Sau khi đi vào cửa, trông thấy Selina đang lười biếng co quắp nằm ở đó xem tivi, không biết vì cái gì tâm trạng của Luke lại được buông lỏng hơn.
Uhm, trông thấy người khác cá ướp muối như thế, dường như là cuộc sống đột nhiên trở nên nhàn nhã hơn! Trong lòng Luke tự an ủi mình như thế.
Selina ở bên kia chỉ liếc mắt nhìn hắn, không hề lên tiếng.
Luke chào hỏi cô một tiếng giống như thường lệ, sau đó đi tới tủ lạnh tìm đồ ăn, một lát sau hắn la thất thanh: "Selina, bò bít tết đâu? Gà nướng đâu? Còn có... Bánh gatô đâu hết rồi?"
Không phải là Luke kinh ngạc, mà là những thứ kia đều chiếu theo phần ăn của hai người mà chuẩn bị, nhưng bây giờ tất cả lại đã biến mất?
Luke nghi ngờ đi ra ngoài phòng bếp, đi tới trước mựat Selina đang nằm trên ghế sô pha, quan sát tỉ mỉ chỉ trong chốc lát.
Rốt cục không nhịn được nữa bước đi qua, vén quần áo trên bụng cô ta lên.
Selina tức giận kêu lên: "Cậu làm gì thế, lưu manh!"
Luke không nói chỉ nhìn cái bụng đang nhô lên kia của cô: "Cô sẽ không nói cho tôi là, chưa tới một ngày, cô lại đột nhiên mang thai ba tháng rồi đấy chứ?"
Selina nghiêng ánh mắt đi: "... Ai bảo cậu nói không về nhà, nên tôi cho rằng cũng không cần giữ lại đồ ăn cho cậu."
Luke lấy tay xoa trán: "Cô không cảm thấy ăn nhiều như thế sẽ không tiêu hóa được à?"
Selina ra vẻ đương nhiên đáp: "... Cho nên tôi mới nằm im không động đậy a."
Luke im lặng: "Được rồi, chờ đó."
Cầm lấy ví tiền, hắn lái xe đi ra ngoài, đi tới siêu thị người Hoa kia mua mấy thứ đồ.
Rất mau đã trở về nhà, ở trong bếp nấu một nồi nước, 10 phút sau bưng một chén nhỏ ra: "Uống hết nó đi."
Selina nằm tê liệt ở đó không muốn động đậy, Luke bất đắc dĩ đi tới ngồi xuống bên cạnh, xoay cô nửa vòng, một tay đỡ đầu, một tay mớm nước.
Nước mới rót vào trong miệng Selina, cô đã lập tức chủ động đứng dậy: "Ừm ừm, dễ uống. Chua chua ngọt ngọt. Đây là cái gì thế?"
Luke: "Nước nấu bằng Sơn Tra, quả Dương Mai, trợ giúp tiêu hóa."
Selina: "Lại cho tôi thêm một ly lớn đi."
Luke: "Bên trong còn có một ly lớn cỡ này nữa, một giờ nữa cô lại uống."
Selina lập tức thất vọng: "Vì sao lại làm ít như vậy?"
Luke không cao hứng: "Làm nhiều, giúp cô tiêu hóa xong, rồi lại tiếp tục ăn à?"
Selina cười hắc hắc: "Ai bảo cậu và Himena đi ra ngoài lêu lổng, tôi ở một mình cảm thấy quá nhàm chán, chỉ có thể tìm tới đồ ăn mà thôi."
Luke bất đắc dĩ: "Hơn nửa năm rồi tôi mới đi lêu lổng một lần, nếu đổi thành người đồng lứa khác, tất cả mọi người đều sẽ hoài nghi tôi bị gay đi."
Selina bĩu môi: "Đó là vì cậu quá lười, mỗi ngày tan sở xong lại lập tức về nhà, cũng không thấy cậu tán tỉnh nữ đồng nghiệp nào khác."
Luke: "Còn không phải là mỗi ngày đều phải trở về chuẩn bị bữa ăn cho cô sao, cô còn có cái gì không hài lòng nữa."
Nói xong, hắn đưa tay tới bụng của cô nàng tham ăn này, vén quần áo lên, dán bàn tay vào, chậm rãi xoa theo kim đồng hồ.
Hắn dùng lực cũng không lớn, Selina thoải mái thở ra một hơi: "Làm cái gì vậy?"
Luke: "Chú ý tư thế và cường độ của tôi, xoa theo chiều kim đồng hồ như vậy, một lần ba mươi cái, làm ba đến năm lần, có thể trợ giúp tiêu hóa, hiểu chứ con heo tham ăn!" Nói xong, hắn lập tức thu tay về.
Selina chán nản nằm ở nơi đó: "Cậu mới làm thay một chút mà tôi đã không muốn động."
Luke: "Lười nhác vận động là bởi vì cô ăn quá no, cần phải có một lượng vận động vừa phải để giúp đỡ tiêu hóa." Nói xong hắn cũng không để ý tới Selina nữa, tự mình đi rửa tay, sau đó đi vào trong phòng bếp chuẩn bị đồ ăn.
Bữa tối vốn đã chuẩn bị đã bị con heo nào đó quét sạch, hắn chỉ có thể tự mình làm một phần mới.
Cũng may là mấy ngày trước vì bữa tiệc kia, hắn từng đi siêu thị mua về một đống lớn nguyên liệu nấu ăn để sẵn ở trong tủ lạnh, bò bít tết đã ướp muối sẵn và thịt gà đều có không ít.
