Trên thực tế, trong hai ngày ở Paris kia, lời nói cử chỉ của hai người đã không khác gì một cặp tình lữ.
Tối cùng ngày hai người cũng không lái thuyền trở lại, mà lại nghỉ đêm ở trên biển.
Trong biển đen kịt, chỉ có ánh đèn lờ mờ mông lung trong khoang du thuyền.
Dưới ánh đèn, toàn thân Elena đầm đìa mồ hôi.
Luke cười lấy khăn mặt qua, lau mồ hôi trên người cho cô, mỹ nữ cảm thấy thoải mái dễ chịu, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Cô ta quá mỏi mệt.
Cùng một người đàn ông có thể chất đạt đến mức gấp bảy lần người bình cùng một chỗ “tập thể dục” là cảm giác gì, cũng chỉ có cô ta biết.
Nhiều khi, trong miệng cô mỹ nữ này trừ lầm bầm gọi Thượng Đế, cũng không còn ý nghĩ gì khác nữa, trong đầu trống rỗng.
Tinh thần của Luke lại vô cùng phấn chấn.
Sức chịu đựng của hắn cực mạnh, sức khôi phục cũng cực mạnh, Elena mỏi mệt không chịu nổi, hắn lại tiêu hao rất ít.
Nằm nghiêng ở trên boong du thuyền, hắn nhìn bầu trời đêm đen như mực ở bên ngoài, trong ngực ôm Elena trơn bóng.
Elena không hề gầy, hơn nữa còn ít vận động, cả người đều là thịt, nhưng lại không tới mức độ mập mạp, ôm vào trong ngực, giống như ôm một cục bông.
Trong tay Luke có vật, trong lòng lại không có một chút rung động nào.
Một lát sau, hắn đánh giá Elena, động tác trong tay hơi mạnh hơn một ít, ý định trêu chọc càng thêm rõ ràng hơn.
Cử chỉ này lại chỉ đổi lại hai tiếng thì thầm của mỹ nữ, căn bản là không có ý định tỉnh lại.
Luke rút về tay, lặng yên đứng dậy.
Hắn đi ra bên ngoài khoang, từ bên cạnh lấy tới dây thừng và một ít tảng đá mang lên thuyền lúc ban ngày, ngồi ở đuôi thuyền chỗ sàn câu cá, mớ rác rưởi "Chỉnh chỉnh tề tề" chứa đầy trong không gian trữ vật bị hắn cột từng thứ lên tảng đá, ném xuống biển.
Nửa giờ sau, Luke tắm rửa một chút ở trong biển, lại trở lại trong khoang thuyền tắm rửa lại một lần.
Chui vào bên trong chăn ấm áp, Elena đang ngủ mê hình như có cảm giác, giật giật, đưa thân thể bóng loáng áp vào trong ngực hắn.
Luke mỉm cười, tất cả dấu vết đều thanh tẩy xong, cả người hắn càng thêm nhẹ nhõm.
Thế là, đại thế đã thành, thế tất sẽ phát, thế như chẻ tre, thế đại lực trầm...
Một lát sau mỹ nữ lại thì thầm l: "A, tên quỷ nghịch ngợm này! A, nhẹ nhàng một chút, chậm một chút, chậm một chút..."
Du thuyền ở bên trong tiếng la lên nhẹ nhàng, theo sóng biển hơi hơi lung lay, cực kỳ lâu.
Ở Marseilles chơi năm ngày, Elena đối với Luke là vừa thương vừa sợ, vừa chờ mong lại vừa sợ hãi.
Mà thời gian sung sướng thường rất ngắn, rất nhanh tới tháng ngày Luke phải về Paris.
Buổi tối hôm nay, hắn và Elsa sẽ phải đi máy bay trở về Los Angeles.
Elena đã sớm biết chuyện này, nhưng vẻ không nỡ vẫn rất rõ ràng.
Hai người trở lại Paris, Luke đưa Elena về nhà trước, cô ta đi chơi nhiều ngày như vậy rồi, thật sự là có chút mệt mỏi.
Luke thì đi tới phố người Hoa dạo qua một vòng, cuối cùng trở lại chung cư.
Lúc này Elena đã ở trong căn hộ nhỏ ngủ hơn hai giờ, lại bị tên vô lương nào đó đánh gãy.
Kết quả ngủ là một thói quen tốt, cô ta một mực kiên trì không ngừng, bây giờ cũng thuận tiện để người nào đó không mời mà vào.
Elena cuối cùng lại một lần nữa ngủ mê man.
Nghi thức cáo biệt trong hai giờ này, đã hao hết chút thể lực cuối cùng của cô.
Luke đứng dậy đi ra, tắm rửa một chút ở trong phòng tắm nhỏ, sau cùng lấy ra một cái hộp nhỏ, bỏ lên bên trên bàn nhỏ của Elena, hộp đè lên trên một tờ giấy, bên cạnh là chìa khoá của căn phòng sát vách.
Lại một lần nữa cho Elena đang ngủ mê một cái hôn thắm thiết, đổi lấy một câu trả lời mơ hồ của cô, Luke đứng dậy, đắp kín mền cho cô, đóng cửa rời đi.
Paris lại là một ngày mưa dầm, nhưng tâm trạng Luke lại không xấu.
