Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 204: CHƯƠNG 204: CAO THỦ Ở TRONG DÂN GIAN, THẤT THỦ Ở ÂM PHỦ

Hắn sẽ giữ lại một Euro và năm mươi đồng tiền xu mỗi loại, những đồng tiền khác sẽ dùng để thay thế quả cầu thép để bắn người cũng rất tốt.

Bỗng nhiên, bên tai hắn truyền tới một tiếng kêu thảm thiết thật dài.

Luke giảm tốc độ xe xuống, từ kính chắn gió hướng lên phía trên thăm dò nhìn lại.

Chỉ thấy có một bóng người đang a a a a, khoa tay múa chân từ trên độ cao hơn tầng mười của một ngôi nhà cao tầng rớt xuống.

Luke: . . . Đây là bản hiện thực của cao thủ ở dân gian, thất thủ ở âm phủ à?

Nhưng mà, trong tay người này còn đang nắm chắc một khẩu súng, thực sự là rất có vấn đề.

Đối với người cầm súng rớt xuống từ độ cao hơn mười tầng lầu này, Luke cũng không có hứng thú bại lộ thực lực để cứu gã ta.

Rầm! Rầm rầm!

Người này nện lên nóc một chiếc xe ở dưới lầu, nện cho nó lõm xuống dưới.

Luke chỉ nhìn một lát, phát hiện ra miệng mũi người này phun ra bọt máu, lắc đầu, dứt khoát mở cửa xuống xe, ngẩng đầu nhìn lại.

Chỉ thấy ở bên trên độ cao hơn mười tầng, một bóng người theo một sợi dây thừng, bày ra một đường cong thật dài, giống như Spider-Man, nhảy lên mái nhà sát vách, nhẹ nhàng nhảy xuống.

Luke nở nụ cười: "Thú vị! Lá gan rất lớn, kỹ xảo tuyệt đối là đứng đầu."

Từ bên trên tư thế tung người, buông tay, nhảy xuống và hình thể của người kia, hắn đã có thể nhìn ra năng lực hành động của người này hết sức kinh người, tương đối ghê gớm.

Mơ hồ có tiếng hô hoán vang lên ở trên lầu, sau đó có mấy người bỏ mạng từ một bên khác của căn lầu xông ra, cũng bay vọt đến mái nhà sát vách.

Luke a một tiếng: "Nơi này, quả nhiên là một chỗ thần kỳ."

Hắn quay người ngồi vào trong xe, nhắm phương hướng những người mới trông thấy vừa rồi lái xe đuổi theo.

Lái chưa tới 300m, hắn lại dừng xe lại.

Người đàn ông trẻ tuổi bị đuổi theo chạy trước tiênkia đã biến mất ở trong khe hẹp giữa hai tòa nhà, phía sau chính là một mảng lớn nhà một tầng tạp nhạp.

Hắn vốn là một kẻ ngoại lai, đi vào thì ngay cả đường cũng không tìm được.

Coi như là xem phim hành động miễn phí trong mấy phút đi! Luke nghĩ như vậy, lại một lần nữa chậm rãi ung dung lái xe tiến lên.

Daniel từng đề cập qua tên của mấy băng nhóm, hắn muốn tới thực địa khảo sát trước một phen, nhìn xem trái cây nơi nào càng phong phú hơn một chút.

Đi một vòng, đại khái trong nửa giờ, Luke dừng xe ở trước một siêu thị.

Sau khi xuống xe, hắn đi đến chỗ máy bán hàng tự động ở bên ngoài siêu thị, mua hai bình nước soda.

Bỗng nhiên, tiếng động cơ ầm ầm truyền tới.

Luke nghiêng đầu nhìn lại, trông thấy hai chiếc xe mới phát ra một tiếng két dừng lại, dừng ở sau xe của hắn.

Phanh!

Một chiếc xe đằng trước ỷ vào có thanh chống va chạm, trực tiếp húc cho chiếc xe nát mà hắn mới cướp được trượt đi hơn 2m.

Luke nhíu mày: Ha ha, bọn bây rất có khí thế nha!

Trên xe có sáu người hô hào nhau xuống xông vào bên trong siêu thị, chỉ có lái xe ở lại trên xe.

Một tài xế cúi xuống nhìn hắn, đưa tay giơ súng lên ra hiệu: "Thằng ranh, muốn ăn đạn à?"

Luke lập tức cúi đầu, giả vờ run lẩy bẩy, cầm nước soda trốn sang một bên.

Người xung quanh trông thấy một màn này đều không có một chút lạ lẫm nào, hiển nhiên là đã tập mãi thành thói quen rồi.

Luke tránh ra xa hơn 10m, cũng không để bụng.

Đừng nói là tài xế này, chính là sáu người mới xuống xe vừa rồi kia, hai người trong đó đang dửng dưng xách khẩu súng trong tay..

Mấy phút sau, rõ ràng là một người đàn ông cường tráng tóc húi cua cầm đầu lôi kéo một cô gái trẻ đang giãy dụa đi ra ngoài.

Người đàn ông kia cao gần 1m9, cô gái trẻ này nhiều nhất chỉ cao khoảng 1m65, nhìn hết sức đáng thương.

Nhưng tính tình của cô gái trẻ này cũng không nhỏ giống như vóc dáng của mình, trong miệng chửi ầm lên, trên mặt đều là vẻ kiệt ngạo bất khuất.

Cô ta có mái tóc dài màu nâu đậm, khuôn mặt có chút tròn, có cảm giác mập giống trẻ con, nhưng cằm lại nhọn.

"Khốn kiếp, bọn mày làm gì thế?" Trong miệng cô ta hô to.

