Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 230: CHƯƠNG 230: HENRY, VỢ TRƯỚC CỦA HARRY, DIỄM PHÚC

Nick kinh hãi, một lần nữa rút súng ra, đi tới gần cánh cửa kia.

Sắc mặt của Slick kinh hoàng: "Không, ở phía sau đó không có công cụ gì cả."

Nick: "Lui ra phía sau, đứng ở nơi đó không được di động." Anh ta cầm súng trong tay ra hiệu.

Slick bất đắc dĩ dừng lại, nhìn anh ta đột nhiên đẩy cửa phòng ra, một bộ thi thể một người già có sắc mặt xám trắng cư như thế, bị treo thẳng tắp ở bên trên móc treo thịt heo, nhìn vô cùng dọa người.

Hơn nữa, trên người ông già này còn đang mặc đồng phục làm việc của cửa hàng thịt nướng này.

Vị này, chẳng lẽ chính là chủ cửa hàng Harry bị mất tích kia hay sao?

Nick chợt giơ tay lên, khẩu súng nhắm thẳng vào Slick, trên sắc mặt mang theo vẻ kinh sợ, sau đó chậm rãi đến gần thi thể kia.

Slick ngoan ngoãn giơ hai tay lên, không có bất kỳ động tác dư thừa nào.

Nick cảnh giác chăm chú nhìn gã ta, đi đến bên cạnh thi thể kia, đột nhiên cảm thấy không đúng, mũi hít một cái, sau đó lập tức dùng tay đụng lên trên gương mặt của thi thể kia, mặt lập tức đen lại: "Người giả bằng cao su?"

Slick ha ha ha phá lên cười: "Một trò đùa nhỏ mà thôi. Nó là thứ mà Harry dùng để hù dọa người mới, ông ta nói thứ này hữu hiệu hơn thịt lợn chết nhiều."

Nick im lặng một lát: "Ừm, tôi hiểu."

Bởi vì anh ta có biết một người thích dùng thi thể thật để hoàn thành đào tạo người mới nhập chức —— người kia tên là Gilbert, họ Grissom.

Rốt cuộc, tiểu G cũng tìm được điện thoại và một ít dây dẫn, hưng phấn chạy ra: "Tìm được, rốt cuộc chúng ta cũng được cứu rồi."

Ở bên trong cửa hàng phía trước, Luke, Selina và Hodges đang trốn ở nơi hẻo lánh, ló nửa cái đầu ra, nhìn nháo kịch ở quầy bar bên kia.

Người phụ nữ trung niên tên Shirley kia đang kể chuyện của bà ta với chồng trước Harry cho Henry nghe.

Henry đối với chuyện này biểu thị rất bất đắc dĩ, cũng không phải là anh ta muốn bị gọi cái tên này, nhưng người phụ nữ trung niên đối diện lại đang không ngừng nguyền rủa người chồng trước "Harry"của mình, làm cho anh ta rất xấu hổ.

Ba người bọn Luke cũng là không chịu được người phụ nữ kia lải nhải, mới tìm cớ tránh đi, chỉ có Henry chân đang bị trật phải ở lại, trở thành vật hi sinh hấp dẫn hỏa lực của Shirley.

"Cậu biết không, lão ta bỗng nhiên biến mất, cuốn đi tất cả tiền trong tài khoản của chúng tôi, thậm chí còn điên cuồng quét thẻ tín dụng, chỉ để lại thứ này cho tôi." Shirley nói xong lấy một tờ bưu thiếp từ bên trong cái ví nhỏ tùy thân ra.

Henry nhìn lời nhắn lại phía trên, trong lòng im lặng: Đây cũng không phải là xấu xa đơn thuần, mà là khốn nạn đi?

Cuốn lấy tiền chạy trốn thì cũng thôi đi, vị chủ cửa hàng này còn sang tiểu bang Florida hưởng thụ bãi cát mỹ nữ nước dừa, đều không quên gửi bưu thiếp lại cho Shirley, nói cho vợ trước phải gánh chịu nợ nần, lão ta lại sống rất vui vẻ với tình nhân trẻ tuổi.

Loại người đàn ông này nếu như xuất hiện ở trước mặt Shirley, sợ là sẽ bị bà ta cho một phát súng!

Rõ ràng là Shirley rất thương tâm, chảy nước mắt hỏi: "Cậu đã từng trải qua loại chuyện bi thảm này chưa?"

Henry im lặng một lát, lắc đầu: "Chưa bao giờ, bà chủ."

Anh ta chưa từng trải qua, nhưng anh ta biết có một vị cảnh sát nào đó bởi vì phải tăng ca trường kỳ, vợ ở nhà ngoại tình, một ngày nào đó vị cảnh sát này về nhà, phát hiện ra mình tự nhiên biến thành màu xanh, dưới cơn nóng giận đã bắn sạch băng đạn của khẩu súng lục tùy thân, sau đó gọi điện thoại tự thú.

So ra, tình cảnh của Shirley cũng không tốt đẹp gì hơn, tình yêu gia đình sự nghiệp của bà ta đều bị hủy hoại.

Shirley nhìn nét mặt của anh ta, bỗng nhiên nở nụ cười: "Cậu có biết không, cậu thật sự là rất đáng yêu."

Henry: ⊙_⊙? !

Anh ta chỉ có thể lộ ra một nụ cười xấu hổ mà ngượng ngùng, tranh thủ thời gian dời ánh mắt đi.

