Trong miệng Dustin không khỏi kêu lên: "Đáng chết, hai người không thể trở lại sớm hơn mấy phút sao? Tôi đã sắp ăn xong rồi."
Elsa cũng không thèm quan tâm, quan hệ giữa cô ta và Dustin quá thân thiết: "Vậy tôi lấy về, để dành ăn tối vậy? Đây chính là thức ăn trong nhà hàng Michelin nha."
Dustin: "Ừm, tôi cảm thấy, tôi còn có thể ăn hết một con trâu nữa. Đúng rồi, vì sao Luke lại mời khách?"
Elsa: "Nghe nói là cậu ta có một người chú sang đây thăm cậu ra, cậu ta rất cao hứng."
Dustin gật đầu: "A, cô có thể đi rồi."
Elsa quả quyết rời đi.
Dustin chờ cho Elsa rời đi xong, mặt mũi mới tràn đầy vẻ vui mừng: "Ừm, tốt nhất đừng nói là bởi vì chuyện tư nhân ban thưởng đi."
Bỗng nhiên, Elsa lại quay trở lại: "Lão đại, có vụ án mới nào không... Uhm, tư nhân ban thưởng gì cơ?"
Sắc mặt của Dustin nghiêm lại: "A, tôi nói tới vụ án lần trước, lão già Aoki kia tư nhân quyên tặng cho chúng ta một số tiền lớn, chuyên môn dùng để cải thiện phương tiện giao thông và hệ thống truyền tin, cho nên có thể là Luke sẽ đạt được một chiếc xe mới. Cô có ý tưởng gì không?"
Elsa ồ một tiếng: "Đó là thứ cậu ấy nên có được. Cậu ta có xe cũng tốt, miễn khỏi mỗi ngày đều đi ké xe của tôi, tôi càng ngày càng giống một tài xế rồi."
Dustin: "... Vừa rồi cô nói vụ án mới gì?"
Elsa: "Trong tay tôi đã không có vụ án quan trọng nào nữa, cho nên, chỗ sếp có vụ án nào mới hay không?"
Ánh mắt của Dustin chớp động một lát, tìm ra một phần hồ sơ ở trên bàn: "Vụ án này, ngày mai cô dẫn theo Luke đi thăm dò một chút đi."
Elsa nhìn trong chốc lát, sắc mặt nghi ngờ ngẩng đầu lên hỏi: "Sếp, vụ án này... Để cho chúng tôi đi điều tra?"
Dustin suy nghĩ, ra hiệu cho Elsa, cô ta lập tức đi ra đóng cửa khóa trái lại.
Đương nhiên, cửa chớp không thể khép lại, chỉ là để che đậy tiếng nói chuyện.
Dustin im lặng một lát, mới nói: "Nói thật thì vụ án này chính là để cô và Luke đi ra ngoài một khoảng thời gian. Có lẽ là cô không biết, vụ án ở cao ốc Nakatomi huyên náo hơi lớn một chút."
Elsa kỳ quái: "Nhưng... không phải là đã bắt hết người rồi sao?"
Dustin lắc đầu: "Mấu chốt là FBI muốn dùng danh nghĩa Hans tiến hành hoạt động khủng bố, muốn chuyển toàn bộ bọn họ đi qua, đây cũng là chuyện hợp lý. Băng nhóm kia của Hans đến cùng là đã làm bao nhiêu chuyện xấu, không có ai biết được. Nếu như lại thẩm vấn ra việc liên quan khác, vậy sẽ còn có thêm rất nhiều công lao. Khi đó, FBI sẽ có thể triệt tiêu sai lầm phạm phải trong vụ án ở cao ốc Nakatomi, thậm chí còn lập được công lớn."
Elsa tỏ ra là đã hiểu đối với chuyện ấy, nhưng vẫn cảm thấy kỳ quái: "Vậy chuyện đó có quan hệ tới Luke?"
Dustin cười khổ, cho dù là đang ở trong văn phòng đã đóng kín cửa cũng không tự chủ được hạ thấp giọng: "Sếp chúng ta có quan hệ ở bên trong FBI, mơ hồ nghe nói, bọn họ đã chuẩn bị đặc biệt chiêu mộ Luke vào."
Elsa há to miệng: "Cái gì cơ? ! Móa nó chứ làm sao có thể có chuyện đó?"
Thân phận thám tử của Luke, đều là do Tony Stark đi cửa sau lấy được, mà yêu cầu của đặc vụ FBI lại cao hơn rất nhiều.
Yêu cầu của đặc vụ Liên Bang có rất nhiều, ít nhất là phải có lý lịch trong sạch, không có lịch sử phạm tội, có văn bằng đại học, các loại năng khiếu, kinh nghiệm làm việc ở bên trong hệ thống cảnh sát mấy năm, biểu hiện nổi bật mới có thể tiến vào.
Đương nhiên là ở bên trong FBI cũng có nhân viên được đặc cách nhận vào, ví dụ như chú của Luke là lão G muốn đi vào thì đó là chuyện rất đơn giản, bởi vì kỹ thuật của ông ta rất trâu bò.
Có thể để cho FBI trực tiếp đặc biệt chiêu mộ cướp người? Lại còn là loại cảnh sát trị an viên gà mờ như Luke, lại là người trẻ tuổi mới làm cảnh sát nửa năm?
Elsa cảm thấy thật sự là rất không có khả năng.
Nhưng sắc mặt của Dustin lại rất nghiêm túc: "Không, nghe nói là mấy tháng trước, một lần nào đó Luke liên hợp hành động với FBI, đã được một vị tổ trưởng của FBI coi trọng, lúc trở lại còn viết báo cáo, còn xếp cậu ta vào danh sách thành viên dự bị cần được chú ý."
