Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 207: CHƯƠNG 207: CHO TIỀN BOA, UỐNG CÀ PHÊ

Luke mới đi vào, đã trông thấy em gái của Leïto đang dùng một con dao nhỏ cắt dây thừng ở trên hai tay.

Đáng tiếc là con dao nhỏ không quá sắc bén, tư thế tay của cô ta cũng không được thoải mái, không dùng được sức.

Luke cười một tiếng: Cô nàng này vẫn hết sức ngoan cường nha!

Hắn cũng không trì hoãn, đi tới rút con dao nhỏ trong tay cô ta ném ra, thuận tay dùng một cái túi vải màu đen chụp lên đầu cô ta, vác lên vai, bắn dây thừng có móc ra, nhảy lên cửa sổ mái nhà.

Hai phút sau, Luke mang theo cô gái trẻ kia xuất hiện ở trong hẻm nhỏ cách đó mấy trăm mét.

Cắt dây trói trên hai tay và hai chân cho cô ta, hắn lại nhét khẩu súng lục lấy được từ trên người người đàn ông cường tráng K2 vừa rồi vào trong tay cô ta: "Chúc cô may mắn! Cô gái trẻ."

Sau đó hắn lập tức vượt qua tường vây bên cạnh, biến mất không thấy đâu nữa.

Cô gái giật túi vải màu đen ở trên đầu xuống, nhìn bốn phía, nhưng không nhìn thấy bất cứ người nào.

Lại nhìn lại súng lục trong tay, cô ta khẽ cắn môi, ôm nó vào trong lòng, cực nhanh rời đi.

Giờ phút này Luke đứng ở trên nóc nhà ở cách đó không xa, nhìn bóng lưng nho nhỏ đang đi xa kia, cười cười, nghiêng đầu nhìn chăm chú vào thành lũy đầu đường kia.

Một lát sau, vài tiếng nổ mạnh vang lên liên tiếp, sau đó chính là mảng lớn ngọn lửa bay lên.

Nhìn xưởng gia công đã rơi vào trong biển lửa kia, hắn nở nụ cười, bắn dây thừng có móc ra, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Tìm tới chỗ chiếc xe nát kia, lái đến khu 18, hắn gọi điện thoại cho Daniel: "Tới đón tôi theo địa chỉ tôi gửi cho anh."

Daniel: "Này, cậu có lầm hay không? Bây giờ là hai giờ đêm, tôi cũng không phải là người lái xe đêm!"

Luke: "2000 Euro."

Daniel: "Được rồi, tôi lập tức tới." 2000 Euro còn nhiều hơn mấy ngày bận rộn của anh ta, có quỷ mới có thể từ chối.

Hơn nữa anh ta nhìn địa chỉ kia, theo kỹ thuật lái xe của anh ta, đi qua đó nhiều nhất cũng chỉ cần mấy phút.

Không tới 10 phút, xe taxi của Daniel két một tiếng phanh lại ở trước mặt hắn.

Luke lên xe: "Đi nghĩa địa công cộng Montmartre."

Daniel cười ha hả lái xe.

Một lát sau, xe đến nơi, Luke đưa một xấp Euro tiền giấy tới: "Tính thêm tiền boa." Sau đó hắn đứng dậy xuống xe, rất nhanh đã biến mất ở trong bóng tối ven đường.

Daniel nhận lấy sau đó dùng ánh đèn yếu ớt trên bệ điều khiển, cực nhanh đếm xấp tiền mặt kia, bỗng nhiên mắng to: "Đáng chết, 2,050 Euro, móa nó chứ cậu dùng năm mươi xu làm tiền típ!"

Với thị lực và nhanh nhẹn của Luke, đương nhiên đã sớm đếm rõ ràng số tiền mặt kia, cho thêm năm mươi xu kia đúng thật sự là cố ý, dù sao đã nói là sẽ trả 2000 Euro thì hắn cũng không hề trả ít đi.

Thuận tiện dùng năm mươi xu lấy được từ trong tay đám tiểu lưu manh ăn cướp kia, để làm thí nghiệm.

Sau khi sử dụng mấy đồng tiền xu này, hệ thống hoàn toàn không có ý tứ trừ điểm tích lũy.

Hiển nhiên, ăn cướp của những tên ăn cướp, hệ thống vẫn tán thành.

Chậm rãi đi ở trên đường Paris trong đêm tối, hắn nhìn vào lợi ích thu được sau khi tiễu trừ nhóm con buôn.

Nhiệm vụ: Đánh chết thủ lĩnh băng nhóm Taha, phá hủy xưởng gia công và dược phẩm vi phạm lệnh cấm.

Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 2500, điểm tích lũy: 2500.

Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 100%, thu hoạch được 2500 điểm kinh nghiệm, 2500 điểm tích lũy.

Quả nhiên, tiêu hủy dược phẩm vi phạm lệnh cấm và xưởng gia công, cũng có điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.

Kiếm chác một tuần như vậy, hắn đoán là lại sẽ có thể tăng lên một cấp, có thể học tập được năng lực tự lành sơ cấp rồi?

Nhưng suy nghĩ một chút tới việc mấy ngày nay hắn liên tục làm ra động tác lớn, băng nhóm của Taha càng là một băng đảng lớn xếp hạng một trong ba băng đảng đứng đầu trong khu vực, lại tiếp tục thanh tẩy những băng nhóm con buôn này nữa, sẽ gây ra các loại liền phiền phức về việc giới nghiêm.

