Lúc đẳng cấp nhân vật đạt tới cấp năm, hắn đã đạt được gói học tập siêu cấp vô cùng thực dụng, hôm nay sau khi lên tới cấp mười, hắn đạt được gói mở rộng thứ hai —— công năng trữ vật.
Trong lúc đang lái xe, Luke không hề do dự lựa chọn mở ra.
Sau đó. . . Mở ra công năng trữ vật yêu cầu phải có 1000 điểm tích lũy, có muốn mở ra hay không?
Luke: Mở ra!
Có thể không mở được sao? Đây chính là không gian tùy thân! Hệ thống nhà ở lữ hành, giết người phóng hỏa, hủy thi diệt tích, là đồ thiết yếu để bắt người cướp của.
Đơn thuần từ vấn đề nhanh gọn mà nói, thứ này còn thắng cả công năng học tập siêu cấp.
Đương nhiên, nếu chỉ là tính nhanh gọn, tầm quan trọng vẫn không có cách nào so sánh với công năng học tập siêu cấp.
Mở ra công năng trữ vật, Luke lập tức cảm giác được có một nơi đã thành lập liên hệ tinh thần với mình.
Cụ thể là nơi nào, hắn cũng không rõ ràng, nhưng tinh thần lại có thể cảm ứng được nơi đó.
Hắn suy nghĩ một chút, cầm lấy khẩu Glock 17 bên eo kia vào trong tay, hơi suy nghĩ một chút.
. . . Uhm, súng vẫn còn ở đó.
Luke có chút xấu hổ, may mắn chỉ có một mình hắn ở đây.
Vội vàng lái xe tấp vào ven đường, hai mắt nhắm lại tập trung tinh thần, một lát sau, trong miệng hắn khẽ quát một tiếng: "Đi vào cho ta."
Khẩu Glock trong tay giống như là đang được dùng kỹ xảo, lập loè trong chốc lát, cuối cùng rốt cục đã biến mất trong không khí.
Luke mở hai mắt ra, trong sự thỏa mãn mang theo may mắn: "Công năng trữ vật này lại phải dùng tinh thần lực chỉ dẫn, nhưng mà luyện tập thêm nhiều, hẳn là sẽ không chậm như vậy nữa. Uhm, hệ thống, mày giải thích cho tao xem, 1000 điểm tích lũy mà chỉ cho tao một không gian trữ vật rộng 0.001 mét khối, có phải là bụng quá đen hay không?"
Bây giờ hắn đã sớm không còn mắng hệ thống nữa.
Mặc dù trí thông minh của nó vô cùng kém cỏi, nhưng chỉ cần có một ít công năng mới xuất hiện, vậy sẽ là thứ vô cùng thực dụng, tuyệt đối là thứ tốt.
Hắn là một người biết ân nghĩa, đương nhiên là không có khả năng mắng nó nữa.
Hệ thống giữ im lặng.
Luke biết, đó chính là nó không có cách nào giải thích rõ, nói cách khác thì 1000 điểm tích lũy xác thực là chỉ có thể mở ra một không gian trữ vật rộng 0.001 mét khối.
Không gian này lớn tới đâu? Nói đơn giản nhất, chính là một hình lập phương dài rộng cao đều là 10 cm, cũng chính là 0.1 mét.
Đương nhiên, không gian trữ vật này là theo thể tích đại khái của vật phẩm để phán đoán, cũng không phải thật sự là hình lập phương, cho nên Luke có thể nhét khẩu Glock có chiều dài gần 19 cm vào.
Luke bất đắc dĩ lắc đầu, tiếp tục lái xe lên đường.
Hắn không có lời oán giận gì đối với hệ thống, dù sao lúc không có việc gì thì đi quấy rối nó một chút, kiểu gì cũng sẽ dần dần thăm dò ra thêm nhiều tin tức có tác dụng.
Vừa lái xe, vừa quấy rối hệ thống, bỗng nhiên hệ thống lại có phản ứng.
Tay của Luke đều run lên, kém chút đã lái xe chồm lên vỉa hè.
Hệ thống: Muốn nâng cấp công năng trữ vật thì cần có mười ngàn điểm tích lũy, có muốn nâng cấp không?
Hắn nhìn xuống điểm tích lũy, bây giờ cũng có hơn 20 ngàn điểm tích lũy, không dùng thì quá phí phạm.
Trong nháy mắt, hắn đã cảm giác được bên trong không gian mà tinh thần có liên hệ kia bỗng nhiên mở rộng hơn. . . 1000 lần.
Một mét khối!
Luke nghẹn họng nhìn trân trối, một lát sau mới thì thào một câu: "Quả nhiên, ba ba của mày vĩnh viễn là ba ba của mày!"
Gấp mười điểm tích lũy, mở ra không gian trữ vật thế mà lại có cạnh dài hơn gấp mười lần, mà không phải là gấp mười thể tích!
Hắn chỉ có một cảm giác: Quá! Là! Rẻ!
Đúng vậy, chính là rẻ!
Mặc dù mười ngàn điểm tích lũy cũng không ít, nhưng so với một không gian lập phương tùy thân, thật sự không tính là cái gì cả.
Nếu dùng không gian trữ vật này để đựng nước thì có thể chứa được một tấn, mà trọng lượng của người hơi thấp hơn so với nước, nhưng cơ bản là gần bằng nhau, như vậy thì chỉ cần không phải tên béo hoặc cực kỳ cường tráng, một lần hắn có thể nhét vào hơn mười. . . Khụ khụ, không có khả năng nghĩ lung tung.
Xem như là không gian trữ vật rộng 0.001 mét khối trước đó kia, đối với Luke cũng hết sức thực dụng.
