Bối cảnh sau lưng thiên sứ cũng không còn là ánh sáng thần thánh nữa, mà là màn mưa âm u thâm trầm, toàn bộ hình tượng toát ra một loại ý lạnh nhàn nhạt.
Hồi lâu sau, rốt cục Elena đã hoàn thành sơ thảo, nhìn hình ảnh kia, sững sờ trong chốc lát.
Cuối cùng cô ta lấy bản thiên sứ mang theo ánh sáng thần thánh kia ra, đặt chung cả hai ở một chỗ, so sánh một lát, bỗng nhiên trong lòng cô ta tuôn ra một ý nghĩ không thể ức chế: Người đàn ông kì lạ này, nhất định là không thể bỏ qua.
Bên kia Luke trở lại gian phòng của mình, sau khi nằm xuống một lát, bỗng nhiên hơi sửng sốt một chút.
Hệ thống: Túc chủ đạt được cảm kích của Leïto, có thể học tập toàn bộ năng lực của cậu ta.
Năng lực của Leïto: Cúng ống cơ sở, cách đấu cơ sở... Chạy nước rút cực hạn sơ cấp.
Chạy nước rút cực hạn sơ cấp: Điều kiện tiên quyết: lực lượng 20, nhanh nhẹn: 20, điểm tích lũy: 1000.
Luke dở khóc dở cười.
Thêm ra một loại năng lực sơ cấp hoàn toàn là niềm vui ngoài ý muốn, nhưng Leïto đây là có chuyện gì? Không phải là anh ta ở trong trại tạm giam sao.
Có lẽ, là Leïto nhìn thấy em gái mình? Luke suy đoán như thế, rất mau đã thả lỏng ngủ thật say.
Hắn không biết là, thời điểm này căn bản là Leïto cũng không ở trong trại tạm giam, mà là đang ở cùng một chỗ với một cảnh sát trẻ tuổi đầu trọc.
Hai người trước đó không lâu, chui vào trong hang ổ hỗn loạn của Taha, ra tay đánh nhau với thành viên băng nhóm, cuối cùng thành công cướp ra một chiếc xe, kể cả một đám hàng hóa đặc thù ở trên xe.
Sau khi trốn về, Leïto rốt cục gặp được em gái mình đang đón xe.
Chiếc xe kiểu dáng đặc thù này vốn chính là thủ hạ của Leïto trộm được, em gái của anh ta đương nhiên cũng đã thấy chiếc xe này, cô ta chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể nhận ra Leïto.
Sau một phen trò chuyện, Leïto và thanh niên đầu trọc trẻ tuổi kia quay sang nhìn lẫn nhau.
Trước đó bọn họ còn ở bên ngoài hang ổ của Taha tranh luận một hồi lâu, xem đến cùng là nên lập tức hành động, hay là sau khi điều tra xong mới làm kém chút còn đánh lẫn nhau.
Bây giờ, em gái của Leïto lại nói cho bọn họ biết, Taha đã lạnh.
Càng kinh sợ hơn chính là, vị đại ca Taha này ở ngay trong phòng làm việc của mình, bị người lặng yên không một tiếng động treo lên chắn song cửa sổ, tay chân K2 số một của lão ta thì bị rót hết tối thiểu một pound tinh thể màu trắng.
Băng nhóm của Taha vốn để cho Leïto và người trẻ tuổi đầu trọc vô cùng e dè, cứ như vậy biến mất.
Có lẽ là sẽ có người đi ra tiếp nhận nhóm người này, nhưng không hề nghi ngờ chuyện đó sẽ làm cho thực lực bị hao tổn lớn, hơn nữa cũng sẽ không có bất kỳ quan hệ gì tới Taha.
Trong lòng Leïto cảm thấy vô cùng may mắn.
Trên chiếc xe mà thủ hạ của anh ta trộm được kia có một đám hàng hóa đặc thù rất nguy hiểm, hết sức phiền phức, nếu như không tìm về được, đời này đều sẽ phải ngồi trong tù.
Mà giật đồ từ trong tay Taha, tất nhiên sẽ bị nhóm người này điên cuồng đuổi giết.
Bây giờ Taha lại không giải thích được bị người giết chết, một đống lớn phiền phức của Leïto cứ thế đã biến mất.
Bây giờ K2 cũng đã chết, Leïto thật sự là không cảm thấy còn có ai sẽ đến tìm em gái anh ta kiếm phiền phức nữa.
Cảm ơn người thần bí kia! Cảm ơn hắn đã cứu em gái mình ra, lại còn xử lý Taha và K2!
Đặc biệt là lúc nghe em gái nói, Taha muốn rót cho cô một đống lớn tinh thể màu trắng, muốn biến cô ta thành ngớ ngẩn, sự cảm kích của Leïto càng mãnh liệt hơn.
Cũng là lúc này, Luke thu được nhắc nhở của hệ thống.
...
Ngày hôm sau, buổi sáng sau khi Luke rời giường, gặp phải Elena cũng dậy sớm, tiếp nhận bữa sáng do cô ta mời.
Một lát sau, Luke lại một lần nữa ngồi ở trong phòng Elena, uống cà phê, nhìn thấy bản phác hoạ đã cơ bản hoàn thành kia, mặt mũi tràn đầy vẻ kỳ quái: "Thứ này. . . Vẽ lúc nào thế?"
Elena: "Mới tối hôm qua, tôi cảm thấy vô cùng ngầu! Không phải là nói khả năng vẽ của tôi, mà là anh lúc tối hôm qua."
Luke dở khóc dở cười: "Được rồi, tôi thừa nhận, nghe thấy cô khen tôi ngầu, tôi đúng là cảm thấy thật cao hứng. Có rất ít người hình dung tôi như vậy."
