Luke nhận lấy xem xét: "Bobby - Max, nghề nghiệp là... Người thuần thú của gánh xiếc thú? Ha ha, chuyện này quả thật là thú vị. Am hiểu thuần phục các loại động vật tiến hành biểu diễn?"
Nhanh chóng xem hết tập hồ sơ kia, hắn hơi nghi ngờ: "Trình độ chuyên nghiệp của tên này cũng không kém, thu nhập một năm ít nhất cũng từ 200.000 đô trở lên? Loại người không thiếu tiền này, vì sao lại phải đi trộm dây chuyền kim cương?"
Sắc mặt của Elsa cổ quái: "Tôi đã đặc biệt gọi điện thoại hỏi Sheila, nghe nói, vị Bobby này đã từng biểu thị ý ái mộ đối với cô ấy, nhưng bị cô ấy từ chối."
Luke:... Nói đùa à? Địa vị của người tên Bobby này, so với Sheila thì căn bản là cũng không ở cùng một tầng thứ.
Đương nhiên, đây cũng không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là, nghề nghiệp của gã ta cũng không được phụ nữ thích thú cho lắm, Sheila cũng bởi vì dị ứng đối với lông động vật, nên không hề ưa thích động vật, trong nhà đều chưa từng nuôi chó mèo.
Lại nhìn bộ phận tư liệu bên trên tập hồ sơ kia, Luke không khỏi lắc đầu: "Đây là vì tình yêu, ngay cả cuộc sống cũng không cần à."
Năng lực chuyên nghiệp của Bobby rất mạnh, bởi vậy cuộc sống của gã ta lúc trước cũng không tệ.
Nhưng sau khi gã ta mê luyến Sheila, lập tức bị cuồng thần tượng, không còn tập trung vào công việc nữa.
Dưới tình huống không quản lý hợp lý tài sản của mình, chỉ trong một hai năm gã ta đã tiêu hết số tích súc.
Bây giờ vị Bobby này đã lưu lạc ở bên trong khu bình dân của Los Angeles, không biết dựa vào cái gì để sống qua ngày.
Luke cảm thấy, dựa vào con hắc tinh tinh kia hỗ trợ ăn cắp, cũng có thể để cho gã ta không lo vấn đề áo cơm, chỉ là không giàu có mà thôi, nhưng nếu nói khổ cực thì cũng không đến mức.
Dù sao, mất đi tiền mặt hoặc đồ vật có giá trị mấy chục hoặc trên trăm đô, cũng sẽ không có ai đi báo án, ở khu bình dân lại càng là như vậy, dù sao thì báo án cũng rất khó có kết quả.
Luke xem trong chốc lát, đứng dậy: "Đi thôi, thử đi tìm tên này một chút xem."
Elsa giật mình: "Cậu có nắm chắc không?"
Luke: "Thử một chút cũng không uổng phí bao nhiêu thời gian, ở đây nhàn rỗi cũng không có ý nghĩa gì."
Elsa suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng, quả quyết đứng dậy lái xe đi ra.
Thực ra trong lòng Luke cũng có tính toán của mình.
Năng lực của Bobby... Có lẽ là sẽ có tác dụng.
Mặc dù hắn chưa từng tiếp xúc với người này, nhưng mùi của con hắc tinh tinh kia, cùng với bên trong một ít loại mùi nhiễm ở trên người con hắc tinh tinh, cũng có mùi của người nào đó.
Ở bên trong loại thành thị như Los Angeles này muốn nhẹ nhõm tìm được người này thì cũng không phải là chuyện dễ dàng, nhưng khu vực hoạt động đại khái của Bobby, trên hồ sơ lại có đề cập.
Luke chỉ cần dò xét một vòng bên trên các loại tuyến đường chính ở trong khu vực kia, có lẽ là sẽ có thể phát hiện ra mùi của gã ta, cùng với mùi của con hắc tinh tinh kia để lại.
Lái xe gần một giờ, Luke và Elsa mới tiếp cận được khu bình dân kia.
Kiến trúc ở khu vực này cũ kỹ, loại người phức tạp, không có giám sát, thiếu khuyết lực lượng cảnh sát, đến cùng là có bao nhiêu tội án ở nơi này, Đồn cảnh sát Los Angeles cũng không biết, cũng không có cách nào điều tra ra.
Luke nhìn hoàn cảnh ở đây, trong lòng nổi lên một ý nghĩ khác: Nếu không, bắt đầu con đường làm cảnh sát công lý của mình ngay ở chỗ này đi?
Tỉ lệ phạm tội ở Los Angeles khá cao, một mực nổi tiếng là Thành Phố Tội Ác trên khắp nước Mỹ.
Chỉ là khu Hollywood chỗ Luke ở thuộc về địa bàn của những kẻ có tiền, bởi vậy trị an tương đối tốt, nhưng khu bình dân ở phía nam của Đại học Nam California này cũng không thế nào tốt.
Đối với Luke mà nói, đây... Cũng xem như là một chuyện tốt? Trong lòng của hắn cũng cảm thấy cao hứng trở lại.
Nhìn cảnh sắc ở bên ngoài cửa sổ, giống như là một khu vườn trái cây lớn chờ đợi hắn đi hái.
Elsa dẫn Luke lượn lờ vài vòng, đại khái đến trưa, Luke mở miệng: "Đi thôi, hôm nay đến nơi này thôi, tôi mời chị ăn cơm."
Elsa kỳ quái: "Vì cái gì?"
Luke quyết định tìm một lý do tương đối đáng tin cậy: "Bởi vì chú tôi đến thăm tôi, tôi cảm thấy rất cao hứng."
