Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 170: Chương 170: Phó cục trưởng căn dặn, chăm sóc bạn gái cho tốt

Vị chỉ huy đội đặc công này lắc đầu: "Tạm thời vẫn chưa xong, Phó cục trưởng muốn gặp cậu."

"A?" Luke giật mình.

Vị Phó cục trưởng này cũng chính là Phó tổng cảnh giám.

Cụ thể là lớn tới mức nào? Ở bên trên chức vị này, cũng chỉ có hai cấp là trợ lý tổng cảnh giám, cục tổng cảnh giám mà thôi.

Nhưng trên thực tế, hai cấp cao nhất kia chỉ phụ trách những sự vụ hành chính, chứ cũng không nhúng tay vào từng vụ án cụ thể.

Ở bên trong từng vụ án cụ thể, vị phó cục trưởng này chính là người chỉ huy có chức vị cao nhất, những vụ đại án trọng án phổ thông cũng không tới phiên ông ta phải ra mặt.

Luke dẫn ông già Aoki và Himena lên, đi vòng sangmột bên khác, lái chiếc xe Ford của mình đi ra ngoài.

Lối ra cửa ga-ra ngầm bị đội đặc công đóng giữ, Luke đưa chứng nhận cảnh sát ra, nhưng vẫn bị kiểm tra xe và toàn thân, qua mấy phút mới được đi ra ngoài.

Hắn không muốn ngày mai sẽ phải ngồi xe buýt đi báo cáo, cho nên nhất định phải lái chiếc xe này ra ngoài.

Lái chiếc xe Ford màu trắng kia đi ra ngoài, dừng ở vị trí nghe nói là có Phó cục trưởng, Luke xuống xe, níu lấy một vị cảnh sát trưởng người da đen ở bên cạnh: "Xin hỏi, Phó cục trưởng Robinson ở đâu thế?"

Người da đen kia sững sờ, vẻ mặt hơi kỳ quái nhìn hắn một lát: "Luke - Coulson?"

Luke: "Là tôi."

Cảnh sát trưởng người da đen: "Tôi tên là Ball, theo tôi đến đây đi."

Đi vài bước, sau khi đi vòng qua một chiếc xe chỉ huy, lập tức trông thấy một người đàn ông trung niên da trắng khoảng hơn bốn mươi gần năm mươi tuổi đang đứng ở nơi đó.

Cảnh sát trưởng Ball mở miệng nói: "Phó cục trưởng, Luke đã tới."

Trung niên người da trắng kia trông thấy hắn, mặt mũi tràn đầy vẻ cao hứng chủ động vươn hai tay ra: "Cậu tốt chứ, thám tử Luke - Coulson, tôi là phó cục trưởng Deurne - Robinson, tôi cảm thấy rất tự hào vì hành động của cậu, cậu là một thành viên kiệt xuất nhất của Đồn cảnh sát Los Angeles chúng ta, tôi sẽ. . ."

Luke lúng túng ngắt lời nói: "Phó cục trưởng Robinson, tôi giới thiệu với ngài vị này một chút, đây là tổng giám đốc Aoki của tập đoàn Nakatomi."

Robinson hơi sửng sốt một chút, nhưng lập tức vươn tay ra: "Ngài khỏe chứ, ngài Aoki." Ông ta đã biết, mục tiêu bị phần tử khủng bố tập kích đêm nay chính là tập đoàn Nakatomi.

Thế là, ông ta vội vàng nói: "Tôi sẽ mau chóng tra rõ ràng vụ án tối nay, xin ngài yên tâm."

Giờ phút này Aoki lại lắc đầu: "Chuyện tối nay đã rất rõ ràng rồi."

Robinson: "Ây. . ."

Aoki lại một lần nữa cúi đầu với Luke ở bên cạnh: "Cám ơn ơn cứu mạng của ngài, nếu như có thể, tôi hi vọng được mời ngài tới nhà tôi làm khách vào ngày mai."