Nếu hắn trắng trợn thanh tẩy mười ngày ở khu 93, khi đó sẽ không riêng gì các băng nhóm ở nơi này, rất có thể toàn thể dân chúng đều sẽ không chịu được.

Một đường trở lại chung cư, hắn mở cửa vào nhà, sau khi cởi quần áo an vị trên giường , dựa theo quy củ cũ, tiến hành suy xét lại đối với hành động đêm nay.

Đúng lúc này, cửa nhỏ chỗ phòng tắm bị nhẹ nhàng gõ vang.

Trên mặt hắn lộ ra một nụ cười: "Vào đi, tôi không cài cửa."

Đầu của Elena lập tức từ trong cửa phòng tắm nhô ra: "Anh. . . Không mau tắm rửa đi? Bên ngoài trời mưa, anh mới trở về, không lạnh à?"

Luke cười gật đầu: "Cám ơn cô, Elena. Tôi mới vừa nghỉ ngơi một chút, đang chuẩn bị đi tắm rửa."

Elena nhìn hắn, hơi do dự một chút, vẫn hỏi: "Chỗ tôi có cà phê, tắm rửa xong qua đây uống một tách?"

Luke mỉm cười gật đầu.

Dù sao thì Elena vẫn cảm thấy đêm nay Luke có chỗ nào đó không đúng, cô ta cười cười rồi lui trở lại.

Luke đứng dậy đi tắm rửa.

Elena ở khu bếp nhỏ trong phòng mình nấu cà phê, trong miệng lẩm bẩm nói: "Đến cùng là vì cái gì? Uhm, thật giống như. . . Từ ánh mặt trời buổi sáng ngày đó, bỗng nhiên biến thành buổi đêm nay mang theo nước mưa gió lạnh. Đúng, chính là loại cảm giác này."

Nói như vậy, cô ta lại lắc đầu: "Có lẽ là sức tưởng tượng của mình vấn đề, có lẽ là anh ta bị lạnh nha. Người nào chịu lạnh lâu, mặt mũi cũng sẽ không tràn đầy ánh nắng được." Nói xong cô ta bật cười lên.

Một lát sau, Luke rửa mặt xong, thay đổi một bộ quần áo sạch sẽ, gõ gõ cửa nhỏ chỗ phòng tắm, sau khi nghe thấy cô ta trả lời, đẩy cửa đi vào.

Đây chính là chỗ thú vị của chung cư có hai phòng nhỏ.

Hai bên có thể thông qua căn phòng tắm kia biến thành hai cái không gian nhìn như đơn độc, lại có thể rất thân mật.

Luke mặc một bộ T-shirt dài tay, phía dưới là một chiếc quần thể thao, trong phòng có điều hòa cũng không tính là lạnh, với thể chất của hắn mặc như vậy là đã đầy đủ.

Elena cười mời hắn ngồi xuống uống cà phê.

Không thể không nói, ở trong loại đêm mưa rét lạnh này, nghe tiếng mưa nhỏ tí tách tí tách rơi đập lên các loại vật ở bên ngoài sân thượng, trong tay lại là một ly cà phê nóng hổi, bên cạnh còn có một mỹ nhân đang cười nhẹ nhàng, loại cảm giác này thật sự là rất không tệ.

Luke và Elena ngồi rất gần nhau, cái bàn trong loại phòng nhỏ này chỉ thiết kế cho một người sử dụng, Elena còn làm một cái bàn trà nhỏ, hai người ngồi lại càng gần hơn, cảm giác dường như là dán sát với nhau, ở nơi đó thấp giọng nói chuyện phiếm.

Uống xong một tách cà phê nhỏ, Luke vẫn đứng dậy chào.

Mặc dù, Elena không có ý tứ mở miệng đuổi hắn đi.

Mà ở nước Pháp, người khác mời uống cà phê, cũng là một loại ám chỉ rất rõ ràng.

Nhưng, có lẽ là ngày mai còn có việc, thậm chí ngày kia cũng có thể sẽ có, hắn không có khả năng vội vàng xao động như thế.

Ở trong ánh mắt tràn đầy thất vọng của Elena, Luke trở lại phòng mình.

Mà Elena chỉ uể oải trong chốc lát, bỗng nhiên lại cười khẽ lên.

Mặc dù Luke rời đi làm cho cô mơ hồ cảm thấy thất vọng, nhưng cũng hết sức phù hợp với hình tượng của hắn ở trong mắt cô.

Ôn hòa, khôi hài, lễ phép, rất tình nguyện thân cận với cô, lại không hề nôn nóng ra tay động chân.

So với một ít đàn ông vừa lên đã nghĩ tới chuyện gieo hạt sinh mệnh, Luke càng muốn có giao lưu tình cảm và tư tưởng với cô, kỳ thật cô ta hết sức ưa thích loại cảm giác này.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô cũng không cảm thấy buồn ngủ, dứt khoát bày giá vẽ ra, lại bắt đầu lại từ đầu phác hoạ một bức tranh mới.

Bốn phía yên tĩnh chỉ có tiếng mưa rơi tí tách.

Theo thời gian trôi qua, hình dáng chỉnh thể của bức tranh đã hiển hiện, phía trên vẫn như cũ là Luke phiên bản thiên sứ.

Nhưng vẻ mặt của Luke này lại lạnh lùng, ánh mắt bình tĩnh như nước đọng, trong tay cầm một cây. . . Trường thương (spear), từ trên cao nhìn xuống, giơ trường thương bén nhọn lên, giống như là ngay lập tức sẽ đâm xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!