Người Pháp cũng rất thích loại vóc dáng này của cô ta, thậm chí người Mỹ cũng sẽ ưa thích, nhưng Elena cảm thấy chưa hẳn là Luke đã như thế.
Cô ta là sinh viên nghệ thuật rất am hiểu quan sát cơ thể, vẽ cơ thể người.
Chỉ cần ở chung hai ngày này, cô ta đã phát hiện ra thân thể của Luke tương đối khỏe đẹp cân đối, hẳn là trường kỳ tập thể hình mới có thể bảo trì dáng người như vậy.
Đáng tiếc bây giờ vẫn là tháng giêng, nếu là mùa hè, cô ta sẽ có thể ngắm thân thể người nào đó sướng mắt.
Khẳng định là hắn rất cường tráng! Cô ta nghĩ như vậy, khuôn mặt lại hồng lên.
Đâu không phải là bởi vì xấu hổ, mà là kích động.
Ai bảo cô ta là một sinh viên nghệ thuật đâu! Đối với nam tính có đường nét cơ bắp đẹp đều muốn yêu thích hơn mấy phần.
Tâm trạng bây giờ của Luke rất buông lỏng.
Tối hôm qua làm một vố lớn, hắn cần điều tiết tâm trạng.
Lúc ở nhà, có thể thông qua việc nấu cơm, hoặc nói nhảm với Selina để tiêu trừ cảm giác khó chịu.
Cái loại cảm giác này không phải chỉ đơn giản là buồn nôn, u ám, e ngại, hoặc là khát máu, mà lại có càng nhiều cảm xúc vi diệu ở trong đó, trừ những thứ phía trên, có lẽ còn phải tăng thêm một chút hưng phấn, chờ mong, cao hứng, ngứa ngáy muốn động, dương dương đắc ý.
Lòng người cho tới bây giờ đều luôn luôn là thứ không đơn giản.
Lần trước Grissom đến, không phát hiện ra hắn có gì khác thường, ở một trình độ rất lớn là do tâm lý của chính Luke điều tiết.
Tony Stark đều đã xuất hiện, những người xấu kia vốn là cũng là những con quái cung cấp kinh nghiệm cho các siêu anh hùng luyện cấp.
Nhiều khi, Luke cũng coi những người xấu kia thành những con quái để cày kinh nghiệm trong trò chơi, lúc giết cũng không hề có cảm giác mạnh gì cho lắm.
Hệ thống tồn tại cũng cho hắn có thêm niềm tin.
Cho đến tận lúc này, hắn vẫn còn chưa bao giờ bởi vì giết nhầm người mà bị trừ điểm tích lũy.
Từ việc cầm 5 đô mà bị trừ 5 điểm tích lũy đến xem, hệ thống không thể để cho hắn tùy ý giết người.
Trái lại suy luận một chút, đó chính là hắn vẫn chưa bao giờ giết sai.
Bây giờ Luke mang theo tâm trạng vui vẻ vừa ăn vừa nói chuyện với Elena, sau đó hai người cùng nhau lên lầu.
Trở lại phòng, Elena lấy giá vẽ ra đặt ở trên sân thượng bắt đầu việc học của cô.
Luke cũng học theo Elena, mang một cái ghế từ trong nhà đi ra, ngồi ở chỗ đó xem laptop.
Ở nơi đó dùng ké internet của Elena, Luke xem tin tức về các điểm du lịch ở trên mạng.
Sau một lát hắn ngẩng đầu, trông thấy Elena ở bên cạnh đã chìm đắm ở bên trong hội họa rồi.
Luke nhẹ nhàng đứng dậy, không quấy rầy cô ta, chỉ ở sau lưng cô ta nhìn thoáng qua, lập tức dở khóc dở cười: Có chuyện gì xảy ra với cô thế? Từ lúc nào tôi biến thành người chim rồi?
Bên trên khung vẽ của Elena, là một tờ giấy vừa mới bắt đầu phác hoạ, người phía trên kia nhìn qua chính là Luke.
Thế nhưng, Luke trên đó lại toàn thân phát sáng, còn có một cặp lớn cánh, mặt mũi tràn đầy nụ cười ngồi ở nơi đó, trong tay cầm một bản... uhm, thánh kinh?
Tư thế này, căn bản chính là bộ dáng của Luke ngồi ở nơi đó vừa rồi.
Nhưng mà... Trong tay của tôi không phải là một cái laptop sao? Hơn nữa nhìn bức tranh này hình như còn có cảm giác toàn thân sắp hiện ra ánh sáng màu trắng, đây có phải là đã mỹ hóa quá mức hay không? Trong lòng của hắn thầm mắng, nhưng vẫn không quấy rầy Elena.
Công việc sáng tác nghệ thuật này, có khi không quan hệ tới vật tham chiếu ở hiện thực, chỉ có liên quan với cảm thụ và ý đồ biểu đạt của bản thân người hội họa.
Luke chỉ mỉm cười lắc đầu, thu hồi laptop trở về phòng.
Một lát sau, Luke lặng yên đi xuống lầu.
Lúc này hắn đã đổi thành một bộ áo len có mũ trùm, lưng đeo ba lô màu đen, đeo một cái khẩu trang to, sau khi từ trên tàu điện ngầm bước xuống, lại ngồi lên xe buýt.
Chiếc xe buýt này rất cũ nát, cũng không có nhiều người, lác đa lác đác ba năm người mang theo khí chất thối nát, nhìn không ngoại lệ đều không giống như là người tốt.