Ít nhất có thể chứa một khẩu Glock cồn thêm mấy băng đạn, hoặc là một ít dây băng đạn, cất vào một quả lựu đạn cũng là chuyện có thể.
Việc này đối với hắn bây giờ mà nói, không thể nghi ngờ chính là át chủ bài giữ mạng và đòn sát thủ.
Khẩu súng này hắn vốn định sau khi xuống xe sẽ tháo rời ném đi, bây giờ lại có thể tạm thời giữ lại, dù sao ở bên trong không gian trữ vật cũng không có cái gì cả.
Không bao lâu sau, hắn đã lái xe đến khu 18, tùy ý dừng ở trong một hẻm nhỏ, mặc cho cửa xe mở rộng, hắn cực nhanh đi bộ rời đi.
Nếu như tên may mắn nào đó phát hiện ra chiếc xe này, sẽ có thể trông thấy, chìa khoá xe vẫn chưa được rút ra.
Một chiếc xe như vậy ném vào khu 18, trước sáng mai nhất định sẽ biến mất, dấu vết sau cùng cũng sẽ được xử lý sạch sẽ. (Luke hành động, cho tới bây giờ trong toàn bộ hành trình đều dùng găng tay khăn trùm đầu, lại chỉ dùng đồ hoàn toàn mới, cho nên không tồn tại vấn đề lông tóc vân tay còn sót lại)
Lúc này Luke mới gọi Daniel tới, nhờ xe trở lại khách sạn Express Inn ở quận 16, trở về phòng rửa mặt đi ngủ.
Sáng sớm ngày hôm sau, Luke nhàn nhã đi ra ngoài.
Hôm nay, hắn cần phải buông lỏng tâm tình, đi ra ngoài tản bộ, sau khi tản bộ mấy chục phút, tìm được một công viên nhỏ có hoàn cảnh không tệ, ngồi ở trên ghế dài, nhìn đám người tới lui bốn phía.
Nhìn đám người tràn ngập ánh nắng và ấm áp kia, tâm trạng của Luke cũng dần dần trở nên nhẹ nhõm.
Một lát sau, một hot girl có mái tóc màu đỏ sậm rốt cục không nhịn được nhích lại gần: "Xin hỏi, anh có cần trợ giúp gì khônh?"
Khóe miệng của Luke mang theo nụ cười nhạt, nhìn về phía cô ta: "A cám ơn, nhưng tôi chỉ đang hưởng thụ buổi sáng sớm tươi đẹp này mà thôi, hưởng thụ không khí tươi đẹp của thành thị này."
Hot girl này có chút ngơ ngẩn.
Cô ta đang bày ra một cái giá vẽ ở cách đó hơn 10m, trước giá vẽ còn có một cái hộp sắt nhỏ, bên trong lác đa lác đác mấy tờ tiền mặt, Euro, đô, bảng Anh đều có, nhưng cơ bản đều là trị giá 5 hoặc là 10 đồng, hiển nhiên là làm ăn rất bình thường.
Là một sinh viên nghệ thuật đi ra vẽ vật thực, mục đích lớn hơn của cô ta là ở chỗ quan sát đám người, thu hoạch được linh cảm, mà không phải kiếm tiền.
Bởi vậy, cô ta rất ưa thích quan sát những người thú vị.
Ví dụ như. . . vị thanh niên trước mắt này.
Ngay từ đầu, cô ta cũng không chú ý tới hắn, hắn cũng không phải là loại bắt mắt nhất ở trong đám người.
Quần áo của hắn không hoa lệ, chỉ sạch sẽ nhẹ nhàng thoải máu, màu tóc nâu đậm, tóc húi cua, ngũ quan nhìn thoáng qua cũng chỉ ở mức trung bình, tuyệt đối không phải loại soái ca để cho mắt người sáng lên.
Nhưng sau khi đặt lực chú ý lên trên người hắn, lại phát hiện ra gương mặt kia càng xem càng thuận mắt.
Vốn tướng mạo có thể miễn cưỡng tính toán là bảy điểm, sau khi nhìn lâu vậy mà cảm thấy rất không tệ.
Dung mạo của hắn còn có vẻ hơi non nớt, trong lúc hai mắt chuyển động, vừa lạnh lùng mà lại hờ hững, giống như là không có hứng thú đối với thế giới bên ngoài vậy.
Mãi đến lúc, trên mặt Luke bỗng nhiên xuất hiện một loại nụ cười như có như không, thiếu nữ này cho rằng tim mình đã bị bắn trúng.
Cô ta rất khó hình dung được loại cảm giác này.
Giống như là nam thanh niên này từ một pho tượng đá bình thường, biến thành một siêu anh hùng điện quang trong phim điện ảnh, chợt phóng điện giật cô ta một cái.
Cô ta cảm thấy, trên người cậu thanh noene nhìn như phổ thông này, có một loại khí chất mâu thuẫn rất đặc biệt.
Cho nên, cô ta đi qua đây bắt chuyện.
Nghe thấy Luke trả lời, phối hợp với khuôn mặt mỉm cười kia của hắn, thiếu nữ này hơi hơi đỏ mặt.
Với tư cách là một sinh viên nghệ thuật, còn là sinh viên nghệ thuật của thủ đô Paris lãng mạn này, cô ta đã thấy nhiều các loại soái ca mỹ nữ, nhưng có thể làm cho cô ta động tâm lại rất ít.
Nhưng giống như thanh niên trước mắt này, không có một ai giống.
"Có thể, có thể cho tôi số điện thoại của anh không?" Cô ta không thể kìm lòng được hỏi một câu.
Luke sững sờ, chợt nở nụ cười: "Thật là không phải, tôi là du khách tới từ nước Mỹ, cũng không có số điện thoại nơi này. Cho nên. . ."