John tỏ ra mệt mỏi đứng không vững, cười thảm, chậm rãi hạ thấp khẩu UMP ở trong tay xuống, cuối cùng ném nó sang một bên.
Hans nở nụ cười: "Như vậy mới đúng chứ, cứ đi chết như vậy thì tốt bao nhiêu. Móa nó chứ, mày giết nhiều thủ hạ của tao như vậy, bây giờ mày sẽ phải. . . Ách?"
Phanh!
Đột nhiên, một bóng trắng nghiêng chéo từ phía sau bay tới, nện lên sau ót của gã ta.
Hai mắt của Hans trợn lên một cái, choáng váng ngã xuống mặt đất.
John ở phía đối diện sửng sốt: Đây là. . . Một quả bóng chày?
Trông thấy Hans đã té xỉu, giờ phút này anh ta lại thấy lúng túng.
Phía dưới hai tay đang ôm đầu của anh ta, một khẩu Beretta 92F bị mấy mảnh băng dán dán chặt lên trên lưng, đây mới là đòn sát thủ của anh ta.
Luke mỉm cười, từ đằng sau cây cột bê tông bên cạnh đi ra: "Ha ha, nhìn thấy anh không có việc gì, tôi thật sự là cảm thấy rất cao hứng nha thám tử John."
Mặt mũi của John tràn đầy kinh ngạc: "Cậu. . ." Con mắt nào của cậu trông thấy tôi không sao? Bây giờ toàn thân tồi đều có vấn đề đây này!
Luke giang tay ra nói: "Không còn cách nào cả, Hans không thể chết, Đồn cảnh sát Los Angeles yêu cầu để gã ta còn sống để thụ thẩm. Cho nên, tôi chỉ có thể vượt trước đánh cho gã ta ngất xỉu."
Bỗng nhiên, tay trái của hắn nhấc lên, khẩu M1911 trong tay nổ đoàng một tiếng.
Bên trong chiếc xe Ford kia, đầu của một người da đen rủ xuống, nện lên trên tay lái, một khẩu M1911 trong tay trượt xuống bên cạnh.
Luke nhìn vợ chồng McClane vẫn còn đang sững sờ, không khỏi nhắc nhở: "Hai người có thể chăm sóc lẫn nhau, tôi thấy có vẻ như là anh John đang rất đau kìa."
Hắn vừa nói xong, sắc mặt của John lập tức thay đổi.
Vừa rồi anh ta thuần túy chính là đang gắng gượng chống đỡ.
Bây giờ Hans đã bị đánh ngất xỉu, những tên cướp khác có vẻ như là cũng không còn động tĩnh gì nữa, rốt cục anh ta không nhịn được sự đau nhức kịch liệt trên vết thương ở các nơi trên toàn thân, đột nhiên ngồi xuống.
Luke bất đắc dĩ đi sang, đỡ John tới dựa vào cây cột bê tông nơi xa, tránh khỏi đột nhiên có tên cướp gần chết ở trong xe tải cho anh ta một băng đạn, Holly cũng vội vàng đi theo, lần này rốt cục cặp vợ chồng này không cãi nhau nữa.
Hắn cũng không vào bên trong xe tải xem xét động tĩnh, chỉ bấm số điện thoại của Dustin: "Sếp, giải quyết xong rồi."
Dustin: "Cái gì?"
Luke: "Tên cầm đầu bọn cướp là Hans - Gruber đã bị tôi bắt được, tôi đã đưa tất cả con tin lên sân thượng chờ máy bay rồi. Tôi cũng không cẩn thận tính toán số lượng người bên phía bọn cướp, đại khái là đã tử thương khoảng ba mươi tên đi."
Dustin hít sâu một hơi, nhìn lên đồng hồ: Cách lần gọi điện thoại trước chưa tới một giờ, bây giờ đã xong việc?
"Cậu khẳng định chứ?" Ông ta không khỏi lại lặp lại một lần.
Luke suy nghĩ, nói: "Để cho đặc công tiến vào từ bãi đỗ xe ngầm đi, nơi này đã được tôi khống chế lại rồi, tôi vẫn chưa đi kiểm tra lầu một, không loại trừ ở trên đó còn có bọn cướp đang ẩn nấp. A, thuận tiện nói một tiếng, hình như là bọn họ mang theo không ít C4 tới đây."
Dustin liên tục nói phải.
Luke suy nghĩ, vẫn nhắc nhở thêm một câu: "Nhưng mà, có chút sự việc ngoài ý muốn."
Dustin khẩn trương: "Con tin chết à?"
Luke: "Tôi không nhìn thấy con tin nào bị chết, thế nhưng chí ít có mười tên cướp trở lên, bị một vị thám tử của tổ trọng án tới từ New York tên là John - McClane đánh chết, ở bên trong quá trình bắt Hans, anh ta cũng đưa đến tác dụng rất lớn."
Dustin đau răng: "Cái gì cơ? Làm sao đột nhiên lại xuất hiện một người như vậy?"
Luke: "Bởi vì vợ của anh ta chính là quản lí cấp cao của tập đoàn Nakatomi bị đánh cướp này, hôm nay anh ta được nghỉ nên tới công ty thăm vợ của anh ta."
"FUXK!" Dustin không nhịn được nói tục một câu.
Lần này, sẽ phải chia một phần công lao thật to ra ngoài rồi.
Luke cũng là nhìn dáng vẻ của thám tử John, cảm thấy mình để người ta đi hấp dẫn hỏa lực thì cũng có chút không tử tế.
