Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 173: Chương 173: Chút lòng thành của Aoki

Dù ông già Aoki kia đưa danh thiếp cá nhân cho hắn, còn công bố hắn là ân nhân cứu mạng, nhưng Luke cũng không ôm hi vọng gì đối với tiền thưởng cả.

Hắn đối với người của quốc gia Nhật Bản này, vẫn tương đối hiểu rõ.

Ở kiếp trước người Trung Quốc quả thực là lật qua lật lại tranh luận đối với người Nhật Bản, dường như đã đem tốt xấu của người Nhật Bản đều kéo ra nói nát rồi.

Người của quốc gia này, bình thường khiêm cung, thủ tín, tôn trọng người khác, luôn lễ phép, chú ý tới quan hệ thượng hạ cấp, chú ý trưởng ấu có thứ tự.

Nhưng người của quốc gia này, lại cũng có được hành vi tiềm ẩn xúc động muốn lật đổ tất cả, chỉ cần có được cơ hội thích hợp, bọn họ sẽ lập tức bạo phát ra.

Biến thành dã thú hung tàn khát máu, không có bất kỳ lễ nghi văn minh trói buộc gì cả, có thể hành động vô cùng hung ác, mặc kệ là giết cha giết mẹ, hay là lấy hạ khắc thượng.

Những chuyện này do chính bọn họ ghi chép lại, xem như những câu truyền kỳ mà vẫn còn được lưu truyền cho tới hiện nay, đời đời truyền lại.

Dân tộc này có tính hai mặt, vừa quá phức tạp, mà lại cực đoan.

Bởi vậy, căn bản là Luke không có mong đợi gì đối với ông già Aoki kia, dù rằng người ta đã cung cung kính kính cúi người hai lần với hắn, nhưng đó chỉ là nghi lễ thói quen của người ta, cũng không có nghĩa là ông ta thực sự coi trọng hắn.

Trên TV tiếp tục thuyết minh, bỗng nhiên ông già Aoki xuất hiện: "Chúng tôi sẽ thay đổi vị trí cất giữ lượng công trái kia, đồng thời tiến hành tăng cường các biện pháp an ninh đối với kho bạc. Nhưng mà, một lần nữa tôi phải nói rõ một chút, hệ thống cung cấp điện của Los Angeles thật sự là quá tệ, loại địa phương như Khu vực trung tâm này, thế mà có thể mất điện trên phạm vi lớn. Đây mới là nguyên nhân cho phép bọn tội phạm có thể mở tầng phòng hộ điện từ cuối cùng của kho bạc của chúng tôi, chúng tôi sẽ khởi kiện công ty cung cấp điện."

Luke và Selina quay sang nhìn nhau.

Nửa ngày, Luke mới nhổ ra một câu: "Thì ra đó là cách mà bọn tội phạm mở cửa kho bạc. Tôi còn thắc mắc tại sao bọn họ lại không cần mật mã của Aoki nữa."

Hắn còn biết, cắt điện là ý của phía FBI, bằng không thì khu vực trung tâm thành phố Los Angeles lại mất điện trên diện rộng, chuyện này rất khó làm được, người bình thường ngay cả trạm đóng mỏ điện ở đâu cũng không thể biết.

Cũng chỉ có FBI hoặc cảnh sát, mới có thể cưỡng chế người của công ty cung cấp điện ngắt nguồn cung cấp điện.

Nghe Luke nói đại khái tới chuyện tốt mà FBI đã làm, Selina cười ha ha: "Vậy không phải là bọn họ sẽ phải cõng nồi hay sao?"

Luke nhún nhún vai: "Trong sự kiện lần này, Đồn cảnh sát Los Angeles có tôi, McClane có vợ của anh ta, vậy tập đoàn Nakatomi còn có thể tìm ai? Đương nhiên là chỉ có thể trách FBI cái gì cũng không làm được, ngược lại còn kém chút giúp bọn tội phạm cướp đi 640 triệu rồi."