Tròng mắt của Luke xoay lòng vòng, bỗng nhiên cười nói: "Mấy ngày gần đây khẳng định là ngài Aoki sẽ rất bận rộn, tôi sẽ không quấy rầy ngài đâu. Chô tôi phương thức liên lạc đi, lúc rảnh rỗi thì chúng ta sẽ trò chuyện tiếp, có được không?"

Nói xong, hắn không tự chủ được nhìn về phía cao ốc Nakatomi ở bên cạnh.

Nói thật, phần tử khủng bố còn chưa phá hư cao ốc này nhiều, ngược lại là thám tử John ném một bọc C4 xuống dưới, nổ cho mấy tên cướp dùng RPG tính cả toàn bộ lầu hai nát bươm.

Chỉ là việc chữa trị công trình này, đã đủ để tập đoàn Nakatomi bận bịu một trận.

Aoki suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý, lấy ra một tờ danh thiếp từ trong túi, dùng hai tay đưa cho Luke.

Luke cũng đưa hai tay ra nhận lấy, nhìn một chút, là một tờ danh thiếp tư nhân.

Phía trên trừ một số điện thoại di động riêng và tên ra, không có thông tin gì nữa.

Nhưng dãy số điện thoại di động này, tuyệt đại bộ phận nhân viên của tập đoàn Nakatomi đều không biết.

Luke cười cám ơn, đứng ở một bên xem ông già Aoki và Phó cục trưởng Robinson khách sáo vài câu, sau đó rất nhanh đã có một chiếc Lincoln chạy tới đón ông ta đi.

Lúc này Luke mới một lần nữa đối mặt với Phó cục trưởng Robinson: "Phó cục trưởng, bạn gái của tôi bị dọa sợ hãi, lát nữa tôi muốn đưa cô ấy về nhà, có thể chứ?"

Kẻ già đời như Phó cục trưởng Robinson lập tức hiểu ra, miệng nói: "Không có vấn đề gì, đợi chút nữa thì cậu có thể đi. Nhưng mà, sáng sớm ngày mai cần phải đi tới tổng bộ báo cáo, vụ án hôm nay vẫn cần phải chính cậu tới nói rõ về tình tiết vụ án."

Nói đến đây, ông ta ra hiệu cho Luke đi vài bước sang bên cạnh: "Luke, vụ án hôm nay, chính là công lao của Đồn cảnh sát Los Angeles chúng ta, đã hiểu chưa?"

Luke không hiểu thấu: "Thế nhưng mà, vị thám tử John - McClane kia. . . ?"

Robinson không thèm quan tâm: "Đó là chuyện giữa đồn cảnh sát chúng ta và Đồn cảnh sát New York, thế nhưng, tất cả công lao đều không quan hệ tới FBI, hiểu không?"

Luke kinh ngạc: "FBI? Bọn họ ở đâu?"

Robinson cười lạnh: "Ở trên trực thăng."

Luke chợt "FUXK" một tiếng, dọa cho Phó cục trưởng Robinson đang đứng bên cạnh nhảy lên một cái.

Hắn tức giận nói: "Lúc tôi mới dẫn người lên sân thượng chờ máy bay trực thăng, bọn họ mới vừa thấy tôi đã nhắm vào tôi mà nổ súng, kém chút đã bắn chết tôi. Tôi còn đang nghi ngờ tại sao SWAT lại có người ẩu tả như thế, thì ra là FBI."

Ánh mắt của Robinson sáng rõ.

Móa nó chứ! Có chuyện này thì Luke tuyệt đối sẽ không nói chuyện giúp FBI, cho dù là lời khách sáo cũng sẽ không nói.

Robinson thỏa mãn vỗ vỗ đầu vai của hắn: "Vậy thì không có vấn đề gì rồi, đêm nay trở về nghỉ ngơi cho thật tốt, chăm sóc bạn gái của cậu đi." Nói xong lời cuối cùng, giọng điệu của ông ta có chút quái dị.