Mặc dù phải cáo biệt Elena, nhưng cũng bình thường như lúc cáo biệt Himena hồi trước, đây là con đường hẳn phải qua trong đời, không cần thiết phải quá mức thương cảm.
Khoảng thời gian mọi người ở chung này hết sức vui sướng, vậy đã đầy đủ rồi.
Đời này, hắn cũng không có dự định kết hôn, thậm chí loại chuyện có bạn gái thì cũng không muốn cân nhắc.
Trên người có hệ thống, lại không cam lòng giao sinh mạng cho thượng đế, vậy hắn vẫn nên bảo trì trạng thái độc thân thì tốt nhất.
Một lần cuối cùng gọi Daniel tới, sau khi lên xe ném 1000 Euro cho anh ta, lại đi đón Elsa, hai người đi thẳng đến sân bay.
Không bao lâu sau, hai người lên máy bay, Luke nhìn Elsa với trạng thái tinh thần rất không tệ, cười nói: "Ha ha, xem ra, ngày nghỉ của chị trôi qua rất không tệ nha."
Elsa liếc mắt nhìn hắn: "Không thoải mái bằng cậu dưokdc, thế mà chạy tới Marseilles chơi, cậu thực sự là có tiền."
Luke nhún nhún vai: "Năm ngày cộng lại tiêu xài chưa tới 3000 Euro. Tôi vẫn là lần đầu tiên tới, muốn chơi thoải mái một chút, cũng là chuyện rất bình thường đi. Còn chưa nói bình thường tôi cũng không dùng nhiều tiền, tiền lương để mốc meo ở ngân hàng cũng không tốt."
Quan trọng hơn chính là, bên trong không gian trữ vật của hắn còn có một đống lớn tiền mặt, trừ việc cố tình lấy ra 10 ngàn Euro từ bên trong thẻ tín dụng, để che giấu tai mắt người khác, những khoản khác đều là "Vật kỷ niệm" của hành trình Paris lần này.
Elsa: "Ha ha, bạn chơi của cậu rất không tệ?"
Luke cũng không có gì muốn giấu diếm, chủ yếu là thời gian hai người cộng tác rất không tệ, trong đồn cảnh sát có chút cộng tác, ngay cả mỗi người ở trong nhà làm cái gì với vợ, đều biết một chút.
Hắn lấy cái máy ảnh kỹ thuật số kia ra, đưa một ít ảnh chụp bên trong cho cho Elsa xem.
Elsa tấm tắc lấy làm kỳ lạ: "Chất lượng của cô em này không tệ nha, hơn nữa nhìn... Hết sức thục nữ."
Luke cười khẽ: "Cô ấy là một sinh viên năm đầu của một học viện mỹ thuật tư nhân, mới mười chín tuổi, rất không tệ!"
Nói đến đây, hắn liếc sang Elsa: "Chị thì sao? Nhìn bộ dáng này của chị cũng không giống như là không thu hoạch được gì."
Elsa suy nghĩ, cuối cùng từ trong bọc móc ra một phong thư, đưa cho hắn: "Tự xem đi, không cho phép ồn ào linh tinh."
Luke tùy ý xem mấy tấm, bỗng nhiên thu mớ ảnh lại, nhét trả về phong thư.
Elsa kỳ quái: "Anh ta rất xấu à?" Bằng không thì tại sao người nào đó lại có biểu tình quái dị như thế.
Luke có chút dở khóc dở cười: "Elsa, chị chưa xem mấy bức ảnh này à?"
Elsa lắc đầu: "Đây là chúng tôi ở cùng một chỗ, dùng công năng tự động chụp lấy, tôi cũng có chút ấn tượng, cho nên cũng không xem."
Luke thở dài một tiếng: "Mặc dù, rất nhiều đôi cộng tác vô cùng thân mật, nhìn thấy chút tư ẩn của lẫn nhau cũng không tính là chuyện gì, nhưng chị muốn cho tôi xem hẳn không phải là những thứ này."
Elsa lập tức biết có chuyện không thích hợp, vội vàng lấy chồng ảnh chụp kia ra, cực nhanh nhìn mấy tấm, lập tức mặt mũi tràn đầy xấu hổ, ngượng ngùng nhét tập ảnh trở lại: "Tên đáng chết, thế mà thừa dịp tôi không chú ý chụp lại cảnh đó, trở về tôi sẽ đốt bọn nó đi."
Luke suy nghĩ, cười khẽ: "Nếu như là một đoạn hồi ức tốt đẹp, vậy thì giữ lại cũng không sao cả. Loại ảnh kiểu này tôi cũng có, ta dự định giữ lại, cô ấy đáng giá để tôi nhớ tới, mà không phải là tùy ý xóa bỏ."
Vẻ xấu hổ trên mặt Elsa cũng dần dần rút đi.
Đối mặt với Luke, càng ngày cô ta càng có loại cảm giác đối mặt với người đồng lứa, bởi vậy vừa rồi tư ẩn ngoài ý muốn bị tiết lộ, cô ta cũng không tính là quá lúng túng.
Đề tài này vốn chính là Luke nói ra, hắn và cô bé kia đã làm gì, hẳn cũng không thể trong sáng hơn chuyện Elsa đã làm.
Im lặng một lát, Elsa khẽ gật đầu: "Được rồi, cậu nói có lý. Chờ đã, không phải là cậu cũng thừa dịp cô bé kia không chú ý, chụp lén đấy chứ?"