Elsa không khỏi im lặng.
Nếu chuyện là như thế, thì việc FBI cướp người cũng không còn kỳ quái, bây giờ chẳng qua là mượn lý do này, bắt đầu đào người cướp công lao mà thôi.
Một khi đào được Luke đi qua, vậy tuyệt đại bộ phận công lao trong vụ án lần này tính cả về sau, sẽ "Danh chính ngôn thuận" được tính ở trên đầu FBI, bởi vì đây là vụ án mà đặc vụ của "Bọn họ" phá được.
Mặc dù, ai cũng biết FBI là ăn chặn, nhưng chỉ cần Luke trở thành "Đặc vụ" của bọn họ, thì trên báo cáo lại có thể viết như vậy, cầm đi khoe thành tích cho cấp trên.
Elsa không khỏi mắng: "Shxt! Móa nó chứ đám người kia quá giỏi chơi tiểu xảo."
Dustin cười khổ: "Cho nên, cô dẫn cậu ta đi ra ngoài, coi như đi du lịch đi?"
Trông thấy biểu lộ xoắn xuýt kia của Elsa, Dustin tiếp tục tăng giá cả: "Không cần lo lắng chậm trễ chuyện của cô, chuyện này đối với cô cũng có chỗ tốt."
Elsa sững sờ: "Anh nói là..."
Dustin: "Tôi không nói gì hết. Đây đơn thuần chỉ là một kỳ nghỉ định kỳ, nếu như cô có bạn trai, có thể để cho anh ta tự móc tiền túi, đi tới nước Pháp trải qua kỳ nghỉ mười ngày lãng mạn với cô. Thế nào?"
Elsa nghiến răng nghiến lợi: "Tôi kiếm đâu ra bạn trai! Tôi chỉ hỏi là, trong cục có trợ cấp đi công tác ngoài định mức không?"
Dustin cảm thấy nhức đầu: "Nếu không thì trong cục cho hai người phụ cấp 20 đô một ngày nhé?"
Elsa: "... Vậy được rồi, sau khi đi tới đó thì anh đừng gọi điện thoại cho tôi, còn chưa đủ trả tiền điện thoại đường dài quốc tế nữa."
Dustin lộ ra vẻ lợn chết không sợ bỏng nước sôi: "Thật sự là không thể cho thêm, cô cũng chỉ có thể thanh lý thành loại phí tổn khác mà thôi."
Elsa: "Được rồi, vậy coi như là tôi đi nghỉ phép đi."
Dustin gật đầu: "Ok."
Trong lòng của ông ta vụng trộm nghĩ: Không điện thoại cho cô, thì gọi điện thoại cho Luke chứ sao. Tên kia có nhiều tiền hơn cô nhiều, không biết là lão già Aoki kia ban thưởng cho cậu ta bao nhiêu nữa.
Dustin tỏ thái độ như thế, để cho Elsa hạ quyết tâm, lần này cô ta và Luke đi công tác thì nhất định phải chơi cho đã.
Elsa cảm thấy, đi sang Pháp tìm một đoạn tình duyên dị quốc mấy ngày, có vẻ như là cũng không tệ.
Có bệnh tâm thần mới có thể dẫn bạn trai từ Los Angeles đi sang đó! Dù cho có tiền cũng không cần thiết phải tốn như thế.
Thế là, Luke mới đi ra đã nhận được thông báo, trưa mai lên máy bay, đi sang Pháp công tác.
Luke đối với thông báo này, chỉ có một phản ứng: Có phải là mấy người uống nhầm thuốc rồi hay không?
Nếu như là ngày mai sẽ phải đi sang Pháp du lịch, đương nhiên là hắn lập tức chuồn về nhà, cả buổi chiều trước khi trời tối đã thu dọn chuẩn bị xong tất cả hành lý.
Tới lúc trời tối, Luke lại một lần nữa bắt xe đi tới khu bình dân buổi sáng kia, rất nhanh đã tìm được một khu nhà trọ cũ nát.
Giờ phút này Luke mặc áo len có mũ trùm, toàn thân đen như mực, ngay cả khuôn mặt đều dùngkhẩu trang che kín.
Hắn cực nhanh leo lên sân thượng cũng chính là lầu năm cao nhất, lặng yên không một tiếng động áp sát một căn lều giống như là một cái ổ.
Có một tiếng thét chi chi vang lên chói tai đánh vỡ im lặng trên nóc nhà.
Luke tăng thêm tốc độ, đến gần túp lều, tiện tay tóm lấy một cây gậy gỗ vung lên, lập tức đẩy cửa túp lều ra.
Bên trong, một kẻ lang thang mặt mũi tràn đầy vẻ ngơ ngác, vô cùng lôi thôi đang ngơ ngẩn nhìn hắn.
Luke cười hắc hắc: "Đánh cược không, tôi cược anh đánh không thắng tôi."
Nói xong, bốp!
Hắn đập một gậy lên trên đầu đối phương, kẻ lang thang này lập tức ngã xuống hôn mê.
Luke nhìn vào nhắc nhở ở trong hệ thống, bất đắc dĩ lắc đầu: "Quả nhiên là vẫn không đủ."
Hắn dùng một chai nước bên cạnh, vẩy một ít lên trên mặt người này, làm anh ta tỉnh lại.
Sau đó... Bốp!
Người đàn ông này vừa mới tỉnh lại tiếp tục hôn mê bất tỉnh.