Lần này đi nước Pháp, có lẽ là hắn nên... Làm một vố lớn?
Chờ tới lúc Luke trở lại, lại bắt đầu chuẩn bị hành động công lý của cảnh sát Los Angeles, điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy sẽ giống như nước chảy, được tích lũy rất nhanh.
Trong lòng tín toán xong những chuyện nhỏ nhặt này, Luke mới ngẩng đầu, trông thấy Selina còn đang xoa bụng, lập tức im lặng: "Cô là Peggy à? Còn không mau đi thu dọn phòng bếp đi."
Selina lưu luyến không rời từ trên ghế sô pha đứng dậy, chấm dứt quá trình lười biếng.
Lúc này Luke lấy điện thoại cầm tay ra, gọi sang cho Elsa: "Elsa, vụ án của Sheila, ta muốn nói với chị một chút."
Cú điện thoại này, kéo dài khoảng 20 phút, Luke mới để điện thoại di động xuống, thở dài một tiếng: "Chỉ có thể chuẩn bị cả hai đường, hi vọng là có thể mò được một đường đi."
Bảy giờ sáng ngày hôm sau, Elsa đã lái xe tới nhà Luke, đón hắn đã đang đứng đợi xe ở cửa ra vào.
Sau đó, bọn họ ở bên trong khu bình dân phía nam tìm được Bobby - Max giống như một kẻ lang thang.
Sau một phen nói chuyện, dẫn cậu ta đi tới khách sạn thu dọn vệ sinh cá nhân một chút.
3 người lên đường chạy tới biệt thự của Sheila, để cho Bobby tự tay trả lại sợi dây chuyền kim cương, thành khẩn nói lời xin lỗi xong mới cùng rời đi.
Cuối cùng Luke ném Bobby tới gian phòng chung cư nhỏ mà mình thuê vẫn còn chưa trả lại lúc trước, để cho cậu ta ở lại đó trước, tất cả mọi chuyện chờ mình đi công tác trở lại rồi nói tiếp, sau đó mới lái xe chạy tới sân bay.
Đợi đến lúc Luke và Elsa leo lên máy bay, cách thời gian cất cánh chỉ còn 20 phút, xem như là chạy tới kịp lúc.
Ngồi ở bên trong khoang phổ thông, con ngươi của Luke đảo một vòng, đứng dậy qua lại đi một chuyến ở trong khoang máy bay.
Elsa lập tức hiểu được trong đầu hắn đang suy nghĩ chuyện gì, không khỏi hỏi: "Lần này không có vấn đề gì đấy chứ?"
Luke gật đầu: "Tin tưởng tôi, lần này sẽ không xui xẻo như vậy nữa đâu."
Elsa lập tức yên tâm, trực giác của Luke mạnh tới mức nào, cô ta đã sớm quen thuộc.
Nghe thấy vậy, cô ta ngáp một cái, nhưng nỗ lực chống chọi để cho mình không rơi vào giấc ngủ, lấy điện thoại di động ra cực nhanh gửi tin nhắn cho Sheila.
Chính Luke thì móc ra một đồ vật giống như tablet, ấn mở một quyển sách, lựa chọn hình thức giao diện thủy mặc, nhàn nhã xem.
Paris và Los Angeles chênh lệch nhau 9 giờ, chuyến bay phải tốn mười một đến mười hai giờ, bọn họ bay chạng vạng tối, đi qua đó sẽ là buổi chiều.
Thể chất của Luke được thuộc tính lực lượng cải thiện, đã sớm vượt xa người thường, nếu không thì chỉ cần áp lực công việc đã có thể làm hắn điên cả đầu rồi.
Nếu như thân thể không đủ cường kiện, sao có thể làm cảnh sát.
Những thám tử có thâm niên ở trong tổ trọng án có ai là không có bệnh mãn tính, cộng thêm việc phải đi công tác, thức đêm, ăn uống không có quy luật, trên cơ bản sau bốn mươi tuổi đều phải đổi nghề làm công tác chính trị.
Huống hồ, một khi có năng lực tự lành sơ cấp, hắn sẽ có thể triệt để khôi phục lại cánh tay trái.
Khi đó, hắn sẽ sợ thân thể bị tổn thương tạo thành khi bắt tội phạm sao? Dù sao thì đều có thể khôi phục.
Hắn sợ gì tinh thần mệt mỏi quá độ, thân thể không thể chống đỡ? Dù sao thì cũng có thể khôi phục.
Năng lực này, là át chủ bài mang tính quyết định để hắn kiếm điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.
Một khi có thứ này, hắn sẽ có tư cách thức thâu đêm mỗi ngày, có át chủ bài để sống mái với đám phần tử phạm tội.
Những siêu anh hùng khác nhẹ nhàng như vậy, đó là vì người ta đạt được mọi thứ rất nhẹ nhàng, mặc kệ là tiền hay là siêu năng lực.
Luke lại không được.
Quy tắc của hệ thống, chú định là cần phải bỏ ra rất nhiều thời gian để bận rộn, thân thể là tiền vốn lớn nhất để hắn kiếm điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.
2 người mới ngồi xuống một lát, hàng xóm tạm thời của Luke cũng đã lên máy bay, hắn thả tablet trong tay ra, mỉm cười lên tiếng chào hai vị hàng xóm lâm thời, đứng dậy tránh ra, thuận tiện để cho bọn họ ngồi vào vị trí.
