Luke cũng không lưu tâm, hắn cũng không cho rằng biểu lộ của những nhân vật tay to này là thật, nhiều khi bọn họ chỉ với tư cách chỉ là tình huống yêu cầu, thời gian yêu cầu mà thôi, căn bản không phải là tình cảm chân thực của bọn họ.
Nhưng mà lúc đề ra nghi vấn tiếp đó lại bắt đầu trở nên thú vị, ở đây có người của hai phe đề ra nghi vấn với hắn.
Một phe là FBI, một phe khác là Đồn cảnh sát Los Angeles.
Càng thú vị hơn chính là, FBI đặt câu hỏi dường như là đang cố gắng muốn chứng minh công lao của hắn không hề lớn, Đồn cảnh sát Los Angeles đặt câu hỏi lại là nhiều lần hắn có cống hiến đột xuất.
Ví dụ như, người của FBI hỏi: "Vì sao cậu lại không hộ tống con tin, chờ tới khi bọn họ an toàn rời đi? Mà lại để cho bọn họ tùy ý chạy loạn khắp nơi, mãi đến lúc người của chúng tôi tới, đồng thời cứu bọn họ đi?"
Người của Đồn cảnh sát Los Angeles lập tức đặt câu hỏi: "Lý do tại sao cậu lại phải bất đắc dĩ rời khỏi sân thượng sau khi đã hộ tống con tin lên, lại quay ngược lại xuống phía dưới để thanh lý tội phạm, bảo đảm an toàn cho con tin?"
Phần lớn thời gian, Luke chỉ ngồi ở chỗ đó cười tủm tỉm nhìn hai bên trên danh nghĩa là hỏi thăm, kì thực là đang biểu diễn một trận cãi nhau.
Hai bên hỏi hắn, hắn chỉ toàn lực phối hợp trả lời Đồn cảnh sát Los Angeles.
Chuyện tối ngày hôm qua, FBI không có công lao gì, còn kém chút đã một phát súng bắn chết người một nhà là hắn.
Hơn nữa, bây giờ Luke nghĩ lại, nói không chừng người của FBI còn giúp tội phạm rất nhiều.
Hắn chỉ kể lại tình hình hành động thực tế tối hôm qua, còn cố gắng làm nổi bật công lao của John - McClane một chút.
Ví dụ như hơn hai mươi tên cướp cuối cùng kia, hắn nói là mình liên thủ với thám tử John cùng công kích mới giải quyết, như vậy cũng càng thêm hợp lý một chút.
Sở dĩ làm như vậy, là bởi vì chuyện mà thám tử John làm tối hôm qua có chút hơi lớn, trực tiếp nổ lầu hai của người ta nát vụn, ít nhất cũng phải bỏ ra một triệu đô để sửa chữa.
Nếu như không nói công lao của anh ta lớn lên một chút, anh ta tuyệt đối là sẽ gặp xui xẻo.
Dù sao anh ta cũng là cảnh sát của New York, tới Los Angeles cũng không có quyền chấp pháp.
Luke không xác định được là tập đoàn Nakatomi có thể cảm kích chuyện anh ta đã hỗ trợ hay không, chẳng may người ta không muốn mặt mũi, dứt khoát bắt thám tử John bồi thường tiền, vậy không phải là anh ta sẽ chết oan uổng sao?
John không đền nổi, vợ của anh ta lại rất biết kiếm tiền, chỉ có chứng minh công lao của vị thám tử này càng lớn, thì mới càng nói rõ tính chính đáng của hành vi của anh ta.
Nhưng, chuyện này vẫn như cũ không có quan hệ gì tới FBI.
Thám tử John là người của Đồn cảnh sát New York, cũng không phải là người của FBI.
Sau đó phải đối phó với FBI lải nhải truy hỏi, Luke cũng đã có chút không kiên nhẫn.
Lúc nhân viên FBI kia hỏi: "Cậu làm đánh chết những tên cướp kia như thế nào? Có thể lặp lại một lần nữa được không?"
Luke dùng tay gõ nhẹ xuống bàn: "Tôi đã nói hai lần rồi, xin đừng hoài nghi năng lực của tôi."
Mặt mũi của nhân viên FBI kia tràn đầy vẻ không quan tâm: "Chúng tôi chỉ là muốn xác nhận thêm một chút mà thôi..."
Luke khoát tay chặn lại: "Nếu như anh có kiên nhẫn, tự mình đi đọc thông tin bên trong hồ sơ của FBI của các anh đi, tháng chín năm nay, trong thị trấn Shackelford ở Texas, tôi đã từng hợp tác với một tiểu đội FBI của các anh, đêm đó tôi đánh chết mười ba tên tội phạm người Mexico cầm súng, đây là việc mà chính FBI các anh đã xác nhận. Còn nữa, ngay tháng trước có một vụ bắn nhau xảy ra ở gần đường cao tốc nơi tiếp giáp giữa khu Queens của New York và quận Nassau, tôi đã đánh chết mười chín tên, bắn bị thương mười hai tên tội phạm cầm súng. Chuyện này cũng được ghi trong hồ sơ của Đồn cảnh sát New York, các anh cũng có thể tra được. Bây giờ, anh có chỗ nào hoài nghi nữa không?"
Nhân viên FBI kia lập tức sửng sốt.
Nếu như Luke thật sự đã từng làm hai chuyện này, đêm hôm đó giải quyết hết đám tội phạm ở cao ốc Nakatomi cũng không phải là chuyện khoa trương, dù sao còn có thám tử John chia sẻ hỏa lực nữa.
Dựa theo lời kể của Luke, thám tử John tối thiểu cũng đã đánh gục hơn mười người, như vậy thì chính Luke cũng chủ xử lý hơn ba mươi người mà thôi, so với trận bắn nhau ở New York kia thì có vẻ như là cũng không có khác biệt gì lớn.
