Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 229: CHƯƠNG 229: CÓ VĂN HÓA, ỐNG HÚT CHÂN KHÔNG, NGƯỜI GÂY RA HỌA

Henry: "Có lẽ là chúng ta nên báo cảnh sát. À, nơi này không có tín hiệu, thật sự là một nơi kỷ niệm sinh nhật tốt."

Mọi người: ". . ."

Henry: "Nhìn qua giống như có thứ gì đó ném bọn họ từ bên ngoài vào với tốc độ cao."

Mọi người nghiêng đầu nhìn về phía cánh cửa sổ vỡ vụn kia, ánh mắt dọc theo hướng đó, nhìn thấy một đống thùng kim loại.

Một lát sau, mọi người đi ra ngoài, chỉ để lại Henry bị trật chân ngồi ở trên ghế chân cao nghỉ ngơi.

Nhìn thấy mọi người đi ra ngoài, anh ta nghiêng đầu nhìn tên xui xẻo đã chết kia nói: "Anh có quen thuộc với nơi này không? Mùi thịt nướng ở nơi này như thế nào? . . ."

Mọi người đi đến chỗ đống thùng kim loại ở cách lỗ thủng trên cửa sổ không xa, phát hiện ở dưới đáy một cái thùng trong đó đang nằm đối diện với lỗ thủng có xương cốt và cặn đồ ăn, bên trong còn mơ hồ có mùi cháy khét, giống hệt như mùi của một người một gấu mèo ở bên trong phòng kia, lại nhìn sang bên cạnh có một cái bình bên trên nhãn hiệu viết: Etilen.

Nick nhìn bốn phía, từ dưới lòng bàn chân nhặt lên một cái hộp nhỏ: "Diêm! Xem ra, có người ở đây điên cuồng tự tìm đường chết."

Trong đầu mọi người đều hiện lên một chuỗi cảnh tượng: Một người đàn ông, nhìn con gấu mèo đang ở đáy thùng ăn cái gì đó, cười gằn đốt que diêm ném vào.

Bỗng nhiên, sắc mặt của Luke khẽ động, ra hiệu cho mọi người yên tĩnh, hắn cực nhanh đi trở về trong phòng.

Bên trong, Henry vẫn còn đang nói chuyện phiếm với thi thể, trông thấy hắn đi vào mới ngừng miệng.

Luke đứng ở bên cạnh một hành lang phía sau anh ta, dùng ngón tay ra hiệu cho Henry giữ im lặng.

Không bao lâu sau, một người đàn ông cầm súng bỗng nhiên từ bên trong đi ra, mặt mũi tràn đầy vẻ kinh ngạc nhìn Henry.

Ngay sau đó, một tay của Luke kéo khẩu shotgun trong tay người đàn ông kia qua, một tay khác đè người này dính sát vào vách tường.

Bây giờ lực lượng của hắn lớn gấp mười lần so với người bình thường, một tay cũng đã đầy đủ khống chế người bình thường.

"Anh là ai?" Hắn hỏi.

Người kia: "Chúng mày là ai? Vì sao lại xông vào trong cửa hàng?"

Nick: "Anh là chủ cửa hàng?"

Người kia: ". . . Không phải. Tôi chỉ là nhân viên của cửa hàng."

Nick: "Anh tên là gì?"

Người kia: "Slick."

Nick: "Vừa rồi anh đang ở đâu? Làm gì?"

Slick: "Tôi ở trong kho hàng dưới đất tìm đồ."

Luke và Nick đều nhìn về phía một cái túi mà người này đang đeo ở bên người, bên trong là mấy bình rượu độ cao.

Hai người liếc nhau, Luke buông lỏng tay ra, để người tên Slick này khôi phục tự do.

Người này cũng chỉ có một khẩu súng kia là có uy hiếp, bây giờ đã không có súng nữa, cũng không còn gì uy hiếp.

Slick nhìn thấy thi thể đang ngồi liệt ở nơi đó, hoảng hốt la lên: "Gomez, anh thế nào rồi? A, mấy người giết Gomez?"

"Mr., chúng tôi có thể giải thích nguyên nhân cái chết của anh ta, người chết này tên là Gomez đi. Chúng tôi ở trong thùng kim loại bên ngoài phát hiện cặn đồ ăn và mùi khí Etilen, còn có diêm. Hiển nhiên là anh Gomez đây đã làm một cái bẫy, sau đó anh ấy muốn đốt chút Etilen, thiêu chết con gấu mèo kia." Tiểu G nói rõ.

Trông thấy rõ ràng là Slick đang nghe, tiểu G tiếp tục nói: "Nhưng anh ta không chú ý tới, Etilen tồn ở dưới đáy thùng, diêm không thể nhóm lửa. Anh ta lập tức đứng ở cửa thùng, nhắm ngay vào con gấu mèo bên trong mà nổ súng. Sau đó. . . Anh ta và con gấu mèo lập tức cùng một chỗ bị nổ bay vào."

Slick im lặng một lát, gật đầu ảm đạm: "Vậy thì không sai rồi. Gomez thích phân cao thấp với gấu mèo, loài động vật gặm nhấm đáng chết này, bọn nó chính là đám trộm vặt, luôn lén lén lút lút đến ăn vụng, quấy rối ở trong nhà."

Hodges giơ một tay lên: "Thật xin lỗi, ngắt lời một chút. Kỳ thật gấu mèo không phải là loài động vật gặm nhấm. Nó là một con gấu mèo thuộc bộ ăn thịt, chuột bọ mới là động vật thuộc bộ gặm nhấm."