Trên mặt Shirley mang theo nụ cười tùy tiện: "A, có thể nói cho tôi biết, tại sao hôm nay các cậu lại tới nơi này không?" Nói xong tay của bà ta đã sờ lên bả vai của anh ta.

Henry gượng cười: "Hôm nay là sinh nhật của tôi."

Shirley: "A, vậy tại sao không vui vẻ một chút với dì Shirley đi!" Bà ta đứng lên, chân xoải bước bước lên một một, dạng chân ngồi lên trên đùi anh ta.

Toàn thân Henry cứng ngắc: "A, không, không thể được."

Hai tay của Shirley ôm lên cổ anh ta.

Henry: "Ừm, tôi có bạn gái, đã đính hôn... Trên thực tế, tôi đã kết hôn. Ách, tôi có... Bệnh giang mai?"

Shirley: "A, thật là khéo, tôi cũng có."

Henry: "... Không phải chứ? !"

Ở bên trong ánh mắt tuyệt vọng của anh ta, hai tay của dì trung niên nào đó khống chế đầu của anh ta lại, hôn một cái thật sâu.

Ở bên trong xó xỉnh, ba cái đầu chỉ lộ ra ánh mắt vẫn không nhúc nhích.

Tiếng của Selina yếu ớt như ruồi muỗi vang lên: "Chúng ta, thật sự không đi cứu anh ta sao? Tôi có cảm giác anh ta sắp ngạt thở rồi."

Tiếng của Hodges càng nhỏ hơn: "Đáng chết, đây là diễm phúc tự đưa tới cửa, tại sao phải ngăn cản anh ta hưởng thụ?"

Tiếng của Luke cũng rất nhỏ: "Tôi cảm thấy, anh ta giống như là một thiếu nữ đáng thương đang bị ác bá bức hiếp."

Selina: "Đúng vậy a, nhìn hai tay của anh ta kìa, đều nắm chặt thành ghế rồi."

Hodges: "Người trong lúc cực độ thoải mái dễ chịu, tay sẽ vô ý thức nắm chặt một thứ gì đó."

Luke: "Sao tôi lại nghe nói là lúc cực độ đau đớn, mới có thể nắm chặt đồ vật trong tay?"

Selina: "Chân của anh ta đều duỗi thẳng nữa nha."

Hodges: "Chỉ có đàn ông mới hiểu, vì sao lúc này lại duổi thẳng chân."

Luke: "... Anh rất có kinh nghiệm? Vậy anh lên đi, thay Henry hưởng thụ "Diễm phúc" kia, được chứ?"

Hodges: "... Tôi có bạn gái, uhm, trên thực tế chúng tôi đã đính hôn."

Luke, Selina: ...

Ba tên vô lương, trốn ở chỗ này nhìn Henry bị cưỡng hôn, nhưng không có ai đi cứu anh ta cả.

Mãi tới lúc ba người bọn Nick trở lại, Shirley mới thỏa mãn buông Henry đang lộ ra vẻ không còn lưu luyến gì với cuộc sống nữa ra: "A, cậu trai đáng yêu, kỹ thuật của dì Shirley như thế nào?"

Henry chỉ muốn đi tìm một chỗ không người khóc một trận.

Hắn bị một bà già cưỡng hôn còn không nói, miệng của đối phương còn đầy mùi rượu, có thể làm người chết ngạt.

Nhưng thật sự là anh ta không khỏe bằng đối phương, người ta thế nhưng là người mở quán thịt nướng ở nông thôn, trường kỳ lao động, còn anh ta chỉ là một nhân viên pháp y mỗi ngày loay hoay các loại dụng cụ nhẹ nhàng ở trong phòng thí nghiệm, hoàn toàn không phải là đối thủ.

Nick và tiểu G ngây ra như phỗng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Nửa ngày, tiểu G mới lắp bắp nói: "Henry, đây là... Bạn gái của cậu à?"

Anh ta hỏi ra lời này, đều có cảm giác hơi chột dạ: Henry có khẩu vị nặng như vậy à?

Henry cái gì cũng không muốn nói, anh ta chỉ muốn yên tĩnh một mình.

Một lát sau, mọi người cũng đều xác nhận được thân phận của người phụ nữ trung niên tên Shirley kia, bà ta đúng là bà chủ của nơi này, cũng chính là vợ của Harry.

Uhm, chồng của bà ta là ông chủ Harry của quán thịt nướng ở nông thônnày, mà không phải là Henry kỷ niệm sinh nhật hôm nay.

Càng khiến cho người ta phải im lặng là, người phụ nữ này nhìn thấy Slick không bao lâu, đã ngồi ở một chỗ ôm ôm ấp ấp vị nhân viên cửa hàng này, quả đoán vứt bỏ Henry bị bà ta cưỡng hôn đến mức hít thở không thông lúc trước.

Mọi người chỉ có thể đồng tình nhìn Henry, sau đó Nick tiểu G Hodges đều đi ra ngoài nghe điện thoại.

Thật ra là bọn họ đi "nhận" điện thoại.

Tiểu G dùng điện thoại mà mình làm ra và dây dẫn kẹp theo bên trên, để Nick đỡ anh ta lên bên trên cây cột mắc dây điện thoại ở bên ngoài quán ăn, dọc theo dây tín hiệu đi về phía sau, anh ta kẹp dây dẫn lên vào bên trong hộp thu tín hiệu.

Sau đó trong ống nghe truyền tới một tràng tiếng bô bô, tiểu G thử nói hai câu với đối phương, kết quả đối phương và anh ta căn bản chính là ông nói gà bà nói vịt không hiểu nhau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!