Hắn cũng đại khái hiểu, vì sao người của FBI lại tỏ ra loại thái độ đó.

Bởi vì bị bọn họ phá bĩnh, không có một chút công lao nào, người phụ trách vụ án lần này làm không cẩn thận sẽ còn bị xuống chức nữa.

Luke cũng cảm thấy vui vẻ đối với chuyện này.

Bởi vì thủ hạ của đám đồ ngốc này, lúc ở trên trực thăng đã cho hắn ăn nguyên một băng đạn.

Nếu không phải là phản ứng của hắn nhanh, thi thể bây giờ cũng đã lạnh rồi.

Hắn không bỏ đá xuống giếng, đó là bởi vì... Hắn còn chưa có năng lực gì làm cho đám người FBI này phải ăn quả đắng, đó là chuyện mà chỉ có các tay to trong đồn cảnh sát mới có thể làm được.

Sau khi tán gẫu một trận như vậy với Selina, 2 người mới riêng phần mình tắm rửa, trở về phòng đi ngủ.

Một ngày mới lại đến, Catherine cũng gọi điện thoại tới, nói bọn họ chuẩn bị xuất phát vào ngày mai, đến Los Angeles bên nàys.

Luke hỏi, là cả nhà cùng đi máy bay sang đây hay không, hắn đương nhiên là hoan nghênh đối với chuyện này, đồng thời tỏ vẻ tiền vé máy bay và tiền ăn nghỉ sẽ do hắn bao.

Selina nghe thấy thế cũng cảm thấy cao hứng.

Robert cũng coi như là nửa người nhà của cô, cô bắt đầu công tác là ở dưới trướng của Robert, 2 người rất quen thuộc.

Cô xung phong nhận việc ngày mai sẽ đi ra sân bay đón, thuận tiện dẫn bọn họ đi tìm khách sạn.

Luke đương nhiên là không quan trọng, Selina đã đồng ý giúp đỡ, vậy thì càng thêm thuận tiện rồi.

Hai ngày nữa 2 người còn phải đi trực ban, vừa vặn có thể tận dụng, dẫn theo nhà Robert đi chơi.

Lúc đang nghĩ như vậy, điện thoại di động của hắn lại vang lên, sau khi nhận cuộc gọi nghe thấy Dustin đặt vấn đề: "Cậu rót thuốc gì cho lão già Aoki kia thế? Thế mà ông ta lại tỏ ra muốn tư nhân ban thưởng cho cậu một triệu đô."

Luke: "A?"

Dustin cười khổ: "Đúng vậy, là cá nhân ông ta đưa cho cậu, không phải là tập đoàn Nakatomi. Cho nên cậu sẽ lập tức trở thành một triệu phú đấy Luke."

Luke nhíu mày, đây cũng không phải là tin tức gì tốt.

Suy nghĩ một chút, hắn hỏi: "Vậy đồn cảnh sát của chúng ta lấy được cái gì?"

Dustin: "Tập đoàn Nakatomi đồng ý quyên cho đồn cảnh sát chúng ta 500.000 đô, dùng để cải thiện thiết bị cho nhân viên cảnh sát đang công tác, ví dụ như bộ đàm gì đó."

Luke: ... Đây là tập đoàn Nakatomi đang châm biếm à? Lần trước báo án, chính là dựa vào bộ đàm của thám tử John, cuối cùng còn phải ném thi thể của một tên tội phạm xuống, mới chính thức thành công.

Trong đó, thám tử John đầu tiên là báo cháy, sau đó mới dùng bộ đàm khẩn cấp gọi đường dây nóng nhưng lại bị nhân viên trực tổng đài của Los Angeles xem như là đang đùa ác, không thèm quan tâm.

