Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 167: Chương 167: Đêm Giáng Sinh bình an, viên thuốc cho thám tử John

Vừa nói, Luke vừa cực nhanh lật thi thể của mấy tên cướp lên, tìm được ba băng đạn súng M1911, cùng với hai băng đạn của súng UMP.

Hắn còn thuận tay lột bao súng và áo chống đạn chiến thuật của một người xuống, sau khi mặc lên xong lập tức nhét toàn bộ đạn dược vào.

Làm xong tất cả những chuyện này, thời gian cũng chưa tới một phút.

Xung quanh đã hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc miệng nhìn màn nghiệp vụ soát người thuần thục quá mức của viên cảnh sát trẻ kia.

Luke khẽ gật đầu đối với mọi người: "Đợi chút nữa máy bay trực thăng của cảnh sát tới, thì mọi người mau chóng rút lui, thuận tiện nói cho bọn họ lại mau chóng trở lại đón người, tôi sẽ dẫn những người còn lại lên trên mái nhà. Nghe rõ rồi chứ?"

Mọi người đều gật đầu.

Luke nhìn vẻ mặt của mọi người, bỗng nhiên sáng sủa cười một tiếng: "A, quên nói, chúc mọi người một đêm Giáng Sinh bình an vui vẻ."

Mọi người: ... Chúng tôi đang ở trong tình thế này, tính toán gì là bình an vui vẻ hả.

Luke cũng đã tiến vào bên trong cửa, vào trong thang máy đi xuống lầu 30.

Đúng lúc này, điện của cả tòa cao ốc bỗng nhiên bị cắt.

Luke: Cái quỷ gì thế? Đây chính là Khu trung tâm của Los Angeles, là khu vực trung tâm nội thành, làm sao lại có thể bỗng nhiên mất điện được.

Bây giờ hắn đang kẹt ở giữa lầu 31 và lầu 30.

Luke im lặng, nhún chân nhảy lên, đập bung cửa mái thang máy ra, hai tay bám lấy rìa ô thoáng, bò lên trên đỉnh thang máy.

Vô cùng nhẹ nhàng đẩy cửa thang máy ở lầu 31 ra, Luke cực nhanh chui ra ngoài.

Chỉ tiếc là, hắn muốn dùng biện pháp dùng thang máy để hấp dẫn đối phương lại không còn làm được nữa.

Thang máy cách đại sảnh còn một đoạn, nếu như giao chiến ở trong phạm vi kia, khả năng ngộ thương đến người ở bên trong sẽ rất nhỏ.

Bây giờ đi thang lầu a... Uhm, hình như là cũng không tệ.

Giờ phút này đèn khẩn cấp đã sáng lên, so với ánh đèn trước đó thì tối hơn rất nhiều, rõ ràng là ánh đèn khẩn cấp này kém hơn rất nhiều.

Trong tai nghe, thám tử John lại tiếp tục châm biếm: "Hô hô, Hans, thủ hạ của mày không xong rồi, lại bị chết mất hai đứa rồi, mày phải tăng tốc lên mới được nha."

Một lát sau, ở bên trong hệ thống liên lạc của bọn cướp, tiếng của Hans lạnh lùng vang lên: "A, thật sao? Bởi vì tao không đoán ra thân phận của mày, cho nên mày mới dám càn rỡ như vậy à? Ha ha, thám tử John - McClane, nơi này cũng không phải là New York nha."

Trong lòng Luke cảm thấy giật mình: Làm sao Hans biết thân phận của John? Rõ ràng là buổi tối hôm nay John mới chạy đến bữa tiệc mà.

John đột nhiên giữ im lặng, hiển nhiên là cũng có chút không biết phải làm gì.

"Ừm, để tao đoán một chút nhé, mày giống như một con chó điên, ở đây cắn lấy tao không thả, là bởi vì... Nơi này có người mà mày quan tâm, có đúng không?" Tiếng của Hans không nhanh không chậm vang lên, giống như là diễn viên đang đứng ở trên sân khấu đọc ra từng lời kịch.

Luke nhíu mày, John im lặng.

Tuyệt đối đừng để cho Hans tìm ra vợ của John là Gennero! Nếu như thế thì John sẽ có phiền phức lớn rồi.

Trong lòng hắn vừa thầm nhủ, vừa đi đến lối thoát hiểm của lầu 30, hít sâu một hơi, sau khi xác định được ở gần cánh cửa không có tên cướp nào ẩn núp, cực nhanh chui vào.

Trong này u ám hơn bên ngoài nhiều.

Chỉ có lác đa lác đác mấy bóng đèn khẩn cấp còn sáng, chiếu lên những người ở chỗ này trông giống như là quỷ, phối hợp thêm vẻ bất an kinh hoàng của mọi người, thực sự là cảnh tượng trên hiện trường đóng phim kinh dị.

Trong tai nghe, tiếng của Hans tiếp tục vang lên: "Ha ha, thật sự là không phải. Thám tử John, tới đây đi, quý bà Holly - Gennero, chào hỏi thám tử John đi."

Đây là viên thuốc của thám tử John a! Trong lòng Luke thở dài một tiếng, lặng yên trốn vào trong bóng tối, lợi dụng sự trợ giúp của khứu giác linh mẫn, bắt đầu khóa chặt bọn cướp lẫn ở trong đám người.

Được rồi, kỳ thật những tên cướp này cũng không ở lẫn trong đám người, mà là đang tản ra bao vây xung quanh phía ngoài đoàn người.

Nhưng mà nhân số của bọn cướp... Chỉ có bảy người?

Cộng thêm ba tên mới đưa người đi lên vừa rồi, nơi này chỉ có tất cả 10 người? Đây là có chuyện gì?