Elsa hoài nghi: "Quan hệ giữa cậu và... Chí của cậu tốt như vậy à?"
Luke ha ha: "Ừm, tôi cảm thấy, về sau ông ấy chính là mục tiêu để tôi nhìn mà cố gắng, muốn không nhìn mặt người nào thì sẽ không nhìn người đó."
Lần này ngược lại Elsa cũng đồng ý: "Đúng thế, trình độ chuyên nghiệp của chú của cậu rất mạnh, trên toàn bộ nước Mỹ đều có thể xếp vào hàng chuyên gia đỉnh cấp. Có ông ta, cũng coi như là cậu có thêm một người ủng hộ." Nói đến đây, cô ta dừng lại, bằng không thì còn lộ ra chuyện cô ta nói xấu chú của cộng tác ở sau lưng.
Luke cũng không thèm quan tâm, người ủng hộ chân chính của hắn là ai? Uhm, chính là Tony Stark a!
Không có tên bại gia chà đạp tiền này, làm sao hắn có thể bị điều tới Đồn cảnh sát Los Angeles được?
Về sau ai dám điều tra hắn? Sau khi điều tra xong sẽ phát hiện ra, hắn là do Tony Stark mở cửa sau nhét đi vào, có bản lĩnh thì tới đánh tên kia đi.
Người ta có tiền, thì có thể tùy hứng.
Không bao lâu sau, lái xe đi theo hướng dẫn trên điện thoại của Luke đến địa điểm, Elsa hoài nghi: "Nơi này có bữa tiệc lớn?"
Luke cầm lấy điện thoại, ấn mở hướng dẫn ở phía trên, giọng nữ dịu dàng thông báo một câu: "Điểm đến, quán ăn Michelin một sao, nhà hàng Đào Nhiên Cư."
Elsa nghe thấy là Michelin, cho dù là một sao, cũng cảm thấy yên lòng.
Dù rằng đồ ăn nơi này không nhất định là sẽ hợp khẩu vị, nhưng trên cơ bản lại có thể đảm bảo vấn đề chất lượng.
Sau khi 2 người tiến vào, Elsa nhìn cảnh tượng náo nhiệt, tương đối không quen.
Đại đa số hàng ăn trên nước Mỹ đều rất yên tĩnh, trong nhà hàng cũng không có ai cố tình nói lớn tiếng cả, nhưng cũng sẽ không cố tình nhỏ giọng.
Người càng nhiều, lại càng tương đối ồn ào.
Luke quen thuộc ngồi xuống, sau đó bên cạnh có một bác gái đẩy xe lồng hấp nhỏ đi tới, Luke hỏi Elsa: "Trông thấy thích món gì, cứ gọi." Nói xong hắn bắt đầu hành động trước.
Elsa có chút sững sờ, nhưng rất nhanh đã bị các loại món ăn rực rỡ muôn màu ở trong lồng hấp kia hấp dẫn, cũng không nhịn được gọi bảy tám loại nhìn ngon mắt ra.
Sau đó, nước trà cũng được đưa lên.
Luke nói đại khái cho Elsa rõ ràng một ít chi tiết nhỏ của việc ăn điểm tâm trà sớm, rất nhiều người đều quen thuộc nhấp chén trà nóng, dùng thìa nĩa hâm qua nước trà rồi lại dùng.
Hắn cũng làm như thế, Elsa có chút hăng hái bắt chước làm theo một lần, cảm thấy chuyện này cũng có vẻ rất thú vị.
Sau đó Luke ra hiệu: "Thích ăn thứ gì, tự mình lấy đi."
Hắn dùng cái kẹp kẹp mấy loại đồ ăn bỏ vào trong đĩa trước mặt, sau đó vô cùng thuần thục dùng đũa bắt đầu ăn.
Elsa lại dùng thìa và nĩa, tốc độ ăn cũng không hề chậm.
Dựa vào giác quan của mình lần lượt ăn các món, phát hiện ra hương vị của đại đa số món cũng còn có thể tiếp nhận.
Nhưng mà, Elsa ưa thích đồ ăn ngọt hơn, ví dụ như bánh trứng nướng, bánh bao nướng nhân lòng đỏ trứng, món bánh khoai môn cuộn cũng tạm được.
Luke thích ăn vị mặn hơn, ví dụ như điểm tâm há cảo tôm, bánh bao xá xíu, đều là những món mà hắn rất ưa thích.
Cuối cùng, 2 người ăn no, còn thừa lại không ít.
Luke cười hắc hắc: "Mang về cho sếp đi, ông ấy sẽ không ghét bỏ chứ?"
Elsa cũng không có cảm thấy có chuyện gì to tát.
Những món ăn kia đều là suất một phần, hơn nữa theo thói quen của người Mỹ, còn chuyên môn có cái kẹp dùng để ăn riêng.
Đồ còn dư lại tuyệt đối là không có nước bọt của 2 người.
Dù thế nào thì đây cũng là thức ăn của nhà hàng Michelin, so với những loại thức ăn nhanh rác rưởi mà đặc vụ của trọng án tổ thường ăn kia thì còn ngon hơn rất nhiều.
Thế là, Luke vung tay lên: "Đóng gói!"
2 người trở lại đồn cảnh sát, Elsa đi đưa thức ăn nóng cho Dustin.
Sau khi vào phòng lập tức đặt một đống lớn hộp thức ăn kia lên trên bàn của Dustin: "Sếp, bữa trưa và bữa tối của sếp đều ở chỗ này, không cần cảm ơn tôi, đây là Luke mời khách."
Dustin ngây ngốc nhìn đống hộp cơm ở trên bàn kia, lại nhìn lại món mì Ý đã sắp ăn xong ở trong tay.