Không có việc gì, chơi bời lêu lổng, gây chuyện thị phi, làm xằng làm bậy, trên cơ bản chính là quá trình thường ngày của những người này.
Nhìn thấy Luke lên xe, mấy người kia nhìn mấy lần, không nói gì.
Nhưng 10 phút sau, có người đã không nhịn được nữa.
Mặc dù Luke che mặt, nhưng áo và tư thế ngồi của hắn đều hiển lộ ra lai lịch khác biệt so với những người này.
Ba người da đen nóng nảy lập tức áp sát, cũng không nói nhảm, chỉ là trong tay nhoáng một cái, lấy ra các loại đao hồ điệp, dao găm nhỏ, đao nhỏ, dùng một loại thần thái "Ngoan ngoãn đừng động đậy", tiến tới gần.
Luke ngồi ở đó, hai tay không nhanh không chậm hoạt động mấy lần, ba người da đen trông thấy, hình như là hắn từ trong túi móc ra một đôi găng tay, đeo lên trên tay.
Nhưng mà, găng tay cũng không phải là hung khí, ba tên lưu manh người da đen đầu óc không đủ dùng cũng không để ý, tiếp tục hành động.
Một người đưa tay lập tức tóm lấu ba lô của Luke, một người khác thì trực tiếp tóm lấy vạt áo ở ngực hắn.
Ngay lúc bàn tay của hai người da đen vươn đến trước mặt Luke, hai tay của hắn duỗi ra, nắm chặt lấy tay của hai người, sau đó nhẹ nhàng lắc một cái, vặn vẹo.
Két cạch hai tiếng, hai người da đen lập tức kêu thảm.
Luke vẫn ngồi yên lặng ở chỗ đó như trước, khoanh hai tay lại, tùy ý lộ ra hai chân, đã giẫm bàn tay của hai người da đen đang quỳ ở dưới bàn chân.
Những người khác ở trong xe đều ngẩn người, bọn họ đều chờ đợi xem kịch vui, ai biết lại là loại kết quả này.
Hai người da đen bị giẫm tay kia đã bị Luke vặn trật khớp, căn bản là không dám dùng sức, chỉ có thể vừa kêu thảm, vừa dùng một bàn tay khác lay đế giày của hắn.
Luke hờ hững nhìn, ánh mắt đột nhiên hơi động một cái, tiện tay nhặt con dao nhỏ do hai người kia đánh rơi lên, vung tay quăng ra.
Một tiếng hét thảm vang lên, súng trong tay một người da đen khác rớt xuống đất, trên cổ tay cắm một con dao nhỏ, con dao đã triệt để cắm xuyên qua cổ tay tên này, làm không cẩn thận đời này chính là một người tàn tật.
Luke chậm rãi đứng dậy, hai cú đá đã đá văng hai người còn đang quỳ gào thảm ở trước mặt mình ra.
Hắn chậm rãi tiến lên, một con đao hồ điệp trong tay còn đang chậm rãi chuyển động.
Không ai trong xe lên tiếng, âm thầm chăm chú nhìn Luke nhặt khẩu M1911 kia lên, không nhanh không chậm rút băng đạn ra kiểm tra một chút, kéo vỏ ống kiểm tra, lại nhắm ngay nó vào ba tên lưu manh da đen kia: "Giao hết tiền trên người bọn mày ra."
Mọi người trên xe: ... Thì ra vị này cùng là nhân sĩ chuyên nghiệp.
Sau khi tịch thu hết số tiền cộng lại còn chưa tới 100 Euro trên người ba tên da đen xui xẻo kia xong, lại để cho bọn họ cút xuống xe, Luke trở lại hàng ghế sau ngồi xuống.
Sau đó, không còn có ai lại đến chọc hắn nữa.
Sau khi tiến vào khu 93 không lâu, Luke xuống xe buýt, hít thở không khí nơi này một cái thật sâu: Uhm, tất cả đều là mùi vị của điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy!
Hắn cố tình đi vào một ít góc hẻo lánh, sau một lúc lâu, quả nhiên đã có người mắc câu.
Sau khi liên tục cướp sạch ba nhóm có ba năm tên tiểu lưu manh khác nhau một phen, hắn rốt cục gặp phải một đám người có xe.
Đợi đến lúc mấy người này cầm dao bao vây lại, họng súng đen ngòm đã để cho bọn họ lập tức trở nên thành thật.
Trên xe của đối phương có một người cũng có súng, đáng tiếc là tốc độ của tên kia không nhanh bằng Luke.
Mới móc súng, Luke đã bắn một phát súng trúng bả vai của gã đó, móc súng thì chính là uy hiếp tới an toàn tính mạng của hắn, không chết đã coi như là tên đó cực kỳ may mắn rồi.
Hắn ném người xuống xe, lái chiếc xe nát này rời đi.
Mới tiến vào khu 93 chưa tới nửa giờ, hắn đã biến thành một người có hai khẩu súng và một chiếc xe.
Tìm kiếm trên xe, dựa vào khứu giác linh mẫn, hắn tìm ra các loại đồ vật.
Ví dụ như một ít viên đạn, một ít tiền lẻ, một chút cần, tác dụng không tính là quá nhiều.
Ngược lại là hơn mười đồng tiền xu để hắn cảm thấy rất hài lòng, thứ này có thể dùng để khảo sát quy tắc của hệ thống, còn có thể tiết kiệm điểm tích lũy ở trên trình độ lớn nhất.