Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 182: Chương 182: Grissom... Chú? Có côn trùng chiên không?

Người trung niên kia đưa tay ra, ra hiệu về phía đôi găng tay đang đeo trên tay: "Đang làm việc, cũng không cần nắm tay, tôi là Grissom, tạm thời đến giúp đỡ."

Luke: "Ông tốt chứ, Grissom. Ông cùng họ với một người nào đó mà tôi biết kìa."

Grissom nghiêng đầu: "Ừm? Là ai?"

Luke cũng không để ý, thuận miệng nói: "Robert - Grissom, xem như... Cha nuôi của tôi đi."

Ánh mắt của Grissom khẽ động: "Texas?"

Luke ách một tiếng: "Ông biết à?"

Sắc mặt của Grissom bình tĩnh: "Nếu như là tên ở Shackelford kia, vậy hẳn là tôi có biết."

Lại nhìn về phía Luke, ánh mắt của ông ta trở nên tế nhị hơn: "Luke - Coulson? Mười tám tuổi, hơn nữa nếu như tôi nhớ không lầm, mấy tháng trước hẳn là cậu còn ở Đồn cảnh sát phía tây Houston mà?"

Luke có chút mơ hồ: "A? Ông là..."

Grissom lại một lần nữa cười một tiếng, khuôn mặt vốn nghiêm túc giống như một khối băng được hoà tan, tràn ngập sức hút của một người đàn ông thành thục tài trí: "Gilbert - Grissom! Robert là anh họ tôi, cho nên, cậu có thể gọi tôi là chú. Đương nhiên, tốt nhất vẫn nên gọi tôi là Gil, hoặc là Grissom, như thế thì tôi cảm thấy quen thuộc hơn."

Luke: "... Tốt, Grissom... Chí." Móa nó chứ đây là cái quỷ gì? Lúc nào Robert lại có một người anh họ rồi, làm sao mà mình chưa từng nghe ông ấy nhắc qua!

Grissom nhún nhún vai: "Được rồi, tôi làm việc trước đã. Đợi chút nữa liên hệ với tôi chứ?" Ông ta làm động tác gọi điện thoại.

Luke có thể làm thế nào được nữa? Chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Elsa nghe thấy chút nữa Luke còn muốn tụ họp với vị Grissom kia một chút, cũng có chút kỳ quái.

Nhưng mà nhìn người trung niên kia một chút, cô ta gật đầu nói: "Nói thật, khí chất của cậu và ông ta thật sự là có chút giống nhau. Uhm... , được rồi, nhưng ông ta đẹp trai hơn cậu."

Luke:... Tôi rất nhanh cũng sẽ đẹp trai giống như vậy!

Công tác pháp y tiến hành rất nhanh, chủ yếu là Luke đã chỉ ra mục tiêu cực kì rõ ràng cho bọn họ.

Grissom phụ trách mấy địa điểm chủ yếu, mấy vị nhân viên pháp y khác phụ trách công tác còn lại là được.

Sau một giờ, Luke ngồi trên xe Grissom rời đi.

Xe công vụ của hắn còn chưa được phát cho, xe Ford second-hand đã giao cho Selina, bây giờ hắn luôn đi ké xe công vụ của Elsa.

Grissom đeo một đôi kính mắt không gọng, quan sát tỉ mỉ Luke: "Mặc dù cháu không đeo loại trang sức gì đáng tiền, ngay cả đồng hồ đeo tay cũng không có, thế nhưng bộ quần áo này của cháu cũng không rẻ, kiểu thủ công, tối thiểu 2000 đô một bộ. Tất cháu đi rất phổ thông, Nike? Ha ha. Điều kiện kinh tế của cháu rất không tệ, nhưng lại không có xe?"

Luke nhún nhún vai: "Cháu có xe, nhưng vị cộng tác kia của cháu thích tự mình lái xe, thường xuyên phải thảo luận một chút tình tiết vụ án ở trên xe. Cho nên, cháu vẫn luôn đi xe của cô ta."

Grissom khẽ gật đầu, khởi động xe lái đi: "Đi chỗ nào ăn cơm trưa đây? Lần này chú qua đây cũng thong thả, vừa vặn có thể tâm sự với cháu."

Luke suy nghĩ: "Vậy không bằng... Đi về nhà cháu? Cháu nấu nướng cũng ổn."

Biểu lộ của Grissom có một chút hăng hái: "A, đi như thế nào đây?"

Luke tiện tay lấy điện thoại cầm tay ra, thao tác ở phía trên mấy lần, sau đó bỏ điện thoại vào bên cạnh tay lái của Grissom.

"Điểm đến, 1033 Gehry Đại lộ Westwood, khoảng cách 3.3 cây số, thời gian dự tính 7 phút." Điện thoại phát ra một giọng nữ dịu dàng.

Grissom đẩy kính mắt lên, tò mò đánh giá đồ vật hiện lên ở trên điện thoại di động, gật đầu: "Thứ này rất không tệ, kiếm được từ nơi nào thế?"

Luke: "Dùng một phần mềm đo vẽ bản đồ của công ty Keyhole làm chủ thể, thay đổi một chút mà đạt được."

Grissom: "Không phải là cháu tốt nghiệp trung học xong đi làm cảnh sát ngay hay sao? Học tập cái này lúc nào thế?"

Luke: "Ha ha, tiêu khiển mà thôi."

