Hai tên tay chân còn lại bị dọa cho lập tức trốn ra đằng sau công sự che chắn, không dám ló đầu ra.
Không để ý đến hai người này nữa, hắn không hề dừng lại lập tức di chuyển ra bên ngoài.
Ở trong một góc tường, hắn chợt ném hai khẩu súng lục đã bắn trống ở trong tay ra.
Hai người đang chạy tới gần, đang nghi thần nghi quỷ khom lưng đi tới, trên đầu mỗi tên chịu một cú nện nặng nề, theo tư thế đang nhào tới ngã gục ở trên mặt đất, rốt cuộc không đứng dậy được nữa.
Luke tiến lên, cướp lấy súng ở trong tay hai người, lại lần lượt bổ sung thêm một cú đạp nặng nề lên phía sau gáy mỗi tên, xoay người giơ súng.
Ba ba!
Một tên ở đằng xa đang thò đầu ra nhìn bị headshot, làm cho tên bên cạnh bị dọa cho lập tức trốn vào phía sau chiếc xe hơi đang đậu cạnh đó.
Luke không để ý đến người này nữa, một lần nữa di động sang bên cạnh, tìm tới ba tên khác mới chạy tới ở bên kia.
Ba người này tới trễ nhất, còn chưa biết rõ tình huống.
Ba ba! Ba ba! Ba ba!
3 người này đã áp sát quá gần bị bắn gục trong nháy mắt, có hai người ngay cả động tác giãy dụa đều rất khó khăn, chỉ có một tên bị bắn trúng cánh tay, đang ở nơi đó kêu rên thê lương.
Luke lạnh lùng bóp cò.
Ba! Ba! Ba!
Luke hờ hững buông tay ra, mặc cho khẩu súng rỗng bên tay trái rơi xuống, lặng lẽ trở lại sau lưng tên vừa rồi mới tạm thời bị buông tha kia.
Tên này đã sợ đến mức trốn vào trong một góc, đang ở nơi đó gọi điện thoại.
Luke nghiêng tai nghe hai câu, trên mặt mang một nụ cười lạnh lùng.
Ba!
Tên ngớ ngẩn trong lúc đang chiến đấu lại còn gọi điện thoại cầu viện này trực tiếp bị đánh nổ đầu, điện thoại trong tay trượt xuống nước bùn, trong loa còn truyền tới một chuỗi câu hỏi dồn dập.
Luke ngồi xổm xuống, lấy súng lục mà người này đang đeo về, hướng về phía chiếc điện thoại còn đang phát ra tiếng kia cười lạnh, đạp lên một phát, giẫm nó vỡ nát.
Một lần nữa trở lại căn phòng ở cách đó không xa kia, ẩn nấp ở bên trong đám máy móc bị vứt bỏ, hắn hít vào một hơi thật dài, sử dụng ra khứu giác linh mẫn.
Hắn lách qua vị trí còn có hai tên tay chân còn sót lại ở mặt trước, tới chỗ ba người ở bên trong phòng ốc đang khóa chặt phía sau, chậm rãi giơ súng lục lên.
Ba ba! Ba ba! Ba ba!
Bên trong truyền tới ba tiếng kêu thảm, nhưng rất nhanh đã nhỏ xuống.
Hai tên tay chân còn sót lại ở phòng trước bị tiếng súng và tiếng kêu thảm bất ngờ vang lên sau lưng dọa điên, riêng phần mình đứng dậy, chạy như điên ra ngoài.
Luke đến gần cửa sổ, thăm dò kiểm tra một hồi, nhảy vào.
Ba! Ba! Ba!
Lần lượt bổ sung một phát súng lên trên đầu ba tên đã tê liệt ngã xuống mặt đất kia, hắn lại đứng ở trước cửa chính giơ súng lên.
Ba ba! Ba ba!
Hai tên tay chân đang tách ra chạy trốn không nói tiếng nào ngã quỵ, không còn động tĩnh.
Luke nhắm mắt nghiêng tai, yên tĩnh đứng ở cửa một lát, mới lui trở về văn phòng, cực nhanh tìm tòi.
Hắn thu sạch mấy chồng tiền mặt ở trong ngăn kéo vào trong ba lô trước, lại đổ hơn phân nửa chai Vodka bên cạnh lên trên văn kiện trong một tủ giấy chứa văn kiện, bật cái bật lửa mới vừa tìm được lên, ném nó lên.
Ánh lửa hừng hực nhanh chóng lan tràn, rất nhanh đã biến căn phòng này thành một quả cầu lửa lớn.
Luke đi ra ngoài, tiện tay lấy đi khẩu AK và một băng đạn trên người một tên tay chân nằm ngoài cửa, lặng yên lui vào trong bóng tối.
Một lát sau, chỗ cửa chính có hai tiếng súng vang lên, hai tên tay chân canh cổng đang vô cùng hoảng sợ trốn ở trong bóng tối cũng bị xử lý xong.
Lúc này Luke mới chậm rãi đi tới hai cái nhà kho lớn ở cách đó không xa.
Trước đó ở nơi này có hai tên tay chân, nhưng vừa rồi đều đã chạy tới đưa đầu người, bây giờ nơi này đã không còn thủ vệ nữa.
Trong đó ngẫu nhiên còn có mấy người đàn ông chạy đến, Luke ở trong bóng tối đi tới, không giết những người này.
Mùi trên người những người này, hắn đều không cần cẩn thận phân biệt, đều biết vừa rồi bọn họ mới làm gì.
