Bởi vì vụ án này quá lớn không thể nói qua loa được, như vụ bắn nhau ở New York thì Luke cũng không có nhắc lại, không cần thiết phải khoe khoang ở trước mặt người nhà.
Hắn tận lực nhặt một chút vụ án kỳ hoa khôi hài tới đùa cho Catherine vui vẻ.
Như là có một cô gái xảy ra cãi vã với nhân viên của tiệm ăn nhanh, dưới cơn nóng giận, cởi quần ra xả, sau đó giơ tay ném "Shxt" tới nhân viên cửa hàng .
Mới nói đến chỗ này, hắn lập tức bị Catherine tức giận đánh cho một cái.
Còn may là bây giờ mọi người đang uống đồ uống, bằng không thì sẽ buồn nôn muốn chết mất.
Luke chỉ có thể thay một chủ đề khác, nói tới chuyện một cô gái nào đó nửa đêm trở về ký túc xá, đi đường tắt leo qua lan can về nhà, kết quả là đồ lót bị mắc ở trên lan can, chỉ có thể kêu cứu, chờ cảnh sát tới giải cứu, mới có thể thoát thân.
Catherine tỏ vẻ không tin: "Đó là đồ lót nhãn hiệu gì?"
Robert hoài nghi: "Triumph?" Đổi lấy là Catherine tức giận trừng mắt, ông vội vàng ngậm miệng quay đầu sang nơi khác.
Luke nhún nhún vai: "Chãu cũng nghĩ thế, thế nhưng đây là tin tức truyền tới từ đại học Nam California, cháu cũng không biết rõ là tính chân thực được bao nhiêu."
Thời gian cứ như thế trôi qua.
Ban đêm, kể cả Selina đều ngủ ở bên trong biệt thự này, phòng thậm chí còn dư ra một gian, bởi vì Claire muốn ngủ cùng với Selina.
Luke cũng không biết hai người muốn giao lưu chuyện gì, cũng không ngăn cản, chỉ bảo bọn họ đừng ngủ quá muộn, ngày mai còn phải đi ra ngoài chơi.
9 giờ sáng ngày hôm sau, mọi người mới lục tục thức dậy rửa mặt ăn điểm tâm, cửa nhà lại bị gõ vang.
Claire bị Catherine kêu đi mở cửa một lát sau lại kêu lên: "Luke, anh chuẩn bị cho xe cho chúng ta từ khi nào thế?"
Luke mờ mịt: "Xe gì?"
Claire: "Lincoln a."
Luke không hiểu thấu đi ra cửa, nhìn thấy một khuôn mặt có chút quen thuộc, suy nghĩ một lát, hắn suy đoán mà hỏi thăm: "Anh sẽ không phải là do Aoki tiên sinh điều tới đấy chứ?"
Người da đen nhỏ con kia lộ ra vẻ vui mừng, cười rạng rỡ: "Đúng vậy, thưa cậu. Tôi còn biết, chính là cậu và thám tử John cùng nhau bắt lấy đám tội phạm kia."
Luke gật đầu: "Lúc đó anh cũng ở trong ga-ra à?"
Người da đen kia ngượng ngùng cười cười: "Tôi chỉ là một tài xế."
Luke đương nhiên là cũng sẽ không hỏi người ta vì sao lại không ra bên ngoài phản kháng lại đám tội phạm, bốn năm mươi người phía trên cũng không có ai dám phản kháng kìa.
Hắn chỉ cười nói: "Bắt tội phạm là chức trách của cảnh sát, không có quan hệ gì tới anh. A, Aoki tiên sinh điều anh tới làm gì?"
Người da đen kia vui vẻ cười nói: "Trong mấy ngày mà người nhà cậu muốn đi du ngoạn Los Angeles, tôi sẽ phục vụ đưa đón bọn họ, hơn nữa nếu như muốn tư vấn địa điểm vui chơi gì đó thì cũng có thể tìm tôi, tôi là người bản địa cực kỳ thông thạo nơi này."
Lúc này Luke mới nhớ ra, lúc trước xác thực là mình từng đề cập qua ý tứ này với Aoki, nhưng người ta đã đổi cho một căn biệt thự đắt như vậy rồi, bây giờ lại vẫn còn nhớ rõ chuyện này.
Trong lòng của hắn không khỏi cười khổ: Món nhân tình này khẳng định là phải thiếu rồi. Ở dưới tình huống không vi phạm nguyên tắc, như thế nào cũng phải giúp Aoki một lần.
Theo tình huống bây giờ tới nói, Luke thiếu món nợ ân tình này cũng không được coi là quá trân quý.
Thế nhưng 5 năm sau? 10 năm sau thì sao?
Phải biết, nửa năm trước Luke vẫn là một người trẻ tuổi cực kỳ phổ thông, bây giờ lại dám một mình đánh chết năm mươi tên tội phạm cầm súng.
Lão cáo già Aoki này, thật sự là đã bắt được một chút đặc điểm tính cách của Luke.
Đương nhiên, nếu như Luke là loại vô ơn, sẽ không quá nhớ ân tình, như vậy thì Aoki cũng không có tổn thất gì cả.
Dù sao, cho người cứu mình chút tiền, đó thật sự thuần túy là dựa vào tấm lòng.
