi diệu: "Là Himena."
Selina suy nghĩ: "Bạn gái trước của cậu à? Làm sao cô ấy lại ở Los Angeles?"
Luke nhún nhún vai: "Cô ấy tới Los Angeles học đại học mà, mặc dù là một trường đại học không biết tên, nhưng vẫn là tới đây rồi."
Selina kỳ quái: "Cô ta liên hệ với cậu à?"
Luke lắc đầu: "Không phải, chỉ là trùng hợp mà thôi. Cô có còn nhớ không, lần trước Elsa nhận lại một vụ án từ chỗ Donald? Chính là người Nhật Bản tên là Kiyoshi gì đó kia."
Selina gật đầu: "Nhớ rõ, lúc ấy Donald còn nhẹ nhàng thở hắt ra, cảm ơn hai người nhận lấy gánh nặng kìa."
Luke: ". . . Vậy sao lúc ấy cô nói với tôi là, ông ta cảm thấy rất tức giận, may mắn là cô nói đỡ cho, mới làm cho ông ta không ghi hận tôi? Còn bắt tôi đi mua thùng mỳ dưa chua khao cô?"
Selina: "A? Ha ha, có chuyện này à? Tôi không nhớ rõ. Vẫn là nói tiếp chuyện của Himena đi, làm sao lại có liên quan gì tới người Nhật Bản kia?"
Luke cũng lười so đo với cô ta, tiếp tục giải thích nói: "Về sau, lúc tôi đi điều tra công việc của người Nhật Bản kia, phát hiện ra anh ta đang làm công tác trang trí cho mấy tầng cuối cùng bên trong cao ốc Nakatomi. Kết quả là lúc đi tới công ty hỏi thăm, phát hiện ra Himena đang làm tiếp tân ở nơi đó."
Selina: "Ách, chậm đã, cô ta. . . Đang làm việc vặt à?"
Luke: "Xác thực là thế, là trường học phân công thực tập, dù sao thì gần đây Tập đoàn Nakatomi kiếm rất nhiều tiền, đại học chỗ cô ấy học không biết là xuất phát từ nguyên nhân gì, để cho một bộ phận sinh viên tự nguyện đi tới công ty này làm nhân viên thực tập. Cho nên Himena đi, nghe nói tiền lương thực tập ở nơi đó cũng rất không tệ."