Grissom nhìn nét mặt của hắn, chỉ cười cười, 2 người vừa nói chuyện phiếm về tình huống của riêng phần mình, vừa đi về nhà Luke.

Sau khi về đến nhà, để Grissom tùy tiện dạo chơi trong nhà, một mình Luke đi ra sân sau gọi điện thoại: "Robert, là cháu. Sao mà cho tới bây giờ chú không nói cho cháu biết, chú còn có một người anh họ tên là Gilbert - Grissom?"

Robert bên kia im lặng một lát: "Tính cách của chúng ta không quá hợp, rất ít khi lui tới."

Luke ha ha: "Thế nhưng vì cái gì ông ấy lại có vẻ như là biết cháu rất rõ ràng? Thậm chí biết cháy tốt nghiệp trung học lúc nào, làm cảnh sát lúc nào, đi Houston lúc nào?"

Robert bất đắc dĩ: "OK, ta thừa nhận, trong chuyện cháu đi Houston, cậu ấy giúp không ít việc, cho nên cậu ấy biết tình hình gần đây của cháu, có cái gì kỳ quái."

Luke: "A?" Hắn hoàn toàn không nghĩ tới lại là đáp án này.

Sững sờ trong chốc lát hắn mới nói ra: "Grissom không phải chỉ là một nhân viên pháp y thôi sao? Ông ấy dựa vào cái gì giúp cháu được điều đi tới Đồn cảnh sát Houston?"

Robert: "... Cậu ta là chuyên gia pháp y đỉnh cấp của bộ phận pháp y LV, là người có trình độ pháp y cao nhất cả nước. FBI và CIA đều phải định kỳ mời cậu ấy, để tiến hành đào tạo chuyên nghiệp cho nhân viên của bọn họ. Nếu như không quen biết, hoặc thuyết phục được cấp trên của cậu ấy, đồn cảnh sát thường rất khó để cho cậu ấy ra tay. Đại án trọng án qua tay cậu ấy có rất nhiều, tay to trong hệ thống cảnh sát và FBI nợ nhân tình của cậu ấy không có mười người thì cũng phải có tám người. Cháu nói xem như thế thì cậu ấy có thể giúp một tay hay không?"

Luke: "... Chú đang đùa cháu đấy hả?" Mấu chốt là, sao Robert lại không được di truyền loại thiên phú này, mà lại chạy tới làm một người cầm quân ở vùng hẻo lánh.

Nhưng hắn cũng hiểu rõ, chuyên gia pháp y có tên tuổi ở trên toàn bộ nước Mỹ đều rất ít, quan hệ kia không thể nói là có thể hù chết người, nhưng muốn giúp người bên dưới điều động làm việc, cũng sẽ không quá khó khăn.

Một lát sau, Luke vẫn nói ra: "Cám ơn chú, Robert."

"Được rồi, đừng nói nhảm nữa. Tính cách của chú và Gil không hợp, không ở chung được, nhưng mà chú cảm thấy hẳn là cháu sẽ có hứng thú đối với cậu ta. Tự cháu cảm ơn cậu ta đi!" Robert có chút không kiên nhẫn nói, sau đó lập tức cúp điện thoại.

Luke bất đắc dĩ lắc đầu.

Người đàn ông cẩu thả này, vẫn luôn không biết biểu đạt tình cảm như thế.

Tính cách của ông ta và Grissom không hợp, lại vì chuyện của Luke, mở miệng nhờ người em họ không hay lui tới ày, suy nghĩ một chút cũng biết đó là chuyện làm ông ta vô cùng khó xử.

Nhưng ông ta chưa từng đề cập qua chuyện này với Luke, nếu không phải là vừa vặn gặp phải Grissom... Ặc, chờ một chút, Grissom là người bận rộn như vậy, sao giờ lại chạy tới Los Angeles.

Chuyên gia đỉnh cấp của trung tâm pháp y Las Vegas, lại rảnh rỗi như vậy?

Luke suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn đi vào trong nhà, cười nói với Grissom đang đi lại khắp bốn phía, nhìn ngắm bố trí trong phòng khách của hắn: "Đói chưa? Có món gì đặc biệt muốn ăn hay không?"

Grissom suy nghĩ: "Có côn trùng chiên không?"

Luke ặc một tiếng, cố gắng bảo trì trấn định: "A, cháu không làm được loại thức ăn đặc sắc này. Hơn nữa, cháu có một cô bạn nữ giới ở cùng nhà, càng không thể mang loại nguyên liệu nấu ăn kia trở về nhà. Cho nên, đổi lại một loại khác phổ thông hơn đi?"

Grissom nhún nhún vai: "Vậy thì tùy tiện đi, cháu sở trường là được."

Luke gật đầu, đi vào lấy loại Gà ăn mày bán thành phẩm kia ra, cộng thêm một phần bò bít tết nhỏ.

Tuổi tác của Grissom cũng không nhỏ nữa, không nên chuẩn bị cho ông ta loại gà nướng mật ngọt rất ngọt kia được.

Nửa giờ sau, 2 người vừa ăn bò bít tết, vừa câu được câu không nói chuyện phiếm.

Luke cũng không có cảnh giác gì đối với Grissom, chủ yếu là Robert tín nhiệm người em họ này, như vậy nhân phẩm của ông ta rất không có khả năng có vấn đề gì lớn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!