Trên mặt người đàn ông cường tráng kia hiện ra nụ cười, giống như đang nhìn một con cừu non đợi làm thịt: "Ông chủ muốn gặp cô."

"Ngớ ngẩn, ông chủ của tôi xưa nay sẽ không xuất hiện vào lúc xế chiều." Cô gái trẻ kia kêu lên.

Người đàn ông cường tráng kia ha ha cười: "Tôi nói, là ông chủ của tôi —— Taha! Cô đã nghe qua cái tên này rồi đi!"

Uhm, xác thực là tôi đã từng nghe qua!

Luke ở bên cạnh, hơi nhếch khóe môi lên: Cái tên này, thật sự là như sấm bên tai nha!

Ở bên trong mấy tên đại ca trứ cộm cán mà Daniel từng đề cập tới, vị Taha này chính là một trong số đó, tần suất xuất hiện khá cao.

Quan trọng hơn chính là, vị đại ca Taha này. . . Là người cầm đầu băng nhóm buôn bán thuốc và cần chuyên nghiệp, lượng hàng xuất vững vàng xếp trong ba hạng đầu trrong khu vực này.

Nhìn nhóm người này bắt cô gái trẻ kia, rồi lái xe vội vã đi, Luke cũng tới chỗ chiếc xe nát, chậm rãi ung dung đuổi theo.

Hơn hai mươi phút sau, hắn lái xe tới một chỗ quảng trường, dừng lại ở .

Nhìn mấy tòa nhà kia, Luke tắc lưỡi: Bọn mày hơi quá phận rồi đi!

Cách gơn trăm mét, mấy tòa nhà lầu bốn năm tầng bị vách tường cao cao vây lại, hắn nhìn thấy chỉ có một con phố có thể đi vào.

Bên trên con phố kia, có mấy người đang đứng ở nơi đó, giống như vệ binh.

Ngẫu nhiên có xe chạy đến đầu phố muốn tiến vào, mấy người kia đều sẽ tiến lên kiểm tra, thậm chí còn muốn tra hỏi vài câu, sau đó mới dời đinh gai ở trên mặt đất đi.

Hai bên trong phòng sau lưng mấy bảo vệ kia, loáng thoáng có hai bóng người cầm súng tự động trong tay ở trong cửa sổ, ở trong đó mới thật sự là hỏa lực nặng.

Như thế cũng chưa hết.

Ở bên trên những bức tường cao kia, Luke còn trông thấy có bảo vệ đi tuần, trên người rõ ràng là có mang theo súng, súng lục và súng tự động đều có.

Đây chẳng lẽ là căn cứ quân sự gì?

Nhưng nhìn tư thế đi đứng của những bảo vệ kia, khí chất lười biếng tùy ý của băng nhóm người đầu đường xó chợ quá rõ ràng, Luke cảm thấy chuyện này không có khả năng cho lắm.

Đây nhiều nhất chỉ xem như một địa điểm do tư nhân xây dựng lên, nhưng xây dựng quang minh chính đại như vậy, thực tế là cũng rất khoa trương.

Luke ném xe ở hẻm nhỏ bên cạnh, nhìn sắc trời, đã sắp tới bốn giờ chiều, tháng một ở Paris thì trời tối rất nhanh.

Hắn lách vào bên trong nhà lầu bên cạnh, một đường tiến lên.

Leoleen mái nhà, hắn nhìn hoàn cảnh xung quanh một chút.

Lúc đối mặt với khu kiến trúc như thành lũy kia, lập tức nhìn thấy một bóng người đang nhanh nhẹn liên tục mượn lực ở trên một vách tường, cuối cùng lăn lộn vượt qua đầu tường, chui vào trong thành lũy.

Một người bảo vệ mới vừa đi tuần đi qua dừng lại, nhìn phía sau, lắc đầu lại tiếp tục chậm rãi đi lên phía trước, không mảy may phát hiện ra mới có một người sống sờ sờ từ sau lưng của gã ta tiến vào bên trong thành lũy.

Luke nhìn thấy thế cảm thấy buồn cười: Đây chính là kết quả của việc không chuyên nghiệp.

Nếu như nhóm người này hơi chuyên nghiệp hơn một chút, nhân viên đi tuần phối hợp với các loại thiết bị giám sát, loại chuyện một người không có chi viện và trang bị, lại có thể nhẹ nhõm chui vào này sẽ rất khó xảy ra.

Cũng chỉ có Luke trời sinh có tính cẩn thận, không lập tức xông tới, mà là đi trinh sát trước.

Nếu như hắn lớn mật ẩu tả giống như vị vừa rồi kia, cũng có thể thành công chui vào.

Quan sát hơn mười phút, Luke lắc đầu.

Thành lũy đầu đường này cũng chỉ có vẻ ngoài trông dọa người mà thôi.

Sau khi khởi động công năng điện tử giám sát quét hình của điện thoại di động nhãn hiệu giả, hắn phát hiện ra nơi này căn bản là không có nhiều thiết bị giám sát, ít nhất là mấy địa điểm quan trọng nên có giám sát, đại đa số đều không có bất kỳ bố trí gì.

Nhân viên đi tuần cũng chỉ là ứng phó việc phải làm, càng giống như là đi ngang qua sân khấu biểu hiện ra lực uy hiếp đối với bên ngoài, mà không phải là phòng bị thủ đoạn tiến công của người khác.

Ở trong khoảng thời gian hắn quan sát này, sắc trời càng ngày càng tối.

Luke cũng không trì hoãn nữa, sau khi nhanh chóng xuống lầu, từ một chỗ lỗ thủng nhìn thấy vừa rồi dễ dàng leo tường đi vào, tiến vào bên trong thành lũy đầu đường kia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!