Sau khi tạm biệt hai thiếu nữ xinh đẹp xong, Elsa và Luke đứng chờ xe taxi ở sân bay quốc tế Charles-de-Gaulle.
Mặt mũi của Elsa tràn đầy vẻ chế nhạo: "A, xem ra, cậu đã tìm được mục tiêu chính xác trong hành trình Paris lần này. Tôi thấy cô gái trẻ kia có sức sống rất dồi dào, rất thích hợp với cậu."
Luke mỉm cười: "Tôi cũng sẽ không tự mình đa tình, chỉ tâm sự ở trên máy bay mà thôi, không đến mức nghĩ xa như vậy."
Elsa ha ha: "Thôi đi, lần này chúng ta sang đây chính là để tránh tình thế, tôi sẽ đi tới đồn cảnh sát bên kia treo tên một chút, thời gian khác, cậu muốn chơi như thế nào thì chơi như thế đó đi."
Lúc này, một chiếc xe taxi được lái đến, một người đàn ông đeo kính bước xuống xe, đi tập tễnh tới ven đường, ôm một cái thùng rác liên tục "Ọe ọe ọe".
2 người cũng không để ý, người say xe ở nơi nào cũng có, không phải là chuyện gì hiếm lạ.
Ngồi lên xe taxi, mũi của 2 người đều nhíu lại, bọn họ đều mơ hồ ngửi được mùi nôn ói, nhưng trong xe lại không nhìn thấy bãi ói nào cả.
Lái xe là một người đàn ông tóc húi cua mặc một bộ quần áo chơi bóng của nước Pháp, nghiêng đầu nhìn 2 người, rất tha thiết hỏi một câu: "Thời gian có gấp không?"
Nhìn người đàn ông tóc húi cua trẻ tuổi, bên trên mắt trái giống như có một vết sẹo này, lại liên tưởng đến hành khách say xe mới xuống xe vừa rồi kia, cùng với mùi nôn ở trong xe, Elsa và Luke đều có loại cảm giác quen thuộc kỳ dị.
2 người đồng thanh hô: "Không, xin giữ tốc độ xe ở mức bình thường cho."
Người đàn ông tóc húi cua này tiếc nuối nhún nhún vai: "A, vậy thì thật sự là quá đáng tiếc."
Khóe mắt của Luke kéo ra: "Lúc ở New York tôi từng gặp qua một tài xế xe taxi, từng hỏi tôi một câu tương tự như thế."
Người đàn ông tóc húi cua kia đã thuần thục lái xe đi, trong miệng cười hì hì hỏi: "Ừm? Sau đó thì sao?"
Luke: "Sau đó, lúc tôi xuống xe thì chân đã bị mềm nhũn."
Elsa: "Cậu còn tốt hơn tôi nhiều, tôi còn bị ói."
Người đàn ông tóc húi cua kia ngẩn người, cười lên ha hả: "Ha ha, thật sự là rất thú vị."
Luke ở phía sau anh ta, liếc mắt nhìn anh ta, thình lình hỏi một câu: "Xe của anh... Có thể thay đổi biển số xe không?"
Người đàn ông tóc húi cua cười ha ha: "Cậu nói gì thế? A, tiếng Anh của tôi không được tốt cho lắm."
Luke trợn trắng mắt: "Tôi mặc kệ anh có nghe hiểu tiếng Anh hay không, bây giờ tôi muốn nói cho anh biết: Thứ nhất, không nên đua xe chạy quá tốc độ, tôi sẽ không bởi vì thế mà trả thêm tiền xe. Thứ hai, mặc kệ cho anh có bằng lái hay không, đều không cần chạy quá tốc độ. Thứ ba, dù rằng chiếc xe taxi này của anh có thể dùng như máy bay để lái, anh cũng thành thành thật thật lái ở tốc độ 80 dặm cho tôi."
Người đàn ông tóc húi cua im lặng một lát, yếu ớt nói một câu: "Mức tốc độ thấp nhất ở đoạn đường sân bay này là 100..."
Luke: "... Vậy thì anh dùng mức tốc độ thấp nhất để lái."
Người đàn ông tóc húi cua này gượng cười hai tiếng, luôn cảm thấy hai người này giống như là biết tất cả mọi chuyện vậy.
Luke làm cảnh sát lâu, rất dễ dàng phát hiện ra chỗ đặc thù của một ít người, ví dụ như một loại khí chất nào đó của người đàn ông tóc húi cua trước mắt này, thực sự là giống bác gái Belle.
Sau khi sớm có dự phòng, trốn qua một kiếp xong, Luke tùy ý nhìn kính chiếu hậu một chút, phát hiện ra Kim và Amanda cũng đã đi ra, hai nữ sinh này tíu ra tíu tít, còn đang đứng chụp ảnh chung với xe taxi.
Sau đó một thanh niên trẻ tuổi dáng dấp cũng coi như là đoan chính cười tiến lên, giúp 2 người chụp ảnh, sau đó bắt chuyện.
Lúc này, chiếc xe này của Luke đã khởi động, sau đó hắn nhìn thấy bọn Amanda đang ở nơi đó nói chuyện phiếm với thanh niên kia.
Hắn cũng không quá để ý, với tính cách kia của Amanda thì với ai cũng có thể trò chuyện đôi câu.
Uhm, điều kiện tiên quyết là đối phương không có khả năng xấu xí.
Đối phương càng đẹp trai, cô ta sẽ càng trò chuyện vui vẻ, là một cô gái cuồng vẻ ngoài chính cống.