Luke cười hắc hắc: "Tuân lệnh, trưởng quan."

Robinson cười ha ha, ra hiệu cho hắn có thể đi.

Luke chào một câu, sau đó gọi Himena theo, nhanh như chớp lên xe rời đi.

Hai người cũng không lựa chọn trở về ký túc xá của Himena, nơi đó là ký túc xá trong trường đại học, ở dưới tình huống hai người “cùng làm việc” thì sẽ có chút động tĩnh, bạn cùng phòng có thể nghe được rất rõ ràng, hơn nữa lại còn dùng chung phòng tắm.

Luke vung tay nói, ở khách sạn.

Dù sao thì cũng mới dùng được một phần nhỏ trong số mấy ngàn đô của đại phú hào Sergey, lần này Luke dẫn Himena đi tới khách sạn Beverly Hills, dùng giá cả 800 đô một đêm thuê một gian phòng xa hoa.

Sau khi tiến vào, hai người nhìn nhau cười một tiếng, cùng nhau đi tham quan phòng tắm trước, lại tham quan từ sàn nhà đến trần bằng thủy tinh, bàn, ghế sô pha loại dùng cho bữa tiệc lớn, cùng với cái giường lớn vô cùng thoải mái dễ chịu kia.

Sáng ngày hôm sau, Luke bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Cầm điện thoại lên nhận cuộc gọi, chỉ nghe thấy tiếng của Dustin ở đầu dây bên kia: "Cậu đi đâu thế? Selina nói cậu không có ở nhà."

Luke: ". . . Tối hôm qua tôi rời đi cùng với bạn gái."

Dustin dừng lại một chút, bất đắc dĩ nói: "Dù thế thì cũng phải chú ý thời gian chứ? Bên tổng bộ gọi điện thoại sang đây, là chuyện liên quan tới vụ án tối hôm qua. Tôi dẫn cậu đi lên tổng bộ, phối hợp điều tra."

Luke ngáp một cái: "A, bây giờ là mấy giờ rồi?"

Dustin: "9 giờ 10 phút rồi, cậu còn muốn trì hoãn tới bao giờ nữa?"

Luke bất đắc dĩ: "Được rồi, 30 phút nữa tôi sẽ có mặt ở cửa đồn cảnh sát của chúng ta."

Dustin: "Cho cậu 20 phút." Nói xong lập tức cúp điện thoại.

Luke bĩu môi: Muốn cầu cạnh tôi thì không ngừng nói lời ngon ngọt, làm xong chuyện lại lập tức trở mặt không nhận người a.

Bên kia, Himena nằm trên giường lớn nằm không hề có động tĩnh gì.

Luke gọi cô ta vài tiếng, phát hiện ra xác thực là không gọi dậy được, chỉ có thể tự mình nhanh chóng đi rửa mặt.

Sau khi ra ngoài, hắn để lại một ngàn đô và một tờ giấy ở trên mặt tủ đầu giường, dùng điện thoại của Himena đè lấy, sau đó thuận tay bóp hai quả đồi trần trụi nở nang kia một cái, mới thần thanh khí sảng đi ra ngoài.

Xuống dưới quầy lễ tân tính tiền, thuận tiện nói cho bọn họ biết giữa trưa lúc dọn phòng thì nên gõ cửa trước rồi lại vào, sau đó hắn mới nhanh như chớp lái xe rời đi.

Thời gian sau đó cực kỳ nhàm chán, hắn bị Dustin đưa đi tới trung tâm Packer, cũng chính là tổng bộ của Đồn cảnh sát Los Angeles.

Vị phó cục trưởng Deurne - Robinson gặp tối hôm qua kia cũng ở đây, nhìn thấy hắn còn tỏ ra tràn đầy ý cười bắt tay, chỉ là so với tối hôm qua, thái độ của vị Phó cục trưởng này đã thận trọng hơn nhiều.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!