Ăn xong cơm trưa, Grissom vẫn không đi, mà lưu lại tiếp tục nói chuyện phiếm với Luke.
Luke kỳ quái: "Chí tới Los Angeles công tác, lại trì hoãn ở chỗ cháu, không có vấn đề gì chứ?"
Sắc mặt của Grissom bình tĩnh, nhìn lên bầu trời phương xa: "Không có việc gì, người nào có ý kiến, vậy chú trở lại là được, dù sao thì chú cũng không thích đi công tác."
Luke:... Móa nó chứ, thật sự là quá mức chảnh. Tác phong của chuyên gia đỉnh cấp chính là như thế sao?
Nhưng mà, xác thực là như thế.
Những chuyên gia đỉnh cấp có bản lĩnh thật sự ở các nơi trên thế giới đều rất bận rộn, ai cảm thấy không hài lòng với bọn họ, vậy cũng chớ tìm họ, dù sao thì bọn họ cũng không phải vội vàng.
Loại tồn tại giống như lão G này, mỗi ngày vụ án trên cả nước tìm tới ông ta không có mười cũng có tám vụ, tất cả đều là vụ án phiền phức khó chơi.
Cho nên, ông ta chọn vụ án, thuần túy là phải xem tâm trạng.
Tâm trạng tốt thì đi công tác, tâm trạng không tốt? A, gần đây tôi không thể làm việc, mời chuyên gia khác đi.
Luke cũng biết, một khi mình chân chính ở trên vị trí thám tử này ba tới năm năm, có lẽ cũng có thể làm giống như lão G bây giờ.
Đến lúc đó, cũng không phải là vụ án chọn hắn, mà là hắn chọn vụ án.
Cuộc trò chuyện này, kéo dài đến tận xế chiều, tới lúc Selina về nhà.
Trông thấy lão G, Selina lại nghe thấy ông ta là em họ của Robert, lập tức cung kính gọi một tiếng chú.
Grissom biểu lộ vi diệu gật đầu, liếc qua Luke, lại không nói thêm gì nữa.
Sau đó, chính là bữa tối của ba người.
Selina đưa ra yêu cầu ăn món ăn Trung Quốc, Luke lựa chọn cơm chiên Dương Châu tương đối phù hợp với khẩu vị người Mỹ, thịt bò hầm cà chua, còn có thịt lợn Moo shu.
Đương nhiên, tất cả đều là bản cải tiến theo khuynh hướng khẩu vị nước Mỹ.
Giống như thịt lợn Moo shu thì không có nấm mèo, cũng không có cần, thay bằng rau xà lách bao thịt băm?
Đương nhiên là cơm chiên Dương Châu cũng không thể qua loa như vậy, Luke cũng không mua tôm bóc vỏ, ngô dùng chính là loại ngô ngọt kia, những thành phần khác đều không khác mấy.
Lần này ngược lại thật sự là để cho Grissom lộ ra vẻ kinh ngạc.
Hiển nhiên, biết làm bò bít tết và gà nướng, đối với Grissom thì cũng không tính là chuyện gì kỳ quái.
Chỉ cần là người Mỹ biết nấu cơm, cơ bản đều biết làm loại món ăn này, cùng lắm là trình độ cao thấp khác nhau mà thôi.
Nhưng giờ Luke làm cơm chiều, chính là món mà đại đa số người Mỹ đều không có đủ kiên nhẫn đi làm, cảm thấy quá phiền phức, không cần thiết.
Đặc biệt sau khi hưởng qua mỗi một loại món ăn, nét mặt của ông ta càng thêm cổ quái hơn một chút.
Mặc dù Grissom chưa từng ăn qua món Tàu, nhưng dù là người bình thường, ở bên trên ba loại giác quan màu sắc hương vị, trên cơ bản thì đều có thể phân biệt ra món ăn ngon hay dở.
Luke làm món ăn còn chưa tới cấp bậc đầu bếp, nhưng ở bên trong số những người bình thường đã là tiêu chuẩn cao nhất, tăng thêm sắc hương đều rất không tệ, đều có thể đi làm một đầu bếp kha khá rồi.
Dù sao thì đầu bếp ở các quán ăn nhỏ ở nước Mỹ, chỉ cần làm món ăn trông đẹp mắt, có mùi thơm, ăn kém một chút thì cũng không quan trọng.
Sau khi ăn xong bữa tối, Grissom thậm chí còn trò chuyện với Selina trong chốc lát, cuối cùng mới lái xe rời đi.
Nhìn theo Grissom đi ra ngoài, Selina hơi lấy lại tinh thần: "A, vì sao chú của cậu lại đột nhiên tới đây, còn ở nơi này của chúng ta cả nửa ngày?"
Người Mỹ cũng không có thói quen giống như người Trung Quốc, loại thân thích chưa quen thuộc này sẽ rất ít khi ở chơi lâu như vậy, có thể ăn một bữa cơm đã là không tệ rồi.
Đương nhiên, ngoại trừ người cố ý tới ăn nhờ ở đậu.
Luke nhún nhún vai: "Buổi chiều, tôi nhờ Elsa điều tra giúp tôi một chút về người chú họ thân yêu này. Trừ việc ông ta là chuyên gia pháp y, chuyên gia côn trùng, chuyên gia bệnh lý học ra, ông ta còn tinh thông tâm lý học, ha ha."
Lúc nói đến đây, nét mặt của hắn rất vi diệu.
Có lẽ, lão G này chính là nhà tâm lý học mà Robert một mực nhắc tới là có "Trình độ rất không tệ, miệng còn rất kín" kia.
Mặt mũi của Grissom ở bên kia cũng tràn đầy vẻ suy tư.
Quan sát Luke từ trưa, để cho ông ta cảm thấy rất kỳ quái.
