Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 210: CHƯƠNG 210: RỜI ĐI, NHẮN LẠI, QUÀ TẶNG

Luke dở khóc dở cười, lấy ra một cái thẻ nhớ khác nhét vào, bật lên, trực tiếp mở ra cho cô ta xem: "Chị cảm thấy, đây là hiệu quả mà chụp lén có thể làm ra không?"

Elsa đánh giá bức ảnh kia, lập tức giật mình: "Đây là chuyên môn mời thợ chụp hình tới chụp à?"

Côta cũng không nghi ngờ Luke chụp lén, dù rằng trong bức hình kia toàn thân của Elena để trần trụi.

Elena ở trong tấm ảnh không có bất kỳ chỗ nào bị lộ hàng, hơn nữa tư thế, thần sắc, tia sáng, kết cấu kia hiển nhiên là được đặc biệt bố trí qua.

Luke ha ha cười khẽ: "Đây là hiệu quả do chính cô ấy điều chỉnh ra, tôi chỉ nhấn nút chụp mà thôi, kỹ xảo chụp ảnh của cô ấy rất chuyên nghiệp. Về phần kỹ xảo quay chụp của tôi, chị xem tấm này một chút."

Hắn lại đổi về tấm thẻ nhớ thứ nhất, lật đến chỗ một bức ảnh nào đó.

Elsa vừa nhìn, không khỏi trở nên im lặng.

Luke cười lắc đầu: "Không, chị còn chưa cảm nhận được, chỗ phấn khích trong kỹ xảo chụp ảnh của tôi, cho nên chị mới hoài nghi tôi chụp lén. Nhìn lại những thứ này xem..." Nói xong tay hắn nhanh chóng đảo tới mấy bức ảnh.

Elsa xem xong, phốc một tiếng bật cười: "Ha ha, cậu, ha ha, được rồi. Tôi sẽ không bao giờ để cho cậu hỗ trợ chụp ảnh đâu, cho dù là ảnh giấy chứng nhận cũng không được."

Luke bất đắc dĩ nhún vai: "Chị cũng biết rồi đấy, ai cũng có khuyết điểm. Bây giờ xem ra, thiên phú chụp ảnh của tôi... Có chút bị khiếm khuyết."

Elsa không thể đồng ý nhiều hơn.

Trên mấy tấm ảnh Luke mới lấy ra kia, cô gái trẻ kia không phải là tóc tai bù xù giống như nữ quỷ, chính là nhắm mắt giống như đang ngủ gà ngủ gật, còn không chính là mặt quỷ đóng vai thành bộ dáng vô cùng xấu.

Tóc tai bù xù lúc, cô bé kia lại còn mặc một bộ váy màu trắng, chợt nhìn thật sự là không khác nhiều soi với quỷ sai.

Lúc làm mặt quỷ thì nhìn giống như là một bộ mặt dị dạng, nếu không phải là quần áo vẫn giống như trước, Elsa đều cho rằng đó không phải là một người.

Nếu như so sánh, những bức ảnh nhắm mắt ngủ gà ngủ gật cùng với xa đến mức không thấy rõ khuôn mặt, đều xem như là tiêu chuẩn cao nhất rồi.

Cùng đùa vui nói chuyện phiếm với nhau, hai người cũng coi như là đã hoàn toàn tiêu trừ cảm giác xa lạ lạnh nhạt do nhiều ngày không thấy kia.

Ngay vừa rồi lúc Luke mới ngồi máy bay rời khỏi Paris, Elena vẫn mê man ở trong căn hộ nhỏ tỉnh lại.

Theo bản năng gọi Luke một tiếng, cô mới bỗng nhiên nhớ ra, hắn đã rời đi.

Điều hoà không khí trong căn hộ nhỏ mở hơi lớn, để cô ta có cảm giác hơi nóng.

Vén chăn lên, ngồi xếp bằng ở trên giường, Elena có cảm giác mất mát: "Haizz, cuối cùng thì anh ấy cũng đã rời đi."

Ở nơi đó ngẩn người một hồi lâu, rốt cục cô trần truồng đứng dậy.

Tùy ý để thân thể trẻ tuổi mà tươi đẹp lộ ra, Elena đi tới bếp nấu một bình cà phê.

Luke ỷ vào một đống lớn tiền tài bất nghĩa ở trong không gian trữ vật, trong lúc đi dạo Paris một hơi mua mấy chục loại hạt cà phê cao cấp, lý do là hắn ưa thích thưởng thức các loại cà phê, đặc biệt là do cô nấu.

Bây giờ, trên trăm túi hạt cà phê có giá trị vượt qua 2000 Euro này, đang chất đống ở trong căn phòng nhỏ mà Luke từng ở qua.

Elena cảm thấy, một đống lớn cà phê kia đủ cho mình uống hai năm.

Có lẽ, có những bao cà phê này làm bạn, cô sẽ có thể nhớ tới hắn.

Nấu xong cà phê, Elena đi trở về phòng, muốn lấy hai tờ chân dung thiên sứ Luke có phong cách khác lạ kia ra xem.

Dời giá vẽ qua, kẹp xong hai tờ tranh, cô ta cúi đầu định rót cà phê.

Vừa rồi căn bản là cô không nhìn lên trên cái bàn nhỏ, tiện tay để bình cà phê lên, đây là kết quả của việc vô cùng quen thuộc đối với hoàn cảnh xung quanh.

Nhưng bây giờ, rót cà phê thì phải nhìn mặt bàn, ít nhất không thể để cà phê đổ tràn ra.

Sau đó, trong tầm mắt của cô đột nhiên xuất hiện một cái hộp nhỏ, một tờ giấy nhỏ, một cái chìa khóa.