Luke nhíu mày, nhưng bất chợt lại giãn ra: Bảy người, vậy hắn sẽ có thể thử một chút.

Một khi cứu ra con tin, không còn gì phải kiêng kỵ nữa, hắn có thể quét toàn bộ bọn cướp từ trên xuống dưới một lần.

Quan sát tỉ mỉ chỗ đứng của bảy người này, bên trong ánh mắt của Luke chớp động, trong tay đột nhiên xuất hiện một viên bi thép, vèo một cái ném ra.

Phanh!

Một bóng đèn khẩn cấp bỗng nhiên nổ tung, dọa cho bên cạnh người nhảy dựng lên một cái.

Một tên cướp đứng ở cách đó không xa mắng một câu: "Chết tiệt, càng ngày lại càng tối."

Những người khác cũng không thèm để ý một chút nào, dựa theo kế hoạch, rất nhanh bọn họ sẽ rút đi, tối hơn một chút cũng không sao.

Ngay lúc người kia mới vừa nói xong câu đó, gã ta đột nhiên cảm thấy sau gáy đau đớn, ngã xuống hôn mê bất tỉnh.

Năm giây sau, Luke lại đánh cho tên cướp thứ hai ở gần bóng đèn khẩn cấp kia bất tỉnh.

Còn năm tên!

Luke nhanh chóng cân nhắc, cuối cùng vẫn bác bỏ ý nghĩ lập tức nổ súng.

Hắn phải bảo đảm việc không để cho những con tin này bị thương, vậy thì không thể cho mấy người kia có cơ hội nổ súng.

Mặc dù kỹ thuật bắn của hắn rất không tệ, nhưng ở bên trong hoàn cảnh thế này, vẫn cần phải có thời gian điều chỉnh.

Hơn nữa cánh tay trái của hắn sau lần trước bị thương, sự linh hoạt và độ chính xác rõ ràng đã hạ xuống, vẫn luôn không thể khôi phục.

Năm mục tiêu trên thực tế là hơi nhiều, thật sự là hắn cũng không nắm chắc.

Chỉ có thể lại nỗ lực thêm một chút! Luke ngồi xổm ở trên mặt đất, cực nhanh ẩn núp di chuyển về phía một tên cướp gần nhất.

Đến bên cạnh người này, hắn vẫn còn chưa kịp ra tay, lại nghe thấy người trước mặt này kinh hãi hô lên một tiếng: "Bill đâu? George đâu?"

Trong lòng Luke không còn do dự nữa, một cú đấm nặng nề đập lên sau gáy tên này, hai tay từ bên hông rút ra hai khâir súng lục, luồn dưới nách tên cướp này nhô ra phía trước.

Phanh phanh phanh phanh!

Ba ba ba ba!

Bốn tên cướp lần lượt ngã quỵ.

Tất cả mọi người đều thét lên, Luke giơ súng lên bắn chỉ thiên một phát, từ trong bóng tối đi ra, thuận tiện đá một phát lên trên đầu tên cướp nằm bên chân mình.

"LAPD! Tất cả mọi người nghe theo mệnh lệnh của tôi, theo cầu thang thoát hiểm leo lên trên mái, phía trên sẽ có máy bay tới đón mọi người thoát đi. Nữ trước nam sau, già trước trẻ sau, giúp đỡ lẫn nhau, không nên trò chuyện, không nên la hét, tránh dẫn kẻ cướp tới, rõ chưa? Hành động." Hắn nói xong, lập tức đi khắp đại sảnh, thu hết tất cả súng ống của bọn cướp vào trong tay.

Trong lúc nhất thời mọi người có chút sững sờ, Luke nhíu mày: "Mọi người còn chờ cái gì nữa thế? Chờ chút nữa bọn cướp đi lên, tôi cũng không có biện pháp nà bảo hộ nhiều người như vậy đâu."

Mọi người nghe thấy vậy, rốt cục đã bắt đầu di chuyển.

Cũng may là bây giờ Luke đang cầm bảy tám khẩu súng trường, tư thái rất uy mãnh, tất cả mọi người đều không dám vi phạm lời hắn nói, thành thành thật thật theo lời hắn nói nữ trước nam sau, già trước trẻ sau, dù sao nơi này cũng không có đứa trẻ con nào.

Rất nhanh đã lên tới sân thượng, giờ phút này chiếc máy bay trực thăng thứ nhất mới vừa đáp xuống.

Nhìn thấy Luke súng ống đeo đầy người xuất hiện ở sau lưng mọi người, bên trên trực thăng có một thằng ngu lập tức nổ súng.

Luke vẫn luôn chú ý tới máy bay trực thăng, trông thấy động tác của người kia, nháy mắt đã cảm thấy tim đập nhanh, không chút nghĩ ngợi ngửa một cái ngã ra sau chui vào bên trong cầu thang, vách tường trên đầu lập tức bị viên đạn bắn cho mảnh gạch vữa bay tứ tung.

Luke: Chết tiệt! Móa nó chứ đây là thằng ngốc ở đâu tới thế?

Mọi người phía trên thốt lên một tràng, trong lòng Luke tức giận, lười đi lên chào hỏi tên ngu ngốc ở trên trực thăng, ném một đống súng lớn kia ở trong khu vực cầu thang, mình thì như một làn khói trở lại trong thang máy.

Hắn mở một cánh cửa thang máy khác nhìn xuống, buồng thang máy này đã rơi xuống tầng dưới chót.

Trong tay hắn xuất hiện một bộ quần áo, tiện tay quấn vài vòng lên bên trên dây cáp thép, người lập tức dọc theo đường dây cáp tuột xuống.

...........................

Người dịch: thichthanhtu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!