Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 168: Chương 168: John tức giận tấn công, Luke âm thầm bù súng

Hơn mười giây sau, Luke nhẹ nhàng rơi xuống đỉnh buồng thang máy.

Sau khi dùng khứu giác linh mẫn xác định lại, Luke đẩy cửa thang máy lầu hai ra lẻn ra ngoài.

Lặng lẽ từ trên lầu hai đi xuống, toàn lực sử dụng khứu giác linh mẫn.

Nơi này rải rác khoảng ba mươi tên cướp, đang vừa nổ súng vừa nhanh chóng rút lui, một góc trong đại sảnh, có bóng người đang mơ hồ đung đưa, không ngừng nổ súng về phía bọn cướp.

Chính là vị tuyển thủ cấp tiểu cường đánh không chết, nện không nát —— thám tử John - McClane kia.

Sau khi Luke đi xuống, đứng ở chỗ rẽ của cầu thang xem xét tình hình chiến đấu, mà không lập tức chi viện cho thám tử John.

Bỗng nhiên sắc mặt của hắn thay đổi, cực nhanh từ vị trí cầu thang hiện tại tiếp tục đi xuống, nơi đó thông với bãi đậu xe ngầm.

Sắc mặt của Luke khẽ động, từ cầu thang xuống tầng hầm một ở dưới mặt đất.

Sau khi xuống tới nơi, dựa vào cửa để che giấu, Luke quét nhìn bãi đỗ xe một lần.

Chỉ thấy hai chiếc xe tải loại kéo rơ-mooc dừng ở cách đó không xa, mà ở bên ngoài một chiếc xe Ford không đáng chú ý lại đang có người đang giằng co.

Luke nheo mắt lại.

Hắn thấy rõ, người ở chiếc xe Ford kia chính là tên Hans, mà người phụ nữ bị gã ta cưỡng ép. . . Là vợ John? Hình như tên là Holly - Gennero gì đó.

Chủ yếu là lúc tìm kiếm ở bên trên màn hình cảm ứng ở quầy lễ tân hiển thị giấy chứng nhận của mọi người, Luke đã từng xem qua nên mới nhận ra người phụ nữ này.

Tên Hans này muốn chạy trốn?

Luke cân nhắc một lát, sẽ không phải là băng nhóm của Hans đã lấy được 640 triệu công trái không ký tên kia rồi đấy chứ?

Đương nhiên là hắn sẽ không thể để cho tên khốn này chạy mất.

Thứ nhất, Hans là thủ phạm chính của vụ án đêm nay, thứ hai, rất có thể là tên này muốn mang theo 640 triệu công trái chạy.

Theo lý giải về điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy của Luke đối với hệ thống, bắt được Hans, đoạt lại công trái, tất nhiên là sẽ có lượng lớn điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy tới tay.

Tiếng súng trên lầu một dần dần nhích tới gần.

Luke biết rõ, là thám tử John đang điên cuồng tiến công bọn cướp.

Thừa cơ hội này, hắn quả quyết hành động.

Hóp lưng lại giống như mèo cực nhanh phóng tới chỗ hai chiếc xe tải kia, đã lần lượt có người từ một lối đi chạy ra, phân biệt rút lui vào trong xe, Thám tử John chính là đuổi theo đám người này mà tới.

Luke lợi dụng người trên hai xe bị thám tử John hấp dẫn lực chú ý, thành công lẻn tới vị trí 10 mét bên ngoài hai chiếc xe.

Hắn đứng ở phía sau một cây cột, lặng lẽ chờ đợi một lát.

Trong lúc ở trong hành lang đang bắn nhau cực kỳ kịch liệt, hắn kéo cò súng khẩu súng tiểu liên UMP, dùng tốc độ bắn hơi thấp nhưng bình ổn, nhắm tới độ cao khoảng một mét hai bên trên toa xe, lần lượt quét ngang.

Cộc cộc cộc cộc cộc!

Trong nháy mắt trên toa xe tải bị đánh ra một loạt vết đạn gần như là đều đặn, tiếng kêu thảm ở trong xe vang lên liên tiếp.

Luke không hề ngừng lại, tay đã đổi một băng đạn mới cho súng tiểu liên UMP, chân nhanh chóng di động, đổi một góc độ, đem một chiếc xe tải khác cũng khóa vào bên trong tầm bắn.

Cộc cộc cộc cộc cộc!

Ở bên trong tiếng súng tiểu liên trầm thấp, trong chiếc xe tải thứ hai cũng vang lên một tràng tiếng kêu rên.

Tiếng súng của hắn hỗn tạp ở bên trong tiếng súng của bọn cướp, cũng có không ít người trong số bọn cướp dùng súng UMP, bởi vậy cũng không có nhiều người chú ý tới việc không thích hợp này.

Đám bọn cướp đã hoàn toàn hỗn loạn.

Bọn họ bị thám tử John đánh không chết nện không nát làm cho tức ói máu, thỉnh thoảng lại có một hai tên đồng bọn lạc đàn bị thám tử John giết, vị này lại còn đặc biệt ưa thích mở bộ đàm châm biếm bọn họ, khả năng kéo cừu hận đạt điểm cực đại.

Cũng bởi vì như thế, căn bản là bọn họ không thể biết được, ở bên trong cao ốc này còn có một thám tử khác đang âm thầm ra tay bắn giết.

Bọn họ đều vô ý thức cho rằng, là do thám tử John làm.

Mặc dù có đôi khi thời gian hành động cũng không chính xác, ví dụ như tầng cao nhất và lầu 31 đều có đồng bọn bị chết, hiển nhiên là thám tử John không có thuật phân thân.

