Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 199: Chương 199: Một chút trợ giúp, nơi ở mới

Thiếu nữ tóc đỏ a một tiếng, có chút nghẹn lời, nhưng rất nhanh đã kịp phản ứng lại: "Vậy anh có cần trợ giúp gì không?"

Luke có chút hăng hái nhìn thiếu nữ này, ý niệm trong lòng chuyển động, một lát sau gật đầu: "Kỳ thật, vẫn có một chút chuyện cần giúp."

"Cần cái gì?" Thiếu nữ kia hỏi.

Luke: "Tôi vừa tới nơi này, tìm được khách sạn có chút hơi đắt. Cho nên, tôi muốn đổi sang một chỗ không quá đắt, thế nhưng giao thông cần phải thuận tiện."

Tròng mắt của thiếu nữ kia chuyển động: "Chung cư có được không?"

Luke ngạc nhiên: "Tôi chỉ tới chơi một tuần thôi, cô nói là chung cư dưới hình thức khách sạn à?"

Thiếu nữ kia vội vàng lắc đầu: "Không, là ở bên cạnh phòng tôi có một chung cư vừa vặn còn trống, tạm thời chưa cho ai thuê. Ta rất quen với chủ nhà, để cho ông ấy tạm thời cho anh thuê một tuần cũng không có vấn đề gì."

Luke suy nghĩ, không trả lời ngay.

Thiếu nữ nhìn vẻ mặt này của hắn, vội vàng bổ sung: "Tiền thuê nhà sẽ không quá đắt, hơn nữa ngay ở bên cạnh khu 17, hoàn cảnh cũng không tệ."

Luke nghe vậy suy nghĩ một lát, cười nói: "Vậy có thể dẫn tôi đi xem một chút không?"

Thiếu nữ kia giống như trút được gánh nặng, cũng nở nụ cười: "Được rồi, chờ tôi thu dọn một chút đã."

Luke chỉ đứng bên cạnh nhìn thiếu nữ kia thu dọn giá vẽ, đợi tới lúc cô ta định vác những vật kia trên lưng, cười đi tới vác lên trên người mình: "Để tôi giúp đi, thân thể của tôi vẫn rất cường tráng."

Thiếu nữ kia a một tiếng, nhưng không có ý từ chối, chỉ ra hiệu phương hướng xuất phát, hai người dùng bước chân hơi nhanh một chút đi về hướng đông.

Trên đường, hai người bắt đầu trò chuyện, Luke đã biết tên của thiếu nữ này: Elena - Tautou.

Cô ta đang học ở một học viện mỹ thuật tư nhân, tên là gì thì Luke cũng không nhớ rõ ràng.

Nhưng mà, tiếng Anh của Elena cũng không tệ lắm, theo cô ta nói, có lẽ có một ngày nào đó cô ta sẽ đi sang Mỹ dạy học.

Luke kỳ quái: "Các cô. . . Không phải là cảm thấy người Mỹ khuyết thiếu tu dưỡng nghệ thuật đấy chứ?"

Elena nghe thấy thế lập tức sững sờ, ngay sau đó ha ha cười to: "Đó là ý nghĩ của rất nhiều người, nhưng không phải tôi. Ít nhất thì ở nơi đó sẽ dễ kiếm tiền hơn nơi này. Uhm, điều kiện tiên quyết là tôi lấy được bằng tốt nghiệp đã."

Luke cũng nở nụ cười: "Thật ngại quá, tôi không có năng khiếu đối với nghệ thuật, uhm, ở nước Mỹ thì tôi cũng thuộc về loại người không có học thức kia."

Elena lại tò mò nhìn hắn: "Thế nhưng, anh cho tôi một loại cảm giác. . . Rất đặc biệt. Tôi không có cách nào hình dung, nhưng chúng ta nhìn ngắm Venus, cũng sẽ không bởi vì bà ấy không có văn bằng đại học, lại cảm thấy bà ấy không tốt, không phải sao?"

Luke ặc một tiếng: "Nhưng, Hình như. . . Venus là nữ tính mà?"

Elena lại sững sờ, lại một lần nữa cười ha hả: "Không không không, ý tôi chỉ là chỉ tới loại cảm giác này, một loại vẻ đẹp đơn thuần."

Luke xấu hổ: Mình cũng có ngày có thể dựa vào khuôn mặt tán gái? Lại còn là một hot girl nước Pháp?

Elena không tính là đại mỹ nhân, nhưng nhìn rất thuận mắt, làn da hơi trắng nõn, hơn nữa có chút nở nang.

Uhm, có lẽ là trường kỳ ngồi vẽ tranh, không quá thích di động? Luke chuyển tầm mắt xuống phần hạ bàn của cô gái đi phía trước, suy nghĩ linh tinh như thế.

Hai người đi trong khoảng hơn mười phút, đã đến bên ngoài một tòa nhà nhỏ sáu tầng màu trắng.

Tòa nhà nhỏ bên cạnh cao tương đương, nhưng bộ phận chính là màu đỏ, ngoài ra còn có khung cửa sổ cũ kỹ khắc hoa tạo hình xinh đẹp, còn có rào chắn bằng sắt nghệ thuật pha tạp, so với đa số kiến trúc ở nước Mỹ, xác thực là rất văn nghệ.

