Từ khu 17 đi về hướng Đông Bắc, dọc đường giữa khu 18 và khu 19 thì tương đối không an toàn.
Lại tiếp tục tới biên giới khu 93, dùng lời của Elena để hình dung, nơi đó chính là Địa Ngục, không phải là nước Pháp.
Trong lòng Luke cân nhắc, hôm nay có thể đi tới khu 18 xem một chút, mà khu 93, tối hôm qua hắn mới đi làm việc một lần, tạm thời không vội lại tới đó.
Hơn nữa, so với vị hot girl sinh viên nghệ thuật trước mắt này, hắn còn có một người liên lạc thích hợp hơn—— Daniel.
Vị tài xế xe taxi kia rõ ràng là người không hay tuân thủ luật pháp cho lắm, nếu như không rõ ràng tình huống các nơi ở Paris, có lẽ không tới mấy ngày cả người lẫn xe đều sẽ biến mất khỏi thế giới này.
Sau khi đã hạ quyết tâm, Luke buông lỏng tâm tình, trò chuyện với Elena ở trước mắt.
Một mực nói chuyện phiếm đến trưa, Luke mới nói chuẩn bị lên nghỉ ngơi, thuận tiện trả tiền thuê.
Elena vẫn đi theo Luke, nói là sẽ hỗ trợ gọi cha của cô một chút.
Kết quả... Không có ai.
Elena nói một câu thật có lỗi, nhưng Luke nhìn ra, bộ dáng của hot girl này chính là đã sớm có đoán trước, lập tức hiểu ra là người ta cố ý đi lên lầu theo.
Nhưng hắn muốn làm một chút công tác chuẩn bị, hiển nhiên không có khả năng lại dính với hot girl này, hắn chỉ có thể mỉm cười nói muốn nghỉ ngơi một lát, sau đó khép cửa phòng lại.
Dựa theo khứu giác linh mẫn, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, Elena đứng ở cửa ra vào ít nhất một phút, thính lực nhạy bén lại còn nghe được một tiếng hoan hô rất nhỏ của cô ta.
Đáng tiếc, tiếng hoan hô là tiếng Pháp, hắn nghe không hiểu.
Luke chỉ cười lắc đầu, ngồi ở trên giường, mở ba lô tùy thân ra, từ bên trong lấy ra cái laptop đã cải tiến kia, bắt đầu thao tác ở phía trên.
Bên trong có bản đồ của Paris đã lấy được từ sớm, còn có các loại tư liệu.
Hắn đã nhiều lần thẩm tra các loại tin tức ở phía trên, ví dụ như khu 18 nơi hắn đến, còn có khoảng cách đến khu 93, tình huống giao thông ở các nơi, tình huống kiến trúc, cửa hàng, đám người cư trú các thứ.
Loại thành phố lớn cấp thế giới này, hắn làm như vậy chỉ có hiệu quả bình thường, nhưng có thể làm công tác chuẩn bị, vẫn nên làm một chút.
Đáng tiếc, kỹ thuật của Tony Stark còn chưa đạt đến thời điểm thành thục chế tạo ra trí tuệ nhân tạo, đương nhiên là Luke cũng không làm được.
Luke rất hoài nghi, cho dù mình có thể học hết năng lực của Tony Stark, cũng rất có thể sẽ không làm ra loại tồn tại như Jarvis.
Bây giờ bên trong năng lực của Tony Stark, không có phương pháp chế tạo Jarvis, Jarvis xuất hiện giống như chỉ là một thứ ngoài ý muốn.
Cho nên, hắn cũng không có hi vọng quá lớn đối với chuyện này.
Làm hơn một giờ, ngoài phòng truyền tới tiếng đập cửa.
Luke ngẩng đầu, nhìn thấy đằng sau màn cửa in hoa đang tung bay, gương mặt của Elena tràn đầy ý cười.
Hắn không khỏi bật cười: Cô nàng Elena này, như thế nào lại có chút tính tình giống như trẻ con? Gõ cửa xong lại chạy tới cửa sổ quan sát là có ý gì?
Hắn nhét tablet vào trong ba lô, đi ra mở cửa: "Elena, có chuyện gì thế?"
Elena: "Cha tôi trở lại rồi, ông ấy muốn gặp anh một lần."
Luke dở khóc dở cười: Chuyện này sao giống như là con rể tới nhà thế, mình chỉ thuê một căn phòng ở thôi mà.
Sau đó, hắn nhìn qua đầu Elena vốn chỉ cao khoảng một mét sáu ở trước mặt, nhìn về phía một người đàn ông khoảng chừng năm mươi tuổi đứng cách mấy mét: "Đây chính là cha cô à? Tôi xưng hô với ông ấy như thế nào?"
Elena: "Ừm, gọi ông ấy là Pierre là được."
Luke gật đầu, đi ra ngoài vươn tay ra với người đàn ông kia: "Pierre, rất hân hạnh được biết ông."
Pierre lại không lập tức trả lời, mà quan sát hắn từ trên xuống dưới một phen, cuối cùng gật đầu: "Ừm, một cậu trai không tệ." Sau đó cho hắn một cái ôm.
Luke cảm thấy có chút mơ hồ: Chúng ta thân quen tới mức như vậy rồi sao? Hay là người Pháp đều nhiệt tình như vậy?