Mọi người: . . .

Slick âm thầm chăm chú nhìn Hodges một lát, bỗng nhiên giơ ngón tay cái lên với anh ta: "Chỉ cần liếc qua, đã biết anh chính là một người từng đọc sách chân chính."

Mọi người: . . . Nói giống như là người nơi này đều có trình độ văn hóa thấp vậy.

Luke, Selina: Dù như thế nào thì bọn tôi cũng có bằng tốt nghiệp cấp 3 nha! Trường cấp 3 cũng từng học qua môn sinh vật.

Về sau, rốt cuộc mọi người đã buông lỏng hơn, bắt đầu tra hỏi người tự xưng là nhân viên cửa hàng tên Slick này.

Chủ yếu là những vấn đề như ở chỗ nào của nơi này có điện thoại, nơi nào có xe.

Kết quả là, quán ăn này đã sớm bị bắt đóng cửa, bởi vì không giao nộp cước phí, nên điện thoại cũng đã bị cắt.

Slick chỉ nói là trong nhà kho phía dưới có một chiếc máy vô tuyến điện, bọn họ có thể đi thử xem.

Sau đó, Nick và tiểu G đi theo Slick xuống tìm cái radio kia, mấy người bọn Luke vẫn ở trong nhà hàng nghỉ ngơi.

Vẻ mặt của Luke lại có chút cổ quái, nhìn về phía cái lò nướng thịt trong nhà hàng kia, nhìn chăm chú vào đống tro tàn của một đống lớn vật liệu gỗ bên trong một lát, mới dời ánh mắt đi.

Bên trong nhà kho, bọn Nick tìm được cái radio kia, bật nguồn phía sau lên, bên trong truyền ra tiếng nói: "Người Địa Cầu à, nơi này là bầu trời sao, chúng bay đã bị bọn tao phát hiện, run rẩy sợ hãi đi. . ."

Đôm đốp!

Radio bắn ra một chuỗi tia lửa, sau đó có khói xanh lác đác bay lên, sau đó không còn động tĩnh gì nữa.

Nick: ". . . Nơi này còn có chiếc radio nào khác nữa không?"

Slick: "Không còn, anh chỉ có thể thử một chút, nói không chừng còn có thể sửa được nó."

Nick: "Vậy tôi phải tìm được ống chân không trước đã, nơi này có chứ?"

Slick cố gắng suy nghĩ trong chốc lát, đáp: "Chỉ có ống chân không của máy hút bụi, được không?"

Nick, tiểu G: ". . ."

Sao anh không nói luôn là nơi này còn có máy hút chân không để đóng túi hàng đi?

Tiểu G tức giận: "Nếu thật sự là không tìm thấy điện thoại, vậy tôi sẽ tự mình lắp ráp một cái ra."

Phía trên, bọn Luke đang ngồi ở nơi đó, bỗng nhiên bên ngoài truyền tới tiếng động cơ xe hơi, sắc mặt của mọi người đều vui mừng.

Nhưng ngay sau đó, ầm một tiếng, sau đó là tiếng động binh binh bang bang vang lên.

Mọi người liếc nhau, đứng dậy mở cửa ra nhìn, lập tức phát hiện ra có một chiếc xe cũ kỹ hở mui màu đỏ vừa đâm vào đống thùng kim loại vừa rồi kia, nắp động cơ đang bốc lên khói trắng lác đác.

Một nữ trung niên mặc áo sơ mi ca rô đỏ trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác màu xám từ trong đó đẩy cửa xe ra, xiêu xiêu vẹo vẹo đi tới.

Hodges: ". . . Haizz, xem ra chiếc xe này cũng không thể lái. Hơn nữa, làm sao tôi có cảm giác chiếc xe này còn khá quen nhỉ?"

Luke cười, nhưng không lên tiếng.

Selina: "Nếu như tôi không bị hoa mắt, thì chiếc xe vừa rồi chiếm đường chạy, kém chút đâm chết chúng ta chính là chiếc này."

Mọi người: Được rồi, trận tai nạn xe cộ không may kia cũng có thể tính là tìm ra người gây ra họa rồi.

Nữ trung niên kia mang theo bộ dáng thần trí mơ hồ, đi tới gần cửa, mới trông thấy mọi người đang đứng ở trong cửa nhìn bà ta: "Mấy người, ách, là ai? Vì, ách, cái gì lại ở trong cửa hàng của tôi?"

Bà ta đứng ở nơi đó, mùi rượu nồng nặc chui vào trong lỗ mũi mọi người, còn không ngừng nấc lên.

Selina: "Bà là Henry?"

Sắc mặt của nữ trung niên kia có vẻ châm biếm: "Ha ha, tôi không phải là Henry, mà là vợ của ông ta. Uhm, xác thực mà nói, là vợ trước bị ông ta vứt bỏ."

Mọi người vô ý thức nhìn về phía Henry đang ngồi ở trong cửa hàng.

. . .

Bên trong nhà kho, Nick và tiểu G đang tìm kiếm công cụ.

Tiểu G: "Slick, nơi này không có điện thoại à?"

Slick: "Chieecss ở trong cửa hàng kia đã hỏng, cho dù là không bị hỏng, nó cũng không thể gọi được. A, hình như nơi này có một chiếc điện thoại dự phòng, ở trên tường bên kia."

Tiểu G đi ra tìm điện thoại, Nick tiếp tục tìm kiếm công cụ.

Bỗng nhiên, anh ta trông thấy ở phía sau một cánh cửa, mơ hồ có một bóng người đứng ở nơi đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!