Mặc dù kết quả cuối cùng cũng tốt đẹp, mình cũng hỗ trợ cứu vợ của anh ta ra, nhưng cũng không thể xoá bỏ công lao của thám tử John được.
Hơn nữa, nếu như không để John đi ra chia sẻ hỏa lực, sợ là Luke sẽ bị hai phân cục Khu vực phía tây và Khu trung tâm làm phiền chết. Bây giờ hai phân cục đều muốn tranh công lao, vậy sẽ phải cãi cọ với Đồn cảnh sát New York trước.
Ở dưới tình huống có chung địch thủ bên ngoài, bên trong cũng sẽ có thỏa hiệp tương đối dễ dàng.
Hơn nữa, căn bản là Luke cũng không quan tâm tới công lao cho lắm, hắn chỉ muốn kiếm được điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy mà thôi.
Bên phía Dustin hành động rất nhanh.
Chưa tới 10 phút, cửa của bãi đậu xe ngầm đã bị đặc công mở ra, có một đám người cuồn cuộn tiến vào.
Trong lòng Luke cảm thấy được an ủi: Vị sĩ quan chỉ huy này tiến bộ nha! Tám người lúc trước cứ thế xông vào trong, bây giờ đã biết vận dụng nhiều người rồi?
Luke nhìn thấy bọn họ chạy tới, lập tức chủ động ném tất cả vũ khí trên người xuống, trừ súng lục.
Đám đặc công này cũng không làm theo nguyên tắc nhấn hắn xuống mặt đất ma sát, có một vị đặc công rõ ràng là người chỉ huy nhìn hắn vài lần hỏi: "Luke - Coulson?"
Luke lấy giáp da huy hiệu cảnh sát đã sớm treo ở trước ngực xuống, ánh mắt của đối phương quét qua, đã biết là không sai, nhấc tay: "Cảm ơn cậu đã làm ra cống hiến trong lần hành động này."
"Không cần khách sáo." Luke cười tủm tỉm gật đầu, bây giờ tâm trạng của hắn cũng không tệ lắm.
Hắn ra hiệu về phía hai người bên cạnh: "Vị kia là thám tử của tổ trọng án New York, John - McClane, anh ta bị thương không nhẹ, tốt nhất là mau đưa anh ta đi bệnh viện, vị bên cạnh là vợ của anh ta, quý bà Holly."
Chỉ huy đội đặc công cũng không lên tiếng, chỉ gật đầu.
Luke vỗ vỗ lên chiếc xe Ford bên cạnh: "Còn chiếc xe này, có giá trị 640 triệu, các anh nhất định phải bảo vệ nó cho tốt."
Vị chỉ huy đặc công kia sững sờ: "Cái gì?"
Luke: "Đám kẻ cướp này tới là vì số công trái ở bên trên chiếc xe này, bọn họ cướp đoạt kho tiền của tập đoàn Nakatomi. Bây giờ trong xe có lượng công trái có giá trị 640 triệu đô, anh đừng làm mất bọn chúng, nếu không thì ai cũng không chịu đựng nổi hậu quả đâu."
Vị chỉ huy đội đặc công này đương nhiên là hiểu.
Bọn cướp cướp đi công trái, đó là bọn cướp đã lập ra kế hoạch trước đó rồi, cũng là do bảo an của tập đoàn Nakatomi không chú ý làm việc.
Nhưng nếu như số công trái này bị mất đi trong lúc được cảnh sát khống chế, một nhóm lớn cao tầng của Đồn cảnh sát Los Angeles sẽ gặp xui xẻo.
Vị chỉ huy đội đặc công vội vàng để lại một tiểu đội đặc công trông giữ chiếc xe Ford này.
Lúc này Luke mới đột nhiên nhớ ra, mình vẫn còn quên mất hai người ở trên lầu, vội vàng mở miệng nói: "Tôi còn muốn lên trên một chuyến, có hai người quan trọng vẫn còn đang trốn ở trên lầu."
Vị chỉ huy đội đặc công kia nhíu mày: "Để người của chúng tôi đi cứu bọn họ ra đi."
Luke: "Một trong số bọn họ ở lầu 21, một người khác ở lầu 23. Tôi đã căn dặn bọn họ, tôi tới thì mới được ra ngoài."
Vị chỉ huy đội đặc công kia suy nghĩ, gọi hai đội viên tới, đi theo Luke lên đón người.
Một lát sau, Luke dẫn theo ông già tên Aoki kia và Himena xuống, vị chỉ huy đội đặc công này không nhịn được hỏi: "Hai vị này là?"
Anh ta cũng muốn biết, người bị vị thám tử trẻ tuổi thần kỳ này giấu đi là những ai.
Luke: "Vị này là ngài Aoki, cũng chính là tổng giám đốc của tập đoàn Nakatomi bị nhóm kẻ cướp này tấn công. Vị này là Himena, bạn gái của tôi, hiện nay cô ấy đang làm thực tập sinh ở trong tập đoàn Nakatomi."
Trong đầu vị chỉ huy đội đặc công kia hơi xoay chuyển, hơi nghi ngờ hỏi thăm: "Cho nên, hôm nay thật ra là cậu đến gặp bạn gái của cậu để đón đêm Giáng Sinh?"
Luke ra vẻ đương nhiên gật đầu: "Đúng vậy, bằng không thì tôi vốn là người của Đồn cảnh sát khu vực phía tây, làm sao lại chạy đến Khu trung tâm để tiêu diệt kẻ cướp làm gì."
Vị chỉ huy đội đặc công kia im lặng.
Luke hỏi: "Tôi có thể đi được chưa?"