Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 178: Chương 178: Dao động, ý nghĩ của trụ sở bí mật

Claire thậm chí còn tỏ vẻ, về sau nếu như được nghỉ sẽ đến bên này tìm Luke và Selina chơi.

Luke chỉ có thể bất đắc dĩ cười khổ đối với chuyện này.

Giờ làm việc của hắn và Selina quá dài, nào có thời gian làm bạn với người nhà.

Catherine lại biết rõ cảnh sát công tác rất gian khổ, mấy câu đã loại bỏ loại ý nghĩ này của Claire đi, thuận tiện còn tẩy não lại cho con gái: "Nếu như con thật sự muốn tới đây, vậy thì hãy nỗ lực học tập, thi đậu vào đại học Nam California, hoặc là phân hiệu cỡ lớn ở Los Angeles cũng được. Đến lúc đó, còn có thể tìm việc làm ở bên này, tùy thời tùy chỗ có thể ở cùng một thành phố với những đại minh tinh kia."

Claire giật mình: "Đúng thế, con phải cố gắng học tập."

Luke: . . . Trẻ con thật sự là dễ bị lừa gạt.

Joseph: . . . Vậy không phải là con còn phải đợi thêm mười mấy năm nữa sao?

Tháng ngày vui sướng trôi qua rất nhanh, ngày mùng 3 tháng 1, Luke lại đưa tiễn nhà Robert lên máy bay.

Lúc tạm biệt, Claire không nhịn được đã khóc lên, Joseph lưu luyến không rời.

Robert và Catherine thì tốt hơn nhiều, chỉ im lặng vỗ vỗ đầu vai của hắn, ôm, sau đó từ biệt.

Luke lại biết, về sau thì loại tình hình này là trạng thái bình thường, nếu như hắn muốn sống tự tại hơn một chút, thì không có khả năng lúc nào cũng ở cùng một chỗ với bọn Robert bọn họ, làm như vậy sẽ chỉ mang đến nguy hiểm cho bọn họ.

Thu lại tâm tình, vừa vặn thuận tiện chờ thêm ba giờ ở sân bay, nghênh đón Elsa mới trở về.

Elsa vừa lên xe, đã không nhịn được đá rơi dép lê vào bên trong, miệng phàn nàn nói: "Sớm biết như thế thì tôi đã không về. Đáng chết!"

Luke cười ha hả: "Làm sao thế?"

Elsa: "Tiffany đã kết hôn, còn sinh con trai, bây giờ còn khoe khoang ở trước mặt tôi. Còn khen chồng cô ấy có tiền, làm quản lý một khách sạn ba sao ở Miami. Móa nó chứ, tôi nhìn biểu tình kia của cô ta, còn tưởng rằng chồng cô ta ngủ thẳng đến Hildon chứ."

Luke mỉm cười.

Lòng ganh đua so sánh ở giữa những người phụ nữ, từ xưa đến nay, từ đông đến tây, đều giống nhau.

"Trừ khi chị muốn tìm người để gả, nếu không thì tức giận cũng không có một chút ý nghĩa nào." Luke khẽ cười nói: "Người, đều có lựa chọn của riêng mình. Chị đã không lựa chọn con đường giống như chị ta, vì cái gì lại phải tức giận? Theo năng lực của chị, đi làm một chút công việc gì khác, cho dù là thám tử tư, chuyên môn thu thập chứng cứ ngoại tình gì đó, cũng có thể kiếm được rất nhiều tiền. Kiếm còn nhiều hơn so với việc làm một đặc vụ như bây giờ, vì cái gì chị vẫn muốn nỗ lực như tehes?"

Elsa nghe được lời này, dần dần bình tĩnh trở lại.

Chị ta cũng là bị người khác dùng lời nói chọc giận, nhưng lại không có ai để thổ lộ.

Bây giờ nghe thấy Luke nói như vậy, giống như là tìm được tri âm vậy: "Đúng vậy, tôi thích nghề nghiệp này, không muốn thành thành thật thật ở trong nhà kết hôn sinh con, nên sau khi học đại học xong mới thi vào Đồn cảnh sát Los Angeles. Đây chính là loại sinh hoạt mà tôi ưa thích, không cần so sánh với cô ta."

Luke cười khẽ, không lên tiếng nữa.

Loại quan niệm sống này, là thứ rất khó nói rõ.

Có người cảm thấy không đáng một đồng, có người cảm thấy nó lại cao hơn tất cả.

Kỳ thật chính Luke cũng không sinh ra lý niệm nào đặc biệt, chỉ cần sinh hoạt vui vẻ một chút, thiếu chút chuyện phiền lòng là được.

Sinh hoạt nhàn nhả cả một đời, cơ bản thì hắn làm được, bởi vì hắn còn chưa tới tuổi tác nhất định phải cân nhắc các loại vấn đề cuộc sống như những người già.

Đời này. . . Nếu không chết bởi cuộc chiến đấu nào đó, thì cần phải sống sao cho đặc sắc.

Không cần phải cân nhắc quá nhiều chuyện, bởi vì thế giới này sẽ đẩy hắn đi về phía trước, người không tiến lên, chỉ có thể trở thành bậc thang cho những anh hùng đạp lên, có lẽ là một ngày nào đó sẽ yên lặng chết ở bên trong phế tích của một cuộc đại chiến nào đó.

Hôm nay đón xong Elsa, cũng coi như là đã hoàn thành nhiệm vụ.

Ngày mai 2 người mới chính thức đi làm, hôm nay Luke vẫn còn được thanh nhàn.

