Ở trong đó đều là những cô gái trẻ đã bị bắt tới một đoạn thời gian, tình huống của họ đều rất tồi tệ.
Nhưng. . . Dù thế nào cũng tốt hơn việc phải chết ở bên trong cơ sở tội phạm này.
Ở bên trong hai cái nhà kho lớn cộng lại cũng có hơn 100 cô gái trẻ, số người này nhiều lắm, chính hắn không thể dẫn những cô gái này đi, vậy không bằng để cho bọn họ gọi điện thoại, làm cho chuyện lớn lên.
Gia đình bình thường của 100 cô gái trẻ liên hợp náo động, cũng là một nguồn lực lượng khá mạnh mẽ, hơn nữa có thể tới nước Pháp du lịch, hoàn cảnh gia đình của đại bộ phận người trong đó đều không kém.
Luke rời khỏi nhà kho lớn, yên tĩnh mai phục ở phía sau mấy chiếc xe hơi bị vứt bỏ cách cổng hơn hai mươi mét.
Hơn mười phút sau, trong tai Luke mơ hồ nghe thấy tiếng bánh xe đi qua nước bùn truyền tới, sau đó mấy chùm đèn xe sáng như tuyết xé rách màn đêm mưa đen như mực, xuất hiện ở trên đường lớn.
Ba chiếc xe!
Hắn hít thở chậm lại, vài giây sau đã điều chỉnh tốt trạng thái, khẩu UZI đã được giơ lên.
Phốc phốc phốc phốc phốc phốc!
Tiếng súng UZI vô cùng gấp rút vang lên, trong vòng ba giây Luke đã bắn trống một băng đạn, chiếc xe đi đầu kia đều là vết đạn, kính chắn gió cũng nát một mảng lớn, siêu vẹo phóng sang ven đường, cuối cùng bịch một tiếng tiến đụng vào một đống cát đá rồi bất động.
Trong nháy mắt Luke ném khẩu UZI đi, thân thể khẽ động, vung khẩu AK đang đeo bên hông ra trước người, nắm chặt một cái, bưng lên, nổ súng.
Phanh phanh phanh phanh phanh!
Trong nháy mắt lại đã bắn trống băng đạn, chiếc xe thứ hai cũng không trốn khỏi vận mệnh giống như chiếc xe đầu tiên, đều thủng trăm ngàn lỗ lệch ra đường chính, đụng vào một chiếc xe hơi bị vứt bỏ.
Chỉ là chiếc xe này đã lái qua bên cạnh hắn mới bắt đầu bị đuổi theo bắn phá, bởi vậy đại đa số vết đạn đều ở mặt bên và phía sau xe.
Nhưng hai chiếc xe này đều không ngoại lệ, vị trí viên đạn trúng vào đều tập trung ở vị trí người ngồi trong xe.
Cực nhanh đổi băng đạn mới, Luke bưng AK lên, nhắm ngay một chiếc xe cuối cùng đã đang dùng phần lao tới hắn.
Hắn căn bản là không cần ngắm quá chuẩn, chỉ cần đại khái trút đạn lên trên thân xe là được.
Hiện thực không phải là phim ảnh.
Trong khoảng cách chưa tới ba mươi mét, AK bắn lên xe hơi phổ thông, trừ động cơ và trục bánh xe, trên cơ bản thì những bộ phận khác đều không có sức chống cự, hai cánh cửa xe đều có thể bị bắn xuyên thấu, người trong đó đương nhiên là cũng giống như vậy.
Cuối cùng chiếc xe này cũng chỉ tiến vào trong cổng chưa tới 10m thì đã mất đi khống chế, bịch một tiếng đụng vào một cái nhà kho nhỏ.
Luke cũng không vội vã đi ra, ném khẩu AK trong tay đi, đổi sang vị trí khác.
Trong lúc làm tất cả những việc này, khứu giác linh mẫn của hắn đã toàn lực phát động.
Một lát sau, hắn mới tới gần ba chiếc xe này, lần lượt bổ sung một phát đạn lên trên đầu những tên còn chưa tắt thở, sau đó mới lặng yên rời đi.
Nửa giờ sau, trên mái của một tòa nhà cách nơi đây mấy trăm mét, Luke từ xa trông thấy đèn báo hiệu của một nhóm lớn xe cảnh sát đi tới, kéo vang còi cảnh sát tiến vào bên trong ổ tội phạm này, lúc này hắn mới hài lòng gật đầu, thả người nhảy xuống mái nhà.
Một tiếng sau, hắn đã đổi lại quần áo giày, xuất hiện ở bên trên tàu điện ngầm khu 93.
Trên đầu có thêm một cái nón cao bồi màu xám đen không đáng chú ý, khẩu trang cũng đã đổi một cái mới, nhưng không tiếp tục mang khăn trùm đầu, cách ăn mặc này không khác gì người bình thường đi ở dưới trời mưa.
Ở trên người hắn, chỉ có một khẩu M1911 tìm được ở trên người một tên tay chân, còn chưa từng bắn một phát đạn nào.
Bên trên tàu điện ngầm ban đêm ở Paris, cũng không an toàn, hoặc phải nói là, cướp đoạt ở trên tàu điện ngầm vào thời điểm này là chuyện nhất định sẽ xảy ra, giống như ban ngày ở bên trong văn phòng khẳng định là có một đống lớn người phải đi làm, bây giờ ở bên trong tàu điện ngầm, cũng có các loại người đang "Đi làm" .
Đối với bọn họ, cướp đoạt móc túi chính là công việc của bọn họ.
Nhưng không có ai dám đến trêu chọc Luke.