Xe taxi dần dần tiến vào nội thành, nhìn cảnh sắc trên đường phố càng ngày càng phồn hoa xinh đẹp, Elsa bỗng nhiên mở miệng: "Chúng ta ở cùng một cái khách sạn?"
Luke suy nghĩ, cuối cùng vẫn nói ra: "Nếu như là tới chơi, vậy vẫn nên chia ra để hành động đi, tôi cũng không muốn làm bóng đèn."
Elsa thở phào nhẹ nhõm: "Vậy cho tôi xuống xe ở phía trước đi, để tự tôi tùy tiện đi dạo một chút, tìm được khách sạn sẽ gửi tin nhắn cho cậu."
Có Luke ở cùng, cô ta cũng không dám buông thả để chơi.
Nhưng Luke không ở đó, ở đây cô ta chính là một người bình thường, ai cũng không biết cô ta là một nữ cảnh sát.
Người đàn ông tóc húi cua lặng yên không lên tiếng lái thêm mấy trăm mét nữa, dừng xe lại ở một chỗ đậu xe lâm thời.
Luke: "Danh thiếp đâu? Đưa đây một tấm."
Người đàn ông tóc húi cua: "A? Tiếng Anh của tôi không được tốt cho lắm."
Luke: "Anh có tin tôi sẽ lập tức gọi cảnh sát ở bên cạnh qua đây hay không?"
Nhìn biểu lộ khinh thường của người đàn ông tóc húi cua kia, Luke suy nghĩ một chút, hiểu ra: "Ha ha, anh không sợ cảnh sát?"
Hắn tiện tay ném ra, một đồ vật giống như yo-yo bay ra ngoài, vô cùng tinh chuẩn xuyên qua cửa đưa tiền ngăn với hàng ghế sao, nháy mắt đã quấn lên trên người của người đàn ông tóc húi cua, trói chặt hai tay của người đàn ông tóc húi cua kia lại.
Luke cười tủm tỉm: "Anh nói đi, bây giờ tôi gọi cảnh sát qua đây tra xét bằng lái của anh, anh còn có thể chạy thoát nổi không?"
Người đàn ông tóc húi cua giãy dụa hai cái: "Được rồi, tôi nhận thua, tôi sẽ cho cậu danh thiếp."
Luke sững sờ, ngay sau đó cười khẽ: "Không có việc gì, Daniel, người có kỹ thuật lái xe tốt như vậy, ở Paris không có khả năng không có danh tiếng."
Hệ thống: Túc chủ đánh bại Daniel, thu hoạch được danh sách năng lực.
Daniel năng lực: Điều khiển xe cộ sơ cấp...
Người đàn ông tóc húi cua kia biến sắc: "Cậu biết tôi?"
Luke cười khẽ, tiện tay lắc một cái, thu hồi đồ vật giống như sợi dây yo-yo kia từ trong tay anh ta lại, sau đó lại đưa tay tới bên cạnh đầu Daniel búng một cái: "Đây là tiền boa tôi cho riêng, không tính vào tiền xe."
Nghe thấy tiếng tiền giấy vang lên êm tai, Daniel lập tức nở nụ cười, đưa tay nhận lấy tờ 100 đô kia.
Nếu như là tiền xe, chút tiền này không tính là cái gì, thế nhưng tiền boa thì cũng rất không tệ.
Một lát sau Elsa cầm một tấm danh thiếp xe, vẫy tay từ biệt với Luke ở hàng ghế phía sau.
Trên xe, Luke nhìn theo Elsa đã dạo bước ở trên đầu đường Paris, mở miệng nói: "Daniel, cũng cho tôi một tấm danh thiếp đi."
Daniel xoắn xuýt một lát, cuối cùng vẫn đưa tới một tấm: "Gọi xe nghiệp vụ thì phải thu lệ phí riêng."
Luke ha ha: "Giá bao nhiêu?"
Tròng mắt của Daniel đảo vòng: "500 Euro một lần, tiền xe tính riêng."
Luke gật đầu: "Ừm, rất hợp lý."
Daniel: "A?" Đây hoàn toàn là anh ta đang làm thịt khách! Như thế mà còn rất hợp lý, có phải là mình gặp phải một thằng ngu rồi hay không?
Nhưng suy nghĩ một chút tới thủ pháp mà Luke dùng để khống chế anh ta vừa rồi kia, anh ta lập tức bác bỏ suy đoán này.
Hơn mười phút sau, Luke thoải mái đi ở trên đường phố Paris, ngắm nhìn nơi này, giống như là một mảnh ruộng lúa mạch rậm rạp.
Vẻ đẹp của Paris được truyền tụng ở trên thế giới, nhưng hầu hết mọi người đều không biết, đây cũng là một thành phố có tỷ lệ phạm tội cao. Đây là vấn đề mà hầu hết các thành phố lớn đều không thể tránh khỏi.
Những tên trộm vặt móc túi có thể thấy được khắp nơi, rất khó trốn khỏi khứu giác linh mẫn và thị lực của hắn.
Trên người một người có mùi của ba bốn cái ví tiền, dù thế nào cũng sẽ không phải là do bạn bè của gã ta lại ủy thác giao ví tiền cho gã ta, để gã ta đi ra mua bữa tối đi.
Luke đi lại nhàn nhã, chỉ tùy ý đá bay một hòn đá nhỏ, đã làm cho một tên móc túi mới vừa ăn cắp thành công đau đến mức phải kêu lên, ví tiền trong tay lại rơi trở về bên trong cái bọc nhỏ của vị thiếu nữ không hề phát giác ra kia.
Nhiệm vụ: Ngăn cản móc túi móc trộm ví tiền, đạt được 3 điểm kinh nghiệm, 3 điểm tích lũy.