Lái xe, Luke tìm một địa chỉ đã sớm ghi chép lại ở bên trong điện thoại di động, rất nhanh đã tìm đến nơi đó.

Đây là một nhà máy bị vứt bỏ ở vùng ngoại thành Los Angeles.

Chui qua một chỗ lưới sắt rách nát, lại đi một lượt ở bên trong nhà máy, cuối cùng vẫn phải dựa vào khứu giác linh mẫn ngửi được mùi dầu lau súng nhàn nhạt, mới tìm được một tầng hầm bị che đậy khá kỹ.

Luke cẩn thận mở cửa, khứu giác linh mẫn được toàn lực sử dụng, cuối cùng trôi qua mấy phút mới đi vào trong căn phòng dưới đất này.

Hắn cũng không dám cam đoan, đôi cha con bạo lực kia sẽ không bố trí thủ đoạn giữ bí mật gì đó ở nơi này, ví dụ như là các loại lựu đạn thuốc nổ gì đó.

Tầng hầm không lớn, đại khái chỉ khoảng 10 mét vuông, có lẽ là một gian nhà kho của nhà máy trước đây.

Luke bật chiếc đèn mà mình mang tới sáng lên, kiểm tra trong chốc lát, cuối cùng mới từ bên trong một chỗ hộp kỹ thuật lôi ra một bao tiền mặt.

Hắn mở ra xem, tất cả đều là những xấp đô, kiểm tra một hồi, giá trị của chúng đều không lớn, trên cơ bản đều là tiền mệnh giá 20 đô.

20 cuốn, một cọc hai mươi tờ, một tờ 20 đô, cũng chỉ có tám ngàn đô mà thôi.

Luke cũng không thèm để ý, nơi này có bao nhiêu đồ vật, đều là lấy không.

Không trao đổi với đôi cha con kia, hắn cũng rất khó cầm một đống lớn tiền đen kia trở về.

Lại kiểm tra thêm những vật khác một lát, phát hiện ra chỉ có hai khẩu súng lục, một khẩu SIG Sauer P226, một khẩu Heckler & Koch P7.

Ngoài ra còn có một khẩu súng tự động Heckler & Koch HK416, một khẩu G3SG1 do Đức chế tạo xem như là trộn lẫn giữa súng trường và súng ngắm.

Đạn cũng không có nhiều, cộng lại cũng chỉ hơn 200 viên, bình quân chia cho bốn khẩu súng, một khẩu súng mới chỉ có năm mươi viên, trên cơ bản mỗi khẩu súng chỉ có thể đủ cho hai băng đạn.

Luke cũng không hề cảm thấy kỳ quái.

Đây nhất định chỉ là một địa điểm hậu bị, tiền mặt và súng đều chỉ cung cấp cho nhu cầu cơ bản, không có khả năng quá nhiều.

Ngược lại là trông thấy nơi này, Luke có chút động tâm.

Có lẽ, mình cũng có thể tìm một địa điểm cùng loại, với tư cách làm căn cứ bí mật của mình?

Vùng ngoại thành xung quanh thành phố lớn như thế này ở nước Mỹ, rất nhiều nơi đều có loại nhà máy bị vứt bỏ thế này, nhiều năm không người hỏi thăm.

Vốn nhân khẩu cũng không nhiều, đại đa số người đều tụ tập vào trong thành thị trung tâm, nơi này không có cái gì cả, đương nhiên là không có ai đến.

Nhưng cân nhắc một lát, hắn tạm thời bỏ đi ý định này.

Chuyện này cần có một thời gian nhất định để khảo sát vị trí địa lý, bây giờ nhà để xe trong nhà hắn cũng có thể dùng với tư cách xưởng gia công lâm thời, chế tác đồ vật tinh vi thì có thể tìm một gian phòng để tiến hành.

Chỉ cần không làm ra vật phẩm nguy hiểm hoặc vật phẩm vi phạm lệnh cấm gì đó, biệt thự kia của hắn tạm thời vẫn đủ.

Đương nhiên, chỉ là tạm thời.

Một khi dính đến đồ vật cơ mật, khẳng định là không thể làm ở chỗ đó được, bằng không thì tùy tiện một người nào đó đi vào sẽ có thể trông thấy tất cả.

Luke không đụng tới những khẩu súng kia, chỉ lấy khoản tiền kia ra ngoài, sau đó lái xe đi dạo khắp nơi quanh Los Angeles, dùng tiền mặt mua không ít công cụ và vật tư ở rất nhiều nơi, sau đó dùng xe chở về trong nhà.

Mặc dù tiền cũng không phải là đặc biệt nhiều, nhưng đã có thể tiến một bước mua cho bản thân một ít công cụ để sử dụng, bằng không thì uổng công dùng bốn mớ một ngàn điểm tích lũy mua năng lực sơ cấp của Tony Stark.

Thứ Luke tạm thời thiếu thốn nhất, vẫn là năng lực di động cao.

Ở trên bình diện, hắn có thể dùng xe hơi để giải quyết vấn đề này, nhưng lúc đối mặt với những tòa nhà cao tầng thường thấy nhất bên trong thành thị, hắn chỉ có tay không thì không thể nghi ngờ là sẽ gặp phải quá nhiều khó khăn.

Những thứ khác không nói, chỉ nói Batman không có năng lực gì, nhưng dựa vào các loại đạo cụ linh tinh cộng thêm chiếc áo choàng đen, phối hợp với thể năng mạnh mẽ, phản ứng linh hoạt, đã có thể di động trên cao ở trong thành thị.

Luke cảm thấy, năng lực nghiên cứu của Tony Stark cũng không thể kém hơn Alfred được?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!