Elsa ở ngồi ở ghế sát hành lang bên trên, hàng xóm mới của Luke lại là hai thiếu nữ xinh đẹp, chỗ ngồi của 3 người ở cùng một dãy.
Ở bên trong hai thiếu nữ xinh đẹp này, có một người vô cùng hướng ngoại, sau khi nói chuyện một chút với đồng bạn, nhịn không được đã đổi chỗ ngồi với bạn mình, chuyển sang ngồi cạnh Luke, tìm hắn trò chuyện giết thời gian.
Đối mặt với một hot girl chủ động bắt chuyện, Luke cũng không hề cảm thấy có gì xấu hổ.
Mặc dù tiêu chuẩn của em gái tới bắt chuyện này chỉ kém một đoạn so với một hot girl khác, nhưng cũng coi như là ở phía trên tiêu chuẩn, tính cách cũng hoạt bát hào phóng, tiếp xúc khá vui vẻ.
2 người nhỏ giọng nói chuyện phiếm, cuối cùng vẫn là đã kéo cả hot girl xinh đẹp hơn kia vào, cuối cùng 3 người đều có giao lưu, chỉ là hot girl xinh đẹp nhất kia vẫn nói tương đối ít.
Luke có thể cảm giác được, không phải là cô ta xấu hổ hoặc là không giỏi giao tiếp, mà là theo bản năng bảo trì khoảng cách với người lạ.
Chuyện này đối với người ngoài mà nói, cũng không phải là một chuyện xấu.
Nhưng hot girl nói chuyện trời đất với hắn cũng không để ý quá nhiều , Luke cũng không cố ý nói lời khách sáo, nhưng trong lúc nói chuyện phiếm cô ta đã nói ra bảy tám phần tình huống của mình nói.
Cô nàng hot girl bắt chuyện với hắn tên là Amanda, là một học sinh lớp 11.
Cô gái xinh đẹp hơn kia tên là Kim, là bạn học cùng lớp kiêm bạn thân của Amanda.
Bởi vì trường học của 2 người sửa lại phòng học, được nghỉ học nửa tháng, bởi vậy bọn họ mượn cơ hội này tới Paris chơi.
Thời gian Luke làm thám tử cũng không ngắn, ở bên trong loại giao lưu tùy ý này, cũng có thể phát hiện ra rất nhiều chi tiết về hai cô gái trẻ này.
Gia cảnh của bọn họ đều rất tốt, đều nhận được nền giáo dục tốt, nhưng lại không phải là tinh anh giáo dục chân chính, bởi vậy tâm lý đề phòng đối với bên ngoài không cao.
Kim có vẻ tốt hơn một chút, hẳn đã có người từng nhắc nhở, ý thức đề phòng vấn đề an toàn tương đối mạnh, nhưng cô ta không chống cự nổi một khuê mật điên cuồng tiết lộ bí mật.
Cô ta không nói, nhưng Amanda lại hoàn toàn không để ý nói ngay.
Amanda thực sự là rất tự nhiên, cô ta ở bên trong vòng tròn xã hội hòa bình, khẳng định là có cuộc sống không tệ, nhưng nếu ra ngoài thì Luke đều có chút lo lắng thay cho an toàn của cô ta.
Thế nhưng nghe thấy hai cô gái này nói đi Paris, sẽ ở nhà người thân, có người lớn, hắn cũng đã hiểu rõ.
Như vậy, Amanda không tim không phổi một chút thì cũng không phải là vấn đề lớn, người lớn trong nhà cô ta là người địa phương, tự nhiên sẽ nhắc nhở cô ta nên chú ý chuyện gì.
Nhưng mà, Luke vẫn không nhịn được nói một chút chuyện cần thiết phải chú ý khi ra ngoài, ví dụ như... Không nên tùy ý nói chuyện với người xa lạ.
Amanda nghe thấy thế lập tức cười lên: "Chẳng lẽ là anh nói, tôi không nên nói chuyện với anh à?"
Luke nhún nhún vai: "Được rồi, tôi rất cao hứng vì có thể quen biết hai người. Thế nhưng, dù sao thì tôi cũng là người thường xuyên ở Los Angeles, còn ngồi chung hàng ghế trên máy bay với hai người, tra ra tư liệu của tôi cũng không khó. Đợi đến Paris, nếu như hai người gặp phải người xa lạ thì trời mới biết là họ có thân phận gì."
Kim ở bên cạnh không hề lên tiếng, nhưng lại khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ tán đồng.
Amanda chỉ thuận miệng ừ hai tiếng, hiển nhiên là không đem lời này để ở trong lòng, rất nhanh đã nhảy sáng những đề tài khác.
Trò chuyện đứt quãng một hồi lâu, cuối cùng mọi người đều cảm thấy trò chuyện đã đủ rồi, riêng phần mình đắp chăn lên, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Sau khi tỉnh lại, ngẫu nhiên nói chuyện phiếm vài câu, máy bay cũng đã đến nơi.
Lúc máy bay hạ cánh, 3 người còn lưu lại số điện thoại của nhau.
Luke cho thấy bản thân qua đây là có chuyện cần làm, chỉ có thể chờ đợi sau khi xử lý xong việc, mới nhìn xem có thời gian liên hệ với 2 người, cùng nhau du ngoạn Paris không.
Amanda cảm thấy rất là tiếc nuối đối với chuyện này, nhưng cũng không có quá mức không nỡ, tâm tính của thiếu nữ chính là như thế.