Elena cũng nở nụ cười: "Đúng vậy, ngươi bình thường nhìn tới, xác thực là không ngầu như vậy."
Luke nhún nhún vai: "Cũng không thể giả ra khuôn mặt của Poker cho ngầu đi! Giả vờ như thế rất mệt mỏi."
Elena cười càng vui vẻ hơn.
Giờ phút này trong lòng Luke lại than nhẹ: Mấy ngày nay mình làm quá nhiều trận đại thanh tẩy, ngay cả Elena mới quen không lâu đều phát giác ra có chuyện khác thường rất rõ ràng!
Hôm qua mình cũng mơ hồ có loại cảm giác này, bởi vậy cuối cùng chỉ ở xa xa dẫn phát vật liệu cháy, hủy xưởng gia công xong lập tức rời đi, cũng không chuyên môn đi bắt những thành viên của băng nhóm kia.
Hắn không có khả năng liên tục giết chóc như vậy, làm như thế thì tuyệt đối là Elsa sẽ phát hiện ra chuyện không hợp lý.
Phiền toái hơn chính là, nếu như thật sự để xảy ra vấn đề tâm lý nghiêm trọng, khi đó phải làm sao bây giờ? Để lão G làm tâm lý trị liệu cho hắn à!
Bí mật chôn giấu ở trong lòng của hắn, căn bản là không có khả năng tìm bất cứ vị bác sĩ tâm lý nào, dù rằng là lão G cũng không được.
Hắn vừa tính toán ở trong lòng, vừa trò chuyện với Elena.
Một lát sau, Luke đứng dậy cáo từ, đi đến cửa, hắn bỗng nhiên quay đầu: "Elena, nếu như tôi mời cô, dẫn tôi đi chơi mấy ngày ở Paris, cô có đồng ý không?"
Vẻ mặt vốn có chút thất vọng của Elena trong nháy mắt đã biến hóa: "Thật? Anh không cần phải làm việc nữa à?"
Luke nhún nhún vai: "Hôm nay sẽ cố gắng làm xong việc, tiếp đó sẽ có thể an tâm du ngoạn."
Elena cười gật đầu: "Được rồi, không có vấn đề."
Luke: "Ách, sẽ không ảnh hưởng tới việc lên lớp của cô chứ?"
Elena nở nụ cười: "Gần đây chương trình học ở trường là tự mình tìm nơi để vẽ vật thực. Ngày đó lúc gặp anh, tôi đang ở công viên để vẽ vật thực, bây giờ vẫn còn mười ngày để vẽ vật thực nữa mà."
Luke nở nụ cười: "Vậy thì thật sự là quá tốt, cho nên, ngày mai chúng ta xuất phát được chứ?"
Elena vui vẻ gật đầu, đột nhiên lại lắc đầu.
Luke: "Làm sao thế?"
Elena: "Kỳ thật, bây giờ chúng ta lập tức có thể xuất phát."
Luke nở nụ cười, gật đầu đồng ý: "Chỉ cần cô đồng ý, bất cứ lúc nào cũng được."
Thời gian sau đó, Luke cảm thấy rốt cuộc mình đã tìm được phương thức thư giãn chính xác cho hành trình tới Paris này.
Trước đó hắn xem giới thiệu ở trên internet, Paris đều là trời xanh mây trắng, phong cảnh tươi mát mê người, du khách như dệt.
Paris trong trí nhớ mấy ngày nay của hắn lại là đêm tối mưa lạnh, máu tươi kêu thảm, tội phạm tràn lan, hoàn toàn không phải là cùng một cảnh tượng.
Đợi đến lúc đi theo Elena, bọn họ đi tàu địa ngầm, ngồi xe buýt, xuyên qua phố lớn ngõ nhỏ ở Paris, quả nhiên là cảnh sắc các nơi mê người giống như giới thiệu trên mạng vậy.
Luke còn mua một chiếc máy ảnh kỹ thuật số tương đối chuyên nghiệp, hắn biết dùng, Elena cũng biết, hơn nữa cô ta trên tương đối có thiên phú ở phương diện chụp ảnh, ảnh chụp ra còn tốt hơn hắn quá nhiều.
Nếu để cho hắn chụp ảnh cho bạn gái của mình, đoán chừng chụp một lần xong sẽ lập tức chia tay.
Ngay cả Elena nhìn qua mấy bức ảnh do hắn chụp, cũng đều không đề cập tới chuyện để cho hắn chụp ảnh nữa.
Chơi hai ngày như vậy, Luke nói muốn đi bờ biển ngắm cảnh.
Elena đồng ý không chút do dự, hai người ngồi xe lửa, hơn ba giờ đã từ Paris đến miền nam Marseilles.
So với Paris luôn mưa nhỏ lạnh lẽo, Marseilles lại ấm áp rất nhiều.
Lúc hai người đến, nơi này có ánh nắng tươi sáng, thời tiết rất tốt, cho dù là tháng một cũng làm cho người ta cảm thấy tương đối ấm áp.
Đến nơi này, hai người chơi một ngày ở trong thành phố, sáng sớm hôm sau lái du thuyền đã thuê trước ra biển chơi.
Tháng một đương nhiên là không có khả năng xuống biển bơi lội, dù sao thì nhiệt độ cao nhất cũng chỉ khoảng 10 độ C.
Thế nhưng không bơi lội, phơi nắng tắm nắng giữa trưa lại có thể làm.
Hơn nữa biển xanh trời xanh, bốn phía vắng vẻ không người, không khí tốt như vậy, càng thêm thích hợp để hai người thân mật.