Nếu không phải là Luke và thám tử John ở đó, mấy chục người của tập đoàn Nakatomi kia tối thiểu cũng sẽ chết một đống lớn, Đồn cảnh sát Los Angeles sẽ có một đám người không may, kể cả mấy nhân viên trực tổng đài kia.

Đương nhiên, cảnh sát trực tổng đài ở nước Mỹ cũng không có nhiều người đáng tin cậy, đó là viện đã được công nhận.

Đây có lẽ là vì người Mỹ bấm 911 báo cảnh, cũng có quá nhiều người không đáng tin cậy, nhân viên trực tổng đài đã gặp phải quá nhiều những người như thế, khó tránh khỏi sẽ xem cuộc gọi cầu cứu khẩn cấp chân chính như những cuộc gọi đùa ác.

Luke im lặng trong hai giây, mới hỏi: "Sếp có đề nghị gì không?"

Dustin cũng vò đầu.

Nước Mỹ thế nhưng là một quốc gia trọng tiền tài, tiền luôn thực tế hơn bất cứ thứ gì khác, ông ta có thể nói cái gì được?

Nhưng ông già Aoki kia làm như vậy, thật sự là có chút làm Đồn cảnh sát Los Angeles mất mặt.

Thế là, ông ta nói: "Nếu như có thể, bảo trì việc ngài Aoki tư nhân ban thưởng cho cậu khiêm tốn một chút? Chỉ cần hai bên các cậu biết là được?"

Luke suy nghĩ một chút, bỗng nhiên con ngươi đảo một vòng, đồng ý: "Ừm, được rồi, sếp, tôi thử một chút."

Hắn tìm tấm danh thiếp mà ông già Aoki cho lúc trước, gọi cho đối phương.

Một lát sau, một giọng nam trầm thấp vang lên: "Tôi là Aoki, xin hỏi là ai đó?"

Luke: "Luke - Coulson, thám tử của Đồn cảnh sát khu vực phía tây, ông vẫn còn nhớ chứ?"

Giọng của Aoki lập tức trở nên nhẹ đi rất nhiều: "A, Luke à, tôi đang muốn liên hệ với cậu đây."

Luke ha ha: "Aoki tiên sinh khỏe chứ. Là thế này, ta nghe đồng nghiệp nói, ngài chuẩn bị tư nhân cho ta một món tiền thưởng?"

Aoki trịnh trọng nói: "Đúng vậy, chỉ là một chút lòng thành, làm ơn nhận lấy."

Luke dở khóc dở cười, hắn vô cùng rõ ràng, số tiền kia cũng không dễ cầm như thế, cũng tuyệt đối không phải là chuyện nhỏ.

Hắn suy nghĩ một chút, rồi nói: "Aoki tiên sinh, ngài đổi một loại ban thưởng tư nhân khác cho tôi đi. Ngày mai người nhà của tôi tới Los Angeles, có thể sẽ ở chơi một tuần, ngài hỗ trợ sắp xếp ăn nghỉ đi lại cho bọn họ trong một tuần này là được. Như thế nào?"

Aoki im lặng một lát: "Đây chỉ là một chút chuyện nhỏ, không đủ để báo đáp ơn cứu mạng của cậu."

Luke cười khẽ: "Aoki tiên sinh, tôi là cảnh sát, đây chẳng qua là công việc của tôi mà thôi."

Aoki cũng nở nụ cười: "Không đâu, Luke, tôi rất rõ ràng. Cảnh sát nước Mỹ không được chỉ định có nghĩa vụ bảo hộ cho một đối tượng đặc biệt nào, cứu tôi cũng không phải là chức trách của cậu."

Luke hơi sửng sốt một chút, hắn cũng không trả nghĩ tới những chuyện vụn vặt này.

Ở kiếp trước hắn sinh hoạt lâu ở Trung Quốc, cảm thấy cảnh sát cứu người là chuyện thuộc về bổn phận, cảnh sát nước Mỹ cũng thường xuyên cứu người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!