Đây. . . Là thứ hắn lưu lại?

Một cái chìa khóa kia, chính là chìa khóa cửa căn phòng nhỏ mà cô đưa cho Luke.

Mà hộp và tờ giấy nhỏ lại vô cùng lạ lẫm, nhưng rút tờ giấy nhỏ ra nhìn thoáng qua, Elena biết, đây chính là đồ do Luke lưu lại.

Cho mùa đông Paris một sợi ánh nắng ấm áp nhất!

Đây là trong lúc Luke nói đùa với cô, nói may mắn mà có cô, giống như một tia nắng ấm trong mùa đông Paris, mới không làm cho hắn bị đông lạnh ở trên đầu đường rét lạnh.

Cô cảm thấy, đây là chỉ việc cô ta hỗ trợ tìm nơi ở, mặc dù hình như Luke cũng không cần.

Nhưng cô lại nhớ kỹ.

Phụ nữ, đối với lời ca ngợi của người đàn ông mình ưa thích, đều là trí nhớ xuất chúng.

Trong mắt hơi hơi phát nhiệt, cô nhìn tờ giấy nhỏ kia một hồi lâu, cuối cùng bỏ nó sang một bên.

Sau đó, cô từ từ mở cái hộp nhỏ kia ra.

Nói là một cái hộp nhỏ, trên thực tế nó cũng lớn chừng bàn tay người lớn.

Một mặt dây chuyền kim cương óng ánh xuất hiện ở trước mắt cô, Elena lập tức kinh ngạc đến ngây người.

Một lát sau, cô ta lấy lại tinh thần: "Đây là pha lê, hay là thủy tinh?" Theo tiếng nói của cô, một mảnh giấy nhét ở bên trong cái hộp nhỏ rơi ra.

Cô ta nghi hoặc mở ra nhìn vào, phát hiện là một tờ hóa đơn mua hàng chính quy bị gấp lại, phía trên chỗ viết số tiền bắt mắt viết: €148000.00.

Elena sững sờ một hồi lâu, mới khó có thể tin: "Kim cương?"

Lật bên trong cái hộp nhỏ kia ra, ở phía dưới tìm ra một phần công văn giới thiệu.

Cô đại khái nhìn xuống, xác định đây là một phần giấy chứng nhận, chứng minh sợi dây chuyền kim cương trước mắt này là thật, hơn nữa giá trị đạt tới gần 150.000 Euro.

Đây là đang nằm mơ?

Elena biết mình coi như xinh đẹp, nhưng cũng chỉ là xinh đẹp bên trong số những người bình thường, cô xuất thân ở trong gia đình bình thường, khí chất cũng không tính là đặc biệt xuất chúng.

Cô thân cận với Luke, cũng thuần túy là bị đặc chất ẩn hàm mâu thuẫn ở trên người hắn hấp dẫn.

Một thanh niên đồng ý ở một căn chung cư nhỏ với giá 150 Euro cho mười ngày, làm sao có thể là kẻ có tiền?

Nhưng, Elena lại biết, hắn không phải là một người ưa thích nói đùa linh tinh, chớ nói chi lại còn cố ý giả tạo một phần giấy chứng nhận và hóa đơn để trêu đùa cô.

Hắn đã về Los Angeles rồi, lừa cô để làm gì? Nói không chừng hai người cả đời này cũng sẽ không còn gặp nhau nữa.

Nhưng vừa nghĩ như thế, Elena lại càng thêm mờ mịt.

Chẳng lẽ, hắn thật sự ưa thích mình? Cho nên trước khi đi mới lưu lại món quà siêu cấp đắt đỏ này?

Mỹ nữ cứ trơn bóng ngồi ở trước bàn như thế, một tay cầm dây chuyền, một tay cầm tờ giấy chứng nhận.

Hồi lâu sau, cô ta thở ra một hơi: "Quyết định, tranh thủ trong vòng hai năm hoàn thành việc học, sau đó... Đi nước Mỹ, đi Los Angeles, ít nhất thì ở nơi đó kiếm tiền dễ dàng hơn nhiều."

Nói xong, trong lòng cô ta lại lẩm bẩm: Chỉ là sợi dây chuyền này, bán đi đã đủ học phí vào những trường Ivy League nổi tiếng rồi đi?

Trên máy bay Luke cũng đã rơi vào trong giấc ngủ, không biết được một lần hào phóng trước khi mình đi, đã cải biến tương lai của một mỹ nữ.

Hắn là sau khi trở về, lại đi tới phố người Hoa một chuyến.

Dưới sự yểm hộ của mũ trùm áo len và khẩu trang to, hắn tìm một tiệm châu báu do người Hoa mở, tránh né giám sát, dùng tiền mặt mua lại sợi dây chuyền hết sức đắt đỏ đối với người bình thường này.

Sở dĩ Luke mua sợi dây chuyền này với tư cách quà sắp chia tay cho Elena, cũng không phải chỉ đơn thuần là bởi vì cô xinh đẹp.

Nguyên nhân chân chính là câu nói hắn viết ở bên trên tờ giấy nhỏ kia.

Nhưng, cũng không phải là những chuyện mà Elena nghĩ kia.

Lần này Luke tới Paris, sau mấy lần đại thanh tẩy, lấy được điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy vượt qua mười ngàn, đây là một khoản thu hoạch lớn.

Tăng thêm thu hoạch được công năng module trữ vật, tiện thể còn phát triển đến thể tích một mét khối, loại thu hoạch này không thể nghi ngờ là cực kỳ to lớn.

Nhưng cùng lúc đó, trạng thái tâm lý của hắn lại có chút hỏng bét.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!