Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 176: Chương 176: Cả nhà đoàn tụ, vui vẻ qua ngày lễ - (phần 1)

Nếu như bây giờ Luke đi học đại học, bốn năm sau lấy được văn bằng, cũng mới hai mươi hai tuổi mà thôi.

Hai mươi hai tuổi làm Cảnh sát trưởng (Sergeant)? Móa nó chứ việc này thực sự là có chút khoa trương.

Elsa đều đã 32 rồi, nhưng mới vừa vặn lên chức Cảnh sát trưởng mà thôi.

Bởi vì gần đây Luke đã đánh ra mấy lần chiến tích quá mức kinh người, để cho Dustin đều vô ý thức coi nhẹ điều này.

Con ngươi của Dustin đảo một vòng, bỗng nhiên nở nụ cười: "Ừm, gần đây chúng ta sẽ mua thêm một đám xe mới, cấu có thích kiểu dáng nào không?"

Luke suy nghĩ: "Mọi người dùng cái gì, tôi sẽ dùng cái đó đi, có thể có một chiếc xe công vụ riêng thì tôi đã rất thỏa mãn rồi."

Dustin hài lòng gật đầu: Tiểu tử này quả là không huênh hoang, quả nhiên là đáng giá bồi dưỡng.

Nhưng ông ta lại chuyển động ý nghĩ một chút, cảm thấy có chút buồn cười: Người trẻ tuổi này vào hai ngày trước mới bắn chết cộng đả thương hơn bốn mươi tên tội phạm, muốn bay bổng lên cũng không dễ dàng như vậy.

Chuyện mà Dustin muốn nói cũng chỉ là như thế, sở dĩ nhanh như vậy, là không nghĩ tới Luke lại hoàn toàn không có yêu cầu gì.

Nếu như là những người khác, làm không cẩn thận sẽ còn phải cãi cọ một hồi lâu, mọi người phải thỏa hiệp với nhau mới được.

Người trẻ tuổi thật tốt! Dustin cảm thán một câu trong lòng.

Luke thấy Dustin không lên tiếng tiếng, tự giác đứng dậy chào: "Sếp bận việc tiếp đi, tôi đi trước đây."

Dustin ừ một tiếng, nhìn hắn ra ngoài đi xa, mới cầm lấy điện thoại trên bàn: "Ban hậu cần hả? Những chiếc xe mới chuẩn bị điều cho chúng ta có những loại nào?"

Luke đi ra, nhìn đồng hồ, phát hiện ra vẫn còn sớm, dứt khoát lại đánh xe về nhà, phát hiện ra Selina đã thức dậy, đang làm công tác cá nhân vệ sinh.

Nhìn thấy hắn đã trở về, Selina kỳ quái hỏi: "Nhanh như vậy à?"

Luke nhún nhún vai: "Có lẽ là tôi đã để cho Dustin bớt việc đi."

2 người lái xe đi ra ngoài, Luke mới nói lại ý tứ của Dustin, Selina nghe được lập tức cười ha ha.

Cô ta đã sớm từ trong miệng Luke biết được, mấy năm gần đây hắn cũng sẽ không cân nhắc tới chuyện thăng chức, đặc biệt là chuyện yêu cầu thi công chức để làm Cảnh sát trưởng kia.

Nhưng nghe thấy Luke nói hắn sẽ lập tức có xe công vụ riêng, Selina cũng cảm thấy ao ước.

Xe công vụ bên này cũng không kém, hơn nữa bây giờ Luke còn có công lao, có cấp trên che chở, dùng xe công vụ làm xe riêng cũng được, dù sao thì bọn họ đều mặc thường phục, xe công vụ cũng không có chế phục.

Luke lại cười nói: "Cô cũng kiếm được mà, chiếc xe Ford kia của tôi cũng không kém, về sau tùy cô lái."

Selina suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng, cũng là vừa lòng thỏa ý.

Đến sân bay, 2 người ngồi ở cùng một chỗ chơi nói chuyện phiếm, cũng không tính là quá nhàm chán.

Khí trời hôm nay rất tốt, chuyến bay cũng không bị trễ, giữa trưa nhà Robert đã đến nơi.

Mọi người vui mừng gặp mặt ở đại sảnh.

Claire hưng phấn lôi kéo Luke nhảy nhót liên hồi, Joseph ở bên cạnh lộ ra vẻ khinh bỉ nhìn chị mình, nhưng cũng vô cùng vui vẻ.

Robert và Catherine lại chào hỏi Selina trước, sau đó hai bên mới trao đổi đối tượng, tiếp tục chào hỏi.

Ra sân bay, Selina lái xe dẫn Catherine và hai đứa bé, cùng với hành lý đi ra trước, Luke và 2 người bọn Robert bắt xe taxi.

Ở trên xe taxi, Robert và Luke không ngừng đấu võ mồm, mãi tới tận lúc xuống xe, Robert nhìn tòa biệt thự kia, trợn mắt hốc mồm: "Cháu ở nổi tòa nhà này?"

Tòa nhày này nếu như ở Shackelford, người hơi cần cù chăm chỉ một chút đều có thể ở nổi, dù sao ở nơi hoang vắng, chỉ cần cố gắng một chút là có thể tự mình xây một tòa lên.

Thế nhưng, nơi này là Los Angeles, còn là ở bên cạnh phía tây Hollywood.

Luke cười ha ha: "Gặp may mà thôi. Chuyện hơi dài, tạm thời không nói chuyện này, đi vào xem gian phòng của hai người trước đã. Con còn không biết hai người thích cái gì nữa, con cũng mới chuyển tới hôm qua mà thôi."