Elena mở một cánh cửa chống trộm ở dưới lầu, ra hiệu cho Luke đuổi kịp, đồng thời nhanh chóng khép cửa phòng lại: "Ừm, ra vào tiện tay đóng cửa. Mặc dù trị an ở nơi này cũng tạm được, nhưng anh biết đấy, bây giờ hoàn cảnh ở Paris càng ngày càng kém, đặc biệt là du khách như các anh, cần phải cẩn thận."

Luke chỉ cười gật đầu, không lên tiếng.

Nếu thật sự gặp phải cướp, người nào càng không may hơn cũng còn không nói rõ được.

Đi lên trên, mãi đến tầng cao nhất, Elena đi đến trước một gian phòng có một bộ phận bằng gỗ rõ ràng thuộc về loại phòng vi phạm luật lệ xây dựng, dùng chìa khoá mở cửa phòng ra: "Xem một chút đi, chính là chỗ này."

Luke vào xem xong, phát hiện ra nơi này thật sự là rất nhỏ.

Đại khái khoảng 10m², nhưng chiếu sáng tự nhiên rất tốt.

Uhm, toàn bộ gian phòng đều tắm rửa ở dưới ánh mặt trời, không tốt mới là lạ.

Còn may bây giờ là tháng giêng, cho nên sẽ không nóng.

Đồ đã bên trong rất đơn giản, một giường một bàn hai ghế, một cái tủ treo quần áo, ngoài cái bàn còn bổ sung thêm một cái tủ nhỏ, ngoài ra không có thứ gì khác nữa.

Luke nghi hoặc nhìn về phía Elena: "Phòng vệ sinh và phòng tắm ở đâu?"

Elena ở ngoài cửa không đi vào, chỉ là chỉ chỉ sang bên cạnh: "Ở đây, là phòng công cộng. Cũng chính là dùng chung với phòng bên cạnh. Uhm, phòng bên này là chỗ tôi ở." Nói đến đây, cô ta có chút hơi ngượng ngùng.

Luke hơi sửng sốt một chút, ngay sau đó nở nụ cười: "Chỉ có cô thôi à?"

Khuôn mặt của Elena hơi nóng lên: "Đúng vậy, chỉ có mình tôi."

Luke đi qua nhìn một chút, phát hiện ra hai căn phòng này xây rất thú vị, ở giữa hai gian phòng dùng một phòng tắm kiêm phòng vệ sinh ngăn cách ra, ở phía sau của hai bên gian phòng có một cánh cửa nhỏ có thể tiến vào khu vực công cộng này.

Đây. . . Hẳn là thiết kế cho hai người cùng giới ở? Hoặc là dành cho tình lữ?

Luke có chút kinh ngạc, nhưng sắc mặt của hắn vẫn bình thường, chỉ gật đầu: "Vậy tiền thuê nhà thì sao?"

Elena cao hứng trở lại: "Anh ở một tuần, 150 Euro? Không không, 100 Euro là được."

Luke: "150 Euro là được rồi, chủ nhà ở đâu?"

Elena cười vươn tay: "Giới thiệu lại một chút, tôi là. . . con gái của chủ nhà. Cho nên, anh có thể ở lại trước, chờ bố tôi trở lại, lại đưa tiền cho ông ấy là được."

Luke: ". . ., rất vinh hạnh được biết một cô “khác”, tiểu thư Tautou tôn quý mà xinh đẹp." Nói xong hắn cũng đưa tay ra.

Sau khi lại một lần nữa bắt tay, hai người bèn nhìn nhau cười.

Luke mở miệng nói: "Nếu như không có chuyện gì nữa, tôi muốn đi trước ăn chút gì đó. Cô có muốn đi cùng không?"

Elena: "A, tôi mới ăn. . . Được rồi, tôi cảm thấy còn có thể lại uống thêm một tách cà phê."

Luke gật đầu: "Với tư cách để hồi báo cô đã giúp tôi tìm được phòng ở phù hợp, ly cà phê này nhất thiết phải để cho tôi mời."

Elena vui vẻ gật đầu: "Vậy đi tới chỗ rẽ bên góc đường kia, quán cà phê ở đó đã mở rất nhiều năm rồi."

Luke đương nhiên là không gì không thể.

Không tới năm phút, hai người đã ngồi ở dưới lầu quán cà phê.

Đúng vậy, quán cà phê nho nhỏ này ngay ở cạnh chỗ rẽ tòa nhà nhỏ, hai người xuống lầu, đi không tới20m, đã ngồi vào chỗ ngồi lộ thiên của quán cà phê nho nhỏ này.

Chỗ ngồi lộ thiên này cũng rất nhỏ, chỉ đủ kê hai cái bàn.

Luke cũng không quá để ý tới tờ menu kia, chỉ là để Elena giúp hắn gọi thứ gì có thể ăn no được.

Một lát sau, một chiếc bánh mì sừng dê, một phần ức vịt, một phần Puff pastry soup, một phần thịt bê sốt trắng, chính là một bữa sáng rất phong phú.

Vừa ăn, Luke vừa nói chuyện phiếm với Elena.

Nhưng mà, hắn cố tình chuyển đề tài tới một ít nơi ở xa.

Ví dụ như, địa phương nào tương đối hỗn loạn, nơi đó có băng nhóm tội phạm hay không.

Đương nhiên là không thể ngay thẳng hỏi những vấn đề này, thế nhưng lần này thật sự là Luke chỉ đơn thuần dựa vào khuôn mặt, cũng hỏi được khá nhiều tin tức.

Elena một mực sống ở khu 17, trị an ở nơi này cũng không tệ lắm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!