Quần áo không ngay ngắn, vẻ mặt hoảng sợ, trên người không có bất kỳ vũ khí gì, những người này không phải là nhóm người tay chân, mà là đám đàn ông tới nơi này tìm thú vui.
Có lẽ những người này không phải là người tốt lành gì, nhưng tùy ý giết chóc hiển nhiên là không quá phù hợp.
Chủ yếu là ở bên trong hai cái nhà kho lớn nơi đây, đã có sáu bảy mươi tên loại này đến đây tìm kiếm vui thú.
Nếu như giết toàn bộ, tăng thêm nhóm tay chân đã chết kia, nhân số tử vong sẽ tăng lên trên trăm, làm không cẩn thận thì chính phủ nước Pháp sẽ coi chuyện này như một lần khủng bố tập kích.
Bởi vậy, Luke chỉ lách qua những người này, đi đến nhà kho lớn bên cạnh kia.
Trong nháy mắt đi vào cửa, khẩu M1911 trong tay hắn lại một lần nữa nổ súng, ba ba ba liên tục ba phát, tấm ván gỗ làm cửa xuất hiện ba cái lỗ.
Sau đó có mùi máu tanh nồng đậm truyền ra, một người đàn ông ngã nhào xuống đất, cách đó không xa là một khẩu súng lục.
Đây là một tên tay chân duy nhất còn thủ ở nơi đây.
Đương nhiên, không phải là tên này tận trung với cương vị, mà là bị dọa cho sợ hãi, muốn tránh ở đây trốn thoát một kiếp.
Đáng tiếc, người đáng chết, đêm nay sẽ không thể sống được.
Tiếng súng bất ngờ vang lên hù sợ một đống lớn các cô gái trẻ bên trong phòng, bọn họ bắt đầu liều mạng hét rầm lên.
Luke không lên tiếng, móc điện thoại nhãn hiệu giả của mình ra, mau chóng đưa vào trong một đoạn lớn lời nói.
Mấy cô gái trẻ kia thét lên trong chốc lát, nhìn người toàn thân bị bao phủ ở trong quần áo kia, giống như chỉ là một đoàn bóng đen.
Hắn chỉ bình tĩnh đứng ở chỗ này, không phát ra bất kỳ âm thanh nào, các cô gái kia không kìm lòng được đã ngừng miệng.
Giờ phút này, đã có không ít cô gái trẻ ở đây nghĩ đến một chuyện: Thủ vệ nơi này là người xấu, là một thành viên trong đám con buôn bắt bọn họ tới nơi này. Người giết chết người xấu, vậy. . . Có lẽ là người tốt?
Cho dù không phải là người tốt, nhưng đám thủ vệ đã chết rồi, vậy bọn họ cũng có thể chạy đi.
Lúc này Luke đã đánh xong chữ, bấm lên nút phát, một giọng nam giống như giọng rô bốt vang lên ở bên trong nhà kho lớn: "Bây giờ, nhà ai tương đối có tiền, có thế lực, đi ra gọi điện thoại, gọi cho người nhà của các cô, để cho bọn họ phát động tất cả các loại lực lượng, đem chuyện nơi đây lộ ra bên ngoài ánh sáng."
Mấy cô gái trẻ trong phòng không có ai lên tiếng, cũng không ai động đậy.
Âm thanh điện tử tiếp tục vang lên: "Động tác của các cô phải nhanh. Nếu như bị phần tử xấu chạy đến tiếp viện khống chế một lần nữa, bọn họ sẽ không để cho các cô có cơ hội nói ra chuyện nơi đây đâu, cho nên thời gian của các cô không có nhiều."
Trong lúc giọng nói phát ra, hắn dùng chìa khoá lấy được từ trên người thủ vệ mở cửa phòng cho những cô gái này: "Tuyệt đối đừng nghĩ đến chuyện chạy một mình. Tập trung lực lượng của tất cả mọi người lại, mới có thể để cảnh sát Paris chạy đến cứu người. Thế nhưng, một khi người nào đơn độc thoát đi, đó chính là vụ án cá biệt không cần coi trọng. Các cô đã là người mất tích, như thế thì mất tích thêm một lần cũng không ai biết."
Nói đến đây, hắn đã mở xong tất cả các cánh cửa phòng, xoay người bước đi: "Chúc mọi người may mắn, các cô gái!"
Một lát sau, hắn biến mất ở cánh cửa ra vào.
Những cô gái trong phòng nhìn nhau một lát, bỗng nhiên có mấy cô gái cực nhanh vọt ra, chạy về phía cửa lồng giam, lập tức mở cửa ra, chộp lất một cái điện thoại di động, đó là thứ Luke lục soát được từ trên người đám thủ vệ.
Đi ra ngoài khu căn cứ này, nghe những cô gái bên trong đang lo lắng cướp đoạt điện thoại, điên cuồng gọi điện thoại, trong lòng Luke cũng không có một chút khẩn trương nào.
Thủ vệ ở nơi này đều đã bị hắn xử lý xong, người tiếp viện của đám con buôn này muốn tới nơi đây, tối thiểu cũng cần hai ba mươi phút nữa.
Hơn nữa hắn tới Paris, không phải chính là hướng về phía điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy mà đến hay sao! Đến thêm một đám lại càng tốt.
Cô gái Amanda may mắn kia cũng ở nơi đây, cô ta còn chưa bị đưa vào nhà kho lớn bên cạnh, đây chính là chuyện vô cùng may mắn.
Về phần những cô gái trẻ bên trong nhà kho lớn sát vách kia. . .
Luke im lặng thở dài một tiếng.