Robert ngẩn ra đi vào theo, nhìn một vòng, càng thêm giật mình.

Phong cách của biệt thự này cũng không cao lắm, ít nhất Robert cảm thấy không phải là chủng loại mới đi vào đã có cảm giác đắt đến chết kia.

Nhưng các loại đồ điện gia dụng và vật trang trí bên trong đều không rẻ, ít nhất đều là mặt hàng loại một loại hai ở trên thị trường.

Riêng đám đồ điện gia dụng này, Luke không ăn không uống trong hai năm, dành tất cả tiền lương ra cũng không mua nổi bọn chúng.

Nhưng mà, Luke đã nói là tạm thời không đề cập tới, hắn cũng không lên tiếng nữa.

Chờ tới lúc trông thấy phần cái bồn tắm lớn ở sân sau kia, Robert đều không còn gì để nói nữa, kẻ có tiền thực sự là biết chơi, thế mà xây một bồn tắm lớn lộ thiên.

Được rồi, về điểm này, Robert rất giống Luke, đều không coi thứ kia là hồ bơi.

Sau đó đến màn chuẩn bị cơm trưa cho mọi người, Luke đã sớm chuẩn bị xong.

Hôm qua lúc đóng gói vận chuyển đồ sang đây cũng có cả nguyên liệu nấu ăn, rất nhiều thứ bên trong đều đã ướp xong xuôi, chỉ cần bỏ vào lò nướng là xong.

Thế là, buổi xế chiều, mọi người an vị ở bên trong sân sau, vừa hóng gió vừa uống đồ uống, ăn thịt gà nướng.

Selina đã cổ vũ hai đứa bé xuống bồn tắm lớn chơi, ba người ở bên trong cười toe toét chơi té nước.

Cần gì lập tức sử dụng phép triệu hoán, để Catherine hoặc Luke mang đồ ăn tới cho bọn họ.

Đương nhiên, Luke là người bị kêu nhiều nhất, ai bảo hắn và hai đứa nhỏ này đã lâu không gặp nhau.

Robert lộ ra vẻ cổ quái nhìn Luke đưa một khay thịt nướng lớn cho Selina, hạ thấp giọng hỏi: "Nơi này họ mặc kệ để cho đồng nghiệp yêu đương à?"

Luke lập tức hiểu rõ ý tứ của ông, cười khẽ đứng dậy: "Đương nhiên là quản a. Selina đối với cháu, kỳ thật có chút giống như là Claire."

Robert hiểu, đây chính là coi như là emg gái.

Thừa dịp ba người bên kia đang chơi, ông ta lại hỏi: "Tòa nhà này là có chuyện gì xảy ra? Đừng nói là cháu mua nha."

Luke: "Tư nhân tặng cho. Là tổng giám đốc Aoki của Tập đoàn Nakatomi làm ta, vốn ông ta muốn thưởng cho cháu một triệu đô, cháu không muốn, nên ông ta đổi thành căn nhà này."

Robert, Catherine: "Cái gì cơ?"

Một triệu đô, đối với tuyệt đại đa số người Mỹ mà nói, đều là một khoản tiền lớn.

Luke cười nói: "Con cứu mạng ông ta từ dưới tay bọn tội phạm, còn giúp công ty của ông ta tìm về 640 triệu công trái không ký tên bị cướp đi, ông ta cho con những thứ này, cũng không quá phận chứ?"

Robert, Catherine: . . . Móa nó chứ cháu đang đùa chúng ta à?

Cuối cùng vẫn Robert dày dặn kinh nghiệm sa trường lấy lại tinh thần trước: "Có chuyện gì xảy ra? Vì cái gì trước đó cháu không nói chuyện này với chúng ta?"

Hai bên trên cơ bản là một tuần sẽ gọi điện thoại nói chuyện hai ba lần, Robert mới phát giác được chuyện kỳ quái.

Luke nhún nhún vai: "Muốn cho hai người một chút kinh ngạc nha. Hơn nữa, kỳ thật chuyện này xảy ra vào đêm giáng sinh a."

Robert và Catherine lại ngây người: Đây là chuyện ba ngày trước? Khó trách lại không nói cho bọn họ.

Luke cũng nói không tỉ mỉ, chỉ đại khái kể lại tình hình một lần, thuận tiện lại thổi phồng thám tử John đến mức dũng mãnh hơn một chút, cái gì mà một người đuổi theo mười tên phần tử khủng bố bắn các loại, đổ hết tội lỗi cho vị đồng nghiệp ở New York nào đó.

Catherine cũng có chút tin tưởng, nhưng mặt mũi Robert lại tràn đầy hoài nghi: Nói thằng oắt con cháu đuổi theo mười phần tử khủng bố bắn còn tạm được.

Nhưng mà, cuối cùng nghe được, đám tội phạm kia đã toàn bộ sa lưới, không ai chạy thoát, hơn nữa nhân số tử vong trọng thương tới gần 80%, trong lòng Robert và Catherine mới thả lỏng.

Nhóm tội phạm này khẳng định là đã xong.

Bọn họ giết người, đánh lén cảnh sát, dính líu tới hoạt động khủng bố, mặc dù hoạt động khủng bố chỉ là hành vi mà bọn họ dùng để lừa gạt bên ngoài, nhưng hành vi của bọn họ chính là hoạt động khủng bố.

Ở bây giờ nước Mỹ, hành vi liên quan đến khủng bố đều sẽ bị xử nặng, mà không phải là giả vờ thả.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!