Luke là một người rất mâu thuẫn.
Hắn còn trẻ tuổi, nhưng làm việc lại rất người lớn.
Thân thể của hắn tràn ngập sức sống, động tác lại vô cùng trầm tĩnh.
Hắn đối xử với mọi người nho nhã lễ độ, lại thường xuyên ưa thích nói một chút chuyện vui.
Hắn... Giết người như ngóe, lại không giống những người cuồng giết người mà Grissom từng tiếp xúc qua.
Sau khi trở lại nơi ở tạm thời, Grissom bấm số điện thoại của Robert: "Là tôi."
"Tình huống như thế nào?" Robert có chút khẩn trương hỏi thăm.
Grissom im lặng một lát, mới nói: "Ừm, tôi còn cần có nhiều thời gian hơn để phân tích. Thế nhưng, tạm thời tôi không nhìn ra vấn đề gì, biểu hiện của nó rất bình thường."
Robert cười khổ: "Gil, nó mới mười tám tuổi, mới qua nửa năm, đã giết khoảng 100 người rồi. Cậu biết đấy, lần đầu tiên tôi đánh chết một phần tử khủng bố, phải tốn thời gian bao lâu mới khôi phục bình thường?"
Đương nhiên là Grissom biết, sau khi Robert xuất ngũ, ông ta có tham dự bộ phận tâm lý trị liệu, đại bộ phận kế hoạch càng là do chính tay ông ta làm ra.
Khi đó trạng thái tâm lý của Robert hỏng bét tới cỡ nào, không ai có thể rõ ràng hơn Grissom được.
Ông ta im lặng một lát: "Mặc dù có chút tổn thương người, thế nhưng tôi muốn nói là, cho dù là nó mới mười tám tuổi, tâm tính lại còn thành thục hơn cả anh. Cho nên, tình huống của anh không có khả năng đơn giản sử dụng ở trên người nó. Hơn nữa, anh có biết không, nó làm đồ ăn rất không tệ. Không phải là những loại thức ăn dựa vào thực đơn, bỏ tất cả nguyên liệu nấu ăn vào trong lò nướng hoặc lò vi sóng là xong, là món ăn Trung Quốc chính gốc, tôi thậm chí có thể trông thấy nó rất thành thào thao tác cái nồi kia. Wow~, nó nói cho tôi biết, đó chỉ là những kiến thức cơ bản của đầu bếp Trung Quốc mà thôi. Lúc anh mười tám tuổi có thể làm gì? Hình như là chỉ biết dùng lò vi sóng hâm nóng sữa bò, hoặc là pizza?"
Robert thẹn quá hoá giận: "Lúc cậu mười tám tuổi có thể làm món ăn Trung Quốc không? Trừ món côn trùng chiên đáng chết kia, bây giờ cậu còn biết làm món ăn hả!"
Grissom hơi sửng sốt một chút: "Côn trùng chiên ăn ngon thật mà, chỉ là anh khuyết thiếu dũng khí mà thôi. Được rồi, không nói chuyện này nữa. Tôi chỉ muốn nói cho anh biết, đứa con nuôi này của anh khác với chúng ta, anh không cần quá mức lo lắng cho nó, có lẽ nó chính là thám tử trời sinh đó!"
Robert thở dài một tiếng: "Cũng chỉ có thể như vậy mà thôi."
Cuối cùng Grissom vẫn bổ sung một câu: "Tôi sẽ bảo trì chú ý đối với nó, dưới tình huống cho phép, cách mấy tháng tôi sẽ đến thăm nó một lần. Nếu như lo lắng cho nó, chẳng bằng tin tưởng tôi, ít nhất thì tôi cũng là người chuyên nghiệp."
Robert nghẹn lời: "OK, cậu lợi hại nhất, thế nhưng... Nhất định đừng để cho nó xảy ra chuyện."
Grissom im lặng một lát: "Tôi hiểu rồi."
Giờ phút này, Luke đã tiến vào trong giấc mộng đẹp.
Ngày hôm sau, Luke bị Selina kéo đi tới đồn cảnh sát.
Elsa thuận miệng hỏi một câu: "Nói chuyện với chú của cậu như thế nào?"
Luke suy nghĩ, gật đầu: "Ông ấy là một trưởng giả rất cơ trí, ở với ông ấy, chị có thể nói ra tất cả phiền não trong lòng."
Elsa liếc mắt: "Thực sự có người lớn tốt như vậy?" Trong nhà cô ta có một đống người lớn... Ha ha!
Luke cười gật đầu, trong lòng bổ sung thêm một câu: Điều kiện tiên quyết là họ có kiên nhẫn tiếp chuyện chị, bằng không thì họ sẽ trực tiếp bảo chị cút đi đừng phiền họ nữa.
"Vụ án của Sheila như thế nào rồi?" Hắn thay đổi chủ đề, không muốn thảo luận chuyện nhà của mình nữa.
Elsa cũng không thích thảo luận chuyện nhà của người khác, tiện thể gật đầu: "Có một chút manh mối, thế nhưng tên kia là trốn ở trong đại học phía Nam California, trong thời gian ngắn chúng ta không tìm thấy tên đó."
Luke: "Tìm được người hiềm nghi rồi?"
Elsa lập tức đưa một phần hồ sơ tới.
*Thịt lợn Moo shu: là một món ăn có nguồn gốc ở miền bắc Trung Quốc, có thể là có nguồn gốc từ Sơn Đông. Nó được cho là xuất hiện lần đầu tiên trên thực đơn của các nhà hàng Trung Quốc ở Mỹ vào cuối những năm 1960, và từ đó trở thành một món ăn chính của ẩm thực Trung Quốc - Mỹ.