Tiếng Anh của Pierre hiển nhiên là rất bình thường, về sau cực nhanh nói vài câu, vẫn là để cho Elena phiên dịch, đại khái chính là hoan nghênh hắn ở tạm, nhưng nhắc nhở hắn ban đêm về sớm một chút, tốt nhất là trước 6h.
Luke cười gật đầu: "Tôi sẽ chú ý. Nếu như không trở lại, trước khi đi tôi sẽ nói cho hai người một tiếng."
Elena kỳ quái: "Không trở lại?"
Luke cười nói: "Tôi sang đây cùng với giáo viên của mình, có khi tôi cần phải đi theo bà ấy để học tập."
Trong lòng Elena hiếu kì, lại không tiện hỏi nhiều, mọi người vẫn còn chưa quen đến mức độ kia, chỉ có thể gật đầu tỏ ra là đã hiểu rõ.
Trên thực tế, Luke đã lập tức muốn đi ra ngoài.
Giao tiền thuê cho ông chú Pierre kia xong, Luke lập tức đeo túi xách đi ra ngoài, để lại Elena đứng tại chỗ mặt mũi tràn đầy vẻ thất vọng, cô ta còn định buổi chiều nay đi tìm vị thanh niên này trò chuyện thêm một lát.
Luke cười từ biệt hai người, sau đó đi xuống đường cái.
Ngồi lên xe buýt, đi qua mấy trạm, ở bên trong một trong ba cơ sở lớn của cửa hàng Bouygues Telecom tiện tay mua một chiếc Nokia cục gạch vừa rẻ vừa thực dụng, thuận tiện mua thêm mấy tấm thẻ điện thoại trả trước, sau đó đi ra ngoài gọi điện thoại.
Hơn hai mươi phút sau, Daniel xuất hiện, vẫn bộ dáng cà lơ phất phơ vô lại như cũ, nhưng nụ cười trên mặt vô cùng xán lạn: "Đại phú hào, gặp lại cậu một lần nữa, tôi thật sự là rất cao hứng."
Luke mỉm cười, lên xe: "Đúng vậy, bởi vì anh thắng được trận đánh cược kia." Nói xong, hắn ném 1000 Euro qua.
Daniel cười híp mắt đón lấy, tiện tay nhét vào trong lòng: "Hôm nay muốn đi đâu du ngoạn đây? Đại phú hào."
Luke: "Đưa tôi sang khu 18 bên kia đi, không nên quá nhanh, thuận tiện tâm sự với tôi một chút."
Daniel xoắn xuýt: "Nhưng, tôi là lái xe, làm hướng dẫn du lịch cũng không chuyên nghiệp a."
Luke lập tức lại ném sang 1000 Euro nữa: "Trả tiền xe 500, phí tư vấn 500, tiền xe tính toán riêng."
Daniel: "... Tôi bỗng nhiên phát hiện ra, mình rất quen thuộc đối với tình huống của Paris. Đại phú hào, cậu muốn biết cái gì?"
Luke: "Khu 18, khu đèn đỏ, còn có những nhóm người nguy hiểm kia."
Daniel từ trong kính chiếu hậu nhìn hắn một cái: "Hoho, cậu muốn đi chơi một chút à? Tôi có thể đề cử cho cậu một chỗ an toàn. Uhm, nhưng mà nhớ phải dùng biện pháp an toàn. Tôi nói an toàn chỉ là sinh mạng tài sản, không bao gồm vấn đề sức khỏe, nhớ rõ lần trước có người không nghe lời khuyên này, gã ta cũng chỉ có thể đi gặp bác sĩ..."
Luke ngắt lời tên tài xế xe taxi đang lải nhải: "Không, tôi muốn biết mọi chuyện từ chỉnh thể đến chi tiết, đi chỗ nào là tự do của tôi. Daniel, vì nhiều phí tư vấn hơn nữa, chuyên nghiệp hơn một chút được chứ!"
Daniel nhún nhún vai: "Được rồi, cậu muốn nghe cái gì?"
Trong hơn hai giờ, Daniel dùng tốc độ tương đối bình thường lái xe lượn quanh mấy chỗ ở khu 18, sau đó thả hắn xuống một chỗ.
Luke tiện tay lại ném thêm 1000 Euro cho Daniel: "Còn nhiều tư vấn phí. Lúc tôi cần xe của anh, anh cũng đừng giống như xe đạp bị tuột xích."
Daniel cười híp mắt cầm lấy tiền rồi làm bộ hôn một nhát: "Vì sự hào phóng của cậu, tôi vui lòng cống hiến sức lực."
Chỉ trong hai giờ ngắn ngủi, anh ta đã kiếm được 3000 Euro.
Tên này khác với tài xế xe taxi phổ thông, chiếc xe taxi này của anh ta là xe đen.
Không sai, tên này chạy chứng nhận giả, giấy phép lái xe lại càng không có, tên của anh ta đã sớm ở trong sổ đen của cục quản lý xe, chứng nhận gì cũng sẽ không phát cho anh ta.
Thế nhưng kỹ thuật lái xe của anh ta rất tốt, đầu óc linh hoạt, còn có thể đổi biển số xe, cảnh sát căn bản là không tìm thấy anh ta, người và xe đều không tồn tại ở trong kho hồ sơ của cảnh sát Paris.