Nhưng chính bọn cướp cũng đang ở bên trong tình trạng khẩn trương, căn bản là không có thời gian suy nghĩ tới những vấn đề khác.

Kết quả, thành công để Luke bí mật đi đến cửa rút lui cuối cùng, đồng thời còn mai phục ở một bên.

Luke lại không tỏ ra vẻ vui mừng gì, một khi hắn bắt đầu ra tay, sẽ không có bất cứ tâm tình kích động gì cả.

Sau khi bắn xong hai băng đạn, hắn không chút do dự đổi lại một băng đạn khác, nhắm thẳng vào mấy tên cướp đang rút lui đi ra từ trong hành lang mà điểm danh từng tên một.

Cộc cộc! Cộc cộc! Cộc cộc!

Mấy tên cướp đang chạy trúng đạn kêu thảm ngã xuống đất, ngã xuống bên cạnh lối đi.

Những tên cướp này vốn bị tiếng kêu thảm ở trong xe sau lưng hù dọa, còn chưa nghĩ ra là nên chạy tới nơi nào, bây giờ không khỏi trở nên do dự, lần lượt bị bắn ngã ở trên mặt đất.

Một tràng tiếng động cơ và tiếng lốp xe ma sát với mặt đất vang lên, chiếc xe Ford từ bên cạnh chui ra, hiển nhiên là muốn chạy trốn.

Lần này Luke không tiếp tục di động nữa, dựa vào sau một cây cột đổi một băng đạn mới, nhắm ngay vào lốp chiếc xe Ford mới đi ra điên cuồng quét một trận.

Mặc dù tư thế bắn có chút không thoải mái, nhưng may mắn là trên tay chính là súng tiểu liên UMP.

Sức giật của loại súng này rất nhỏ, hỏa lực dày đặc, độ chính xác rất không tệ, dựa vào số lượng đạn, Luke cứ thế đã bắn nổ lốp xe của chiếc xe Ford kia.

Bắn nhầm xe? Đó là chuyện không tồn tại.

Hôm nay là đêm Giáng Sinh, trong toàn bộ cao ốc chỉ có công ty kia đang mở tiệc tối, tất cả những công ty khác đều đã nghỉ.

Bên cạnh hai chiếc xe tải lớn ở trong hầm đỗ xe cũng chỉ có chiếc xe Ford này.

Sau khi Luke làm xong tất cả những chuyện này, cực nhanh đổi sang một vị trí khác, trốn ở đằng sau một cây cột bê tông khác, không nhanh không chậm đổi một băng đạn mới cho khẩu UMP trong tay.

Đây cũng là băng đạn cuối cùng rồi, nhưng Luke cảm thấy, cơ hội dùng hết nó rất nhỏ.

Ở trong hành lang bên kia, có tiếng của một người đàn ông rống lên giận dữ: "Hans - Gruber!"

Luke nhíu nhíu mày, hơi hơi thò đầu ra nhìn.

Thám tử John - McClane máu me khắp người, áo chống đạn vốn có màu trắng ở trên người đã biến thành ba màu xám đen đỏ hỗn tạp, ống quần phía dưới cũng là một dài một ngắn.

Bên trên một chân của anh ta đang quấn lấy một mảnh vải, bưng một khẩu UMP, cứ như vậy khập khiễng từ trong hành lang đi ra, trong mắt chỉ có lửa giận bốc lên hừng hực.

Luke có chút sững sờ.

Vị Thám tử John này quả nhiên là một người đàn ông máu lửa thực sự, đã bị thương như vậy rồi, thế mà còn cắn chết Hans không nhả.

Bên kia, rốt cục cửa chiếc xe Ford bị mở ra, tên Hans râu ria đang kềm giữ một mỹ nữ xuất hiện.

Đó chính là vợ của John, Holly - Gennero.

Luke thấy thế lập tức lắc đầu.

Từ trong cuộc đối thoại của hai phe ở bên trong hệ thống liên lạc vừa rồi, hắn có thể hiểu được đại khái tính cách của John - McClane, đó chính là một người chỉ ăn mềm không ăn cứng.

Ngươi ta càng uy hiếp anh ta, phản kích của anh ta sẽ càng sắc bén.

Có lẽ, vốn kỹ thuật bắn của anh ta chỉ có tám mươi điểm, nhưng ai dám dùng vợ hoặc con gái để uy hiếp anh ta, kỹ thuật bắn của anh ta sẽ ngay lập tức biến thành một trăm điểm, thậm chí còn đạt tới trạng thái siêu cấp một trăm hai mươi điểm, nói headshot thì lập tức headshot.

Chỉ là một trận vừa rồi kia, trong lúc thám tử John nói lời châm biếm ở trong hệ thống liên lạc, anh ta đã xử lý được sáu tên cướp.

Còn không tính mấy tên cướp dùng RPG ở lầu hai, đã bị thám tử John dùng thuốc nổ C4 nổ bay.

Tính cả bên trong văn phòng tổng giám đốc và trên mái nhà, cũng có hai tên cướp toàn thân đầy vết đạn ngã gục.

Lúc này, sắc mặt của Luke buông lỏng hơn.

Hắn đã đợi ở đây lâu như vậy rồi, cuối cùng đã xác định xong hoàn cảnh của bãi đỗ xe này, dùng khứu giác linh mẫn để thăm dò hoàn cảnh, dù sao thì vẫn cần phải có một chút thời gian.

Sau lưng của hắn đã không còn tên cướp nào nữa, tất cả mọi người đều ở gần hai lối ra kia.

Khẩu súng của tên Hans râu ria kia múa may ở trên đầu Holly: "Để súng xuống, giơ tay lên, thám tử McClane."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!