Chỉ cần có hai ví dụ trước đó còn ở đó, FBI muốn nói rằng Luke không có khả năng nói ra loại lời không có năng lực chất vấn này, cũng không thể nói nên lời.
Luke đưa hai ví dụ ra, một cái là kết luận của chính FBI đưa ra, một cái là kết luận của phe thứ ba là Đồn cảnh sát New York đưa ra, căn bản là không thể đẩy ngã.
Người của FBI bị Luke nói cho một chặp như vậy, rốt cục cũng đã trở nên trung thực hơn rồi.
Đặc biệt là sau khi có một người đi ra ngoài một chuyến, trở lại nói vài câu cho người đứng đầu bên phía bọn họ, rõ ràng là người bên FBI đã hoàn toàn tắt tiếng.
Lần này rốt cục là bọn họ cũng không dám lười biếng nữa, điều tra tư liệu của Luke ở bên trong hồ sơ của FBI, nội dung còn toàn diện hơn nhiều so với hồ sơ của mấy đồn cảnh sát mà hắn từng nhậm chức qua.
Vị thám tử trẻ mới mười tám tuổi này, chỉ mới trở thành cảnh sát trong nửa năm ngắn ngủi, đã nhiều lần phá được án lớn, hơn nữa còn là loại án lớn cực kỳ nguy hiểm kia.
Tính toán đại khái một chút, trong vòng nửa năm vị này đã đánh chết, bắn bị thương gần trăm tên tội phạm.
Hơn nữa những tên tội phạm này hầu như đều thuộc về các băng nhóm, được võ trang đầy đủ, trong lúc gây án tập thể, bị một mình Luke thanh lý sạch.
Loại chiến tích này đừng nói là bất kỳ một đặc vụ nào bên trong FBI cũng không thể bắn ra, chính là cho một tiểu đội của bọn họ có mười người cũng rất khó có thể làm ra được.
Người ta có bản lĩnh thật sự, hơn nữa chức vị lại thấp, căn bản là không sợ bọn họ.
Người của FBI chỉ có thể dập tắt tâm tư coi Luke là quả hồng mềm để nắn, ngược lại bắt đầu đi thương lượng với người người có chức vị cao của Đồn cảnh sát Los Angeles, ít nhất phải kiếm một chén canh từ bên trong vụ án tối hôm qua.
Bằng không thì, lúc ấy chuyên viên của bọn họ xuất hiện hung mãnh tiếp quản hiện trường, lại ra lệnh ngắt nguồn điện, người ở trên trực thăng vẫn còn chưa kịp xuống dưới, nhưng Luke và thám tử John đã giết gần sạch bọn tội phạm rồi.
FBI trừ việc lái máy bay cứu mấy con ti đi, công lao gì cũng không có, chuyện này quá mức mất mặt.
Luke đuổi FBI đi xong, cũng đã lại một lần nữa thu hoạch được tự do.
Nếu nói như là các tay to bên trên coi trọng hắn, thì cũng không đến nỗi, nhiều nhất chỉ là gặp may đúng dịp, vừa vặn có thể đoạt công lao của FBI mà thôi.
Ví dụ như vị Phó cục trưởng Deurne tối hôm qua kia, chính là bị FBI mạnh mẽ cướp mất quyền chỉ huy, trong lòng không vui, cho nên mới quyết tâm muốn để cho FBI ăn quả đắng.
Nhưng trong lúc vô tình Luke lại biết được, chính là vị Phó cục trưởng này không làm công tác trinh sát, trực tiếp để cho tám vị đặc công xông vào trong cao ốc, lại xua xe bọc thép trực tiếp tiến lên, trong lòng lập tức cảm thấy lạnh lẽo.
Lúc ấy hắn quả là vô cùng may mắn: Còn may vị này không phải là cấp trên của mình, hoặc phải nói may là vị này có chức vị cao, cũng không thường xuyên chỉ huy hành động ở tuyến dưới, bằng không thì sẽ hại chết bao nhiêu SWAT, chuyện đó thật sự khó mà nói rõ được.
Cuối cùng đã đuổi FBI đi xong, Luke ra ngoài trung tâm Parker, lúc này cũng đã là năm giờ chiều.
Buổi sáng lúc ở trên xe Dustin đã gọi điện thoại cho Selina, đã đại khái nói nói rõ chuyện hôm qua và chuyện ngày hôm nay cho cô, còn bị phàn nàn một trận, nói chuyện lớn như vậy mà cũng không gọi điện thoại cho cô.
Tối hôm qua cô ta không xem TV, mà lại lên mạng tìm phim xem, bởi vậy nên không biết tin tức ở cao ốc Nakatomi có bắn nhau.
Himena cũng đã gọi điện thoại tới, nói bây giờ cô ta vẫn đang xếp hàng ở đồn cảnh sát chờ lấy khẩu cung, không xác định được thời gian rời đi.
Luke đã hỏi qua, có cần mình giúp cô ta chen ngang không, nhưng lại bị từ chối.
Nơi đó đều là nhân viên của tập đoàn Nakatomi đang chờ, một thực tập sinh như cô ta lại chạy tới chen ngang, thực sự là có chút không phải.
Hai người chỉ có thể hủy bỏ kế hoạch đã dự định đêm nay, Himena nói mình có đồng nghiệp đưa về nhà, bảo hắn không cần chờ.
Buổi sáng Dustin yêu cầu phải hành động tuỳ tình huống, Luke ngồi xe của Dustin đi tới trung tâm Parker, bây giờ chỉ có thể thuê xe trở về phân cục khu vực phía tây, lái xe của mình trở về nhà.