Cách ăn mặc bây giờ của Luke cũng không phải là loại phong cách học sinh, trong tay hắn đang vuốt vuốt một thanh đao hồ điệp.
Thân đao ở trong tay hắn thỉnh thoảng sẽ linh hoạt chuyển động mấy lần, cho thấy đây ít nhất là một người thường xuyên chơi đao.
Đao pháp có tốt hay không, không ai có thể biết, nhưng hiển nhiên là không thích hợp với tư cách là mục tiêu bị ưu tiên cướp đoạt.
So với dao phay, loại đao hồ điệp này nhìn như một loại đồ vật nhỏ nhắn nhưng lại càng dễ chết người.
Cho nên, Luke hoàn toàn bình an vô sự trở về nội thành.
Sau khi xuống tàu điện ngầm, hắn cực nhanh đi tới, rất nhanh đã trở về gần căn chung cư mà từ đó buổi chiều những cô gái trẻ kia bị đưa đi, lách vào trong một hẻm nhỏ ở cách đó không xa.
Trong đêm tối, hắn vượt qua khe hở ở giữa mấy tòa chung cư, thuận tiện tiến vào trong nhà của một hộ hộ gia đình quên không đóng chặt cửa sổ, cực nhanh thay đổi mũ áo giày treo trên kệ ngoài cửa.
Ném 500 Euro vào trong khay đựng chìa khoá ở cửa ra vào, một lần nữa hắn lại trèo cửa sổ mà ra, nhảy lên trên bệ cửa sổ đối diện, bám lên đường ống, bò lên trên mái nhà.
Nhìn vào hệ thống một chút, hắn hài lòng gật đầu: Rất tốt, lấy quần áo lại đưa tiền, hệ thống ba ba cũng không trừ điểm tích lũy.
Sau hai lần nhảy vọt, hắn rơi vào bên trong chung cư bị nhóm người kia chiếm cứ.
Dùng khứu giác linh mẫn xác định tình hình trong lầu, hắn lặng yên leo xuống.
Nửa giờ sau, mặt mũi Luke tràn đầy vẻ cười khổ đứng ở bên trong một tầng hầm, có mấy tên mình đầy thương tích ở trước mặt hắn đã lạnh hẳn.
Một tên kiên cường nhất, cũng bị hắn dùng dụng cụ sốc điện được cải tạo đơn giản dị, nối lên hai chân, giày vò mấy phút đã thoi thóp.
Hắn vừa rồi đã đưa mấy tên tay chân đeo súng ở trong cứ điểm này vào trong tầng hầm cách âm này, dùng kích điện hỏi cung một phen, mới biết được tên đại ca Marco của băng nhóm này nhận được tin tức, nói căn cứ ở khu 93 kia lọt vào tập kích.
Tên đại ca Marco này lập tức dẫn theo đại bộ phận thủ hạ đi tiếp viện, đến bây giờ vẫn còn không có tin tức truyền về.
Luke: ----_ ----!
Trong đêm đen sì, hắn đứng ở cổng cơ sở kia, dùng viên đạn thanh tẩy ba chiếc xe đến tiếp viện một lần.
Sau đó hắn còn bù lên đầu mỗi một tên một phát súng, người nào còn nhàn nhã cẩn thận đi xem khuôn mặt của mỗi tên, trời mới biết tên nào trong đó là tên đại ca Marco kia.
Hắn im lặng hỏi ông trời một giây, sau đó nhanh chóng giải quyết mấy tên tay chân này, rồi lặng yên đi ra ngoài.
Ở cửa ra vào, hắn bỗng nhiên trông thấy mấy chiếc xe mới ngừng lại, không khỏi sững sờ.
Chiếc xe Mercedes bắt cóc Kim và Amanda lúc trước kia, thế mà đang đậu ở cách cửa không xa.
Hắn lại ngửi ngửi loại mùi mơ hồ trong chiếc xe kia, trong đó có mùi của một người lưu lại giống như mùi bên trong phòng tên đại ca Marco.
Trong lòng Luke hơi động, trở lại bên trong phòng của Marco, tìm ra một chiếc chìa khoá điện tử của chiếc Mercedes, thuận tiện còn phát hiện một đống điện thoại.
Luke từ trong đống điện thoại di động kia tìm ra hai cái.
Một cái là của Amanda, một cái là của Kim.
Mặc kệ là mùi, hay là hình dáng điện thoại nhìn thấy lúc trao đổi số với nhau, xác thực chính là điện thoại của bọn họ.
Luke suy nghĩ, chỉ lấy đi điện thoại của Kim.
Xuống lầu đi ra ngoài, nhấn lên chìa khoá điện tử một cái, cửa chiếc Mercedes lập tức mở ra.
Luke chui vào ghế lái, nhìn sang bên cạnh bàn điều khiển bên trong, trong lòng vui mừng: Quả nhiên xe có hệ thống ghi GPS.
Lật qua lật lại ở phía trên trong chốc lát, hắn lấy điện thoại nhãn hiệu giả ra chụp mấy tấm hình, sau đó xuống xe rời đi.
Nửa đường ngăn một chiếc xe taxi trống không lại, Luke lên xe chỉ nói một câu: "Đi bảo tàng động vật học."
Trong đêm tối, hắn kéo mũ xuống cực thấp và đeo khẩu trang lên, để lái xe hoàn toàn không nhìn thấy mặt của hắn.
Bởi vì trời rất lạnh, nên ăn mặc kiểu này cũng không phải là chuyện kỳ quái.
Lái xe chỉ trả lời một tiếng, lập tức lái xe đi.