Aoki lại mượn cơ hội này, để Luke miễn cưỡng nợ ông ta một món nợ ân tình, cũng coi như là đạt được một thu hoạch ngoài ý muốn.
Luke đi vào, thông báo chuyện này cho mọi người.
Claire hưng phấn thét lên: "A a a, Disney, Hollywood, Beverly Hills, Sunset Boulevard, em đều muốn đi."
Luke cũng không ngăn cản cô nhóc, dù sao chỉ cần cô nhóc cao hứng là được.
Catherine ở bên kia cũng ước mơ hiện đầy mặt: "Đi trung tâm nghệ thuật Getty Center một chuyến cũng được chứ?"
Luke cười gật đầu: "Đương nhiên là được."
Joseph ở bên kia: "Có thể xem phim không? Nghe nói lễ Giáng Sinh năm nay có một bộ phim hoạt hình, tên là Aero-Troopers."
Luke: "Có thể, em bàn thời gian cụ thể với Claire và mẹ chưa? Uhm, chúng ta còn có thể đi tới rạp Trung Quốc xem phim." Hắn nhớ là bên trong địa điểm đó thường xuyên xuất hiện loại hình giải trí này.
Robert ở bên kia cũng không lên tiếng, Luke cười hắc hắc, ghé sát tai ông nhỏ giọng nói: "Muốn cháu lái xe dẫn chú đi San Fernando Valley không?"
Robert: "Cút đi!"
Luke cũng không thống nhất ý kiến với mọi người, mà là sau khi lên xe mới tổng hợp tất cả ý kiến của mọi người lại, sau đó hỏi người da đen nhỏ con kia, sắp xếp tiến trình như thế nào.
Người da đen nhỏ con: "Mọi người muốn chơi mấy ngày?"
Robert suy nghĩ: "Năm ngày đi."
Luke: "Có thể chơi một tuần, hiếm khi có được xe chuyên dùng."
Robert: "Nhiều nhất thì chú chỉ có thể chơi năm ngày."
Luke suy nghĩ một chút, cũng chỉ có thể chấp nhận.
Dù sao để Catherine dẫn Claire và Joseph đi chơi, thật sự là cũng không an toàn lắm.
Người da đen nhỏ con xác định thời gian, cực nhanh sắp xếp: "Hai ngày này tốt nhất đừng đi Disney, người ở bên trong quá nhiều, chỗ những trò chơi thú vị thì đều là người, có lẽ là mọi người tràn đầy phấn khởi đi qua, đợi đến tè ra quần cũng còn chưa đến lượt cho mọi người chơi."
Lời này có chút cẩu thả, nhưng đã thành công để cho Claire bỏ đi ham muốn đi Disney chơi.
Những nơi khác cũng không quan trọng, nhất là yêu cầu xem phim của Joseph, nếu như không phải là thuận tiện đi tới rạp Trung Quốc ngó xem, như vậy thì bất cứ lúc nào cũng có thể đi được.
San Fernando Valley của Robert. . . Uhm, không có hạng mục này.
Cuối cùng mọi người quyết định đi Universal Studios Hollywood trước, nơi này là nơi cùng loại như Disney, nhưng không tới mức chật chội như chỗ kia.
Mà Hollywood Walk of Fame, Beverly Hills, xem phim đều có thể tiến hành từng mục một vào mấy ngày sau.
Đương nhiên, hành vi không có ý nghĩa nhất hẳn là đi dạo Beverly Hills, bởi vì căn bản là mua không nổi cảnh sát gác ở nơi đó.
Lương cả năm của Luke và Robert cộng lại, cũng chỉ đủ cho những minh tinh mua một hai bộ trang phục thường ngày ở nơi đó.
Nhưng mà, hiển nhiên là Claire và Catherine đều muốn đi, Selina cũng tràn đầy phấn khởi, như vậy thì để cho bọn họ đi. . . đi dạo nghèo đi?
Luke vụng trộm kéo Robert qua: "Cháu có thể bỏ ra được 10 ngàn đô, ba người bọn Catherine có thể mua một vật nhỏ vừa ý ở nơi đó, chú cảm thấy thế nào?"
Robert trừng mắt, chợt cắn răng: "Chú bỏ ra bảy ngàn năm, cháu bỏ ra bảy ngàn năm, Catherine là vợ chú, Selina là người của cháu, cháu có một nửa trách nhiệm làm an với Claire, mỗi người bọn họ có hạn mức là 5000 đô."
Luke cười hắc hắc: "Thành giao."
Sau đó, hắn lại lặng lẽ giữ chặt lấy Selina nói vài câu, lập tức để cho cô ta trừng to mắt: "Thật?"
Luke: "Quà giáng sinh, cũng không thể để cho bọn họ có, mà lại không mua cho cô? Đối với tôi thì cô cũng là người nhà."
Selina ôm hắn, mum~ lên mặt hắn một phát: "Tốt, vậy sau này cậu chính là em trai của tôi."
Luke: . . . Nói lời này, cô không cảm thấy đuối lý à?
Cụ thể thì ba quý bà quý cô mua vật gì, Luke cũng không biết, nhưng từ đó về sau, tâm trạng của bọn họ đều rất tốt.
Claire và Joseph từ nhỏ đến lớn, rất ít khi đi xa nhà, lần này chơi đến quên cả trời đất.