Cực nhanh rán một miếng bò bít tết, lại chuẩn bị một miếng sandwich chay, một cốc sữa bò, Luke ngồi đó chậm rãi bắt đầu ăn.
Lần này Selina không tiếp tục chạy tới chia sẻ đồ ăn của hắn, xem ra đúng là đã ăn quá no.
Cô ta nằm ở nơi đó, lộ ra cái bụng nhỏ hơi nhô lên, uể oải dùng tay phải xoa lên phía trên, tay trái lại không ngừng bấm điều khiển TV.
Bỗng nhiên, cô ta chuyển tới một kênh trên ti vi, phía trên đang nói về vụ án cướp ở cao ốc Nakatomi tối hôm qua.
Hai người dẫn chương trình đang líu ríu nói bên trên, rất nhanh ở bên trên màn hình đã xuất hiện từng chiếc cáng cứu thương đang được không ngừng khiêng ra, đều bị phủ vải trắng.
Người dẫn chương trình nói: "Theo tình hình mà chúng tôi được biết, tối hôm qua ở bên trong cao ốc Nakatomi, đã xảy ra một cuộc bắn nhau kịch liệt giữa cảnh sát và một đám tội phạm, cảnh sát đã bắn chết 37 tên tội phạm, bắn bị thương 7 người. Bên phía cảnh sát tử vong 3 người, bị thương 7 người, một con tin tử vong."
Luke tính toán lại một chút.
Có 2 nhân viên cảnh sát lái xe bọc thép, đội SWAT xông lên sớm nhất có 8 người, nói cách khác, hai nhóm người thương vong kia chính là toàn bộ nhân số của cảnh sát tham gia vào vụ án tối hôm qua?
Luke cũng coi như là đã nhẹ nhàng thở ra, mặc kệ là như thế nào, hắn cũng không muốn nhìn thấy Đồn cảnh sát Los Angeles bị chết quá nhiều người, đặc biệt là tử vong bởi vì vị chỉ huy ngu xuẩn nào đó, vậy cũng quá là không đáng.
Selina mừng rỡ: "Thân yêu ~" câu nói này nói ra cực kỳ ỏn ẻn.
Luke biết đây chính là tín hiệu cô ta muốn nói ra yêu cầu gì đó: "Có việc gì thì nói đi."
Selina: "Đến cùng là cậu xử lý bao nhiêu người?"
Luke tính toán một chút, cuối cùng lắc đầu: "Tôi cũng không biết. Người trực tiếp bị tôi xử lý, cũng chỉ có mười một người. Bị thương hẳn là bốn người, còn lại thì tôi cũng không biết là đã bắn chết bao nhiêu người."
Selina kỳ quái: "Cậu không biết?" Cô ta biết rõ, thị lực và thính lực của Luke đều rất không tệ.
Luke nhún nhún vai: "Lúc ấy tôi cầm một khẩu súng tiểu liên UMP, nhắm về phía thùng hàng của hai chiếc xe tải quét ngang, đến cùng là bên trong có bao nhiêu tên tội phạm, thật sự là tôi không biết, đoán chừng ở bên trong hai chiếc xe có khoảng hơn hai mươi người đi."
Mắt của Selina sáng lên: "Còn có loại thao tác này nữa sao? Lần sau tôi cũng muốn thử một chút."
Luke trợn trắng mắt: "Đó là nhờ có vị thám tử John – McClane kia. Nếu không phải là anh ta hấp dẫn toàn bộ lực chú ý của đối phương, đối phương cũng sẽ không ngốc đến mức rút toàn bộ người vào trong xe. Bọn họ vẫn luôn cho rằng, ở nơi đó chỉ có một đối thủ là anh ta."
Selina giống như là có điều suy nghĩ: "A, hiểu rồi. Lúc thi hành nhiệm vụ, phải chú ý ẩn nấp, cuối cùng đoạt đầu người, đoạt công lao."
Luke suy nghĩ một chút, gật đầu: "Nói như vậy cũng không sai. Người đần độn tiến lên, rất dễ dàng bị bắn chết."
Giờ phút này ở trên TV tiếp tục thuyết minh: "Đám tội phạm này ngụy trang thành những phần tử khủng bố, tuyên bố muốn chính phủ Mỹ phóng thích bảy tên thành viên trong tổ chức Bắc Ái, sáu tên thành viên của tổ chức Mãnh Hổ của Sri Lanka, ba thành viên của tổ chức Ánh Rạng Đông của Châu Á, cuối cùng đã xác định được, đây hoàn toàn là lời bịa đặt của bọn họ, tổ chức Ánh Rạng Đông của Châu Á kia căn bản là không hề tồn tại, chỉ là sản phẩm tưởng tượng của một nhà xuất bản viết ra. Mục đích thực sự của bọn họ, là mớ công trái chưa ký tên có giá trị 640 triệu đô bên trong kho bạc của tập đoàn Nakatomi."
Selina há to mồm: "A a, nhiều tiền như vậy sao."
Bỗng nhiên, con ngươi của cô ta đảo một vòng: "Vậy lần này có phải là cậu sẽ lại lấy được tiền thưởng nữa hay không?"
Luke gật đầu: "Hẳn là sẽ có đi, chủ yếu là phải xem thái độ của Tập đoàn Nakatomi như thế nào. Nhưng mà, cho dù là bọn họ không tỏ thái độ, hẳn là Đồn cảnh sát khu vực phía tây cũng sẽ cho tôi mấy ngàn đô?"
Loại tiền thưởng do khổ chủ cho cảnh sát phá án này, thật sự chính là việc tùy duyên.