Luke ở dưới cửa hàng nghe được lập tức bật cười.
Đó là giọng nói xen lẫn lượng lớn tiếng Mexico và Tây Ban Nha, có trời mới biết là vị di dân phi pháp đang gọi điện thoại.
Tiểu G chỉ có thể tiếp tục đổi sang một sợi dây khác, lần này rốt cuộc có một tràng tiếng bíp kéo dài.
Anh ta vui mừng quá đỗi, vội vàng bấm mã số: "Catherine, có thể nghe thấy giọng của cô một lần nữa thì quả là một chuyện tốt, cô không thể tin được là chúng tôi đã trải qua chuyện gì đâu. Uhm, trời mới biết là chúng tôi đã trải qua chuyện gì. . ."
Một lát sau, ba người lộ ra vẻ thoải mái trở lại trong cửa hàng.
Nick cười nói: "Tốt rồi, tuần cảnh và pháp y đã đang trên đường tới. Nghe này, Shirley, Slick, hai người phải đi theo về cục một chuyến, làm công tác ghi chép."
Bà chủ và nhân viên cửa hàng làm như không nghe thấy, vẫn ở nơi đó dính vào nhau, thậm chí miệng còn hôn nhau phát ra tiếng động.
Không bao lâu sau, tuần cảnh và pháp y đã đến.
Sau khi hỏi thăm vài câu, tuần cảnh lập tức chuẩn bị đưa hai nam nữ trung niên đang dính lấy nhau kia về đồn.
Luke gọi bọn họ lại: "Đợi một chút." Tất cả mọi người đều nhìn về phía hắn.
Hắn đưa tay chỉ chỉ vào lò nướng thịt ở trong nhà hàng kia: "Cảnh sát, tôi cảm thấy tốt nhất là anh và pháp y cùng đi xem cái lò kia một chút đi, bên trong hình như là có chút đồ vật gì đó không bình thường. Sau khi tìm ra, cũng thuận tiện trở lại hỏi bà chủ và nhân viên cửa hàng này một chút xem."
Tuần cảnh nghi hoặc nhìn hắn, một người phụ nữ tóc vàng già dặn ở bên kia mở miệng: "Để tôi thử xem."
Nick: "Catherine, để tôi tới giúp cô."
Lúc này Luke mới biết được, cô gái tóc vàng này còn trùng tên với cô của mình.
Một lát sau, một bộ hài cốt bị thiêu gần như là nát từ bên trong đống than tro trong lò xuất hiện, mọi người cùng nhau nhìn về phía bà chủ nhà hàng.
Shirley bị dọa cho bật đứng lên: "Chuyện này không liên quan gì đến tôi, tôi căn bản là không biết nơi đó có thứ này."
Tầm mắt của mọi người lại nhìn về phía Slick ở bên cạnh bà ta.
Slick lập tức vội vàng lắc đầu: "Tôi cũng không biết, ta chỉ là một nhân viên của cửa hàng thôi mà."
Mọi người: . . . Hai người này thấy thế nào cũng giống như là một đôi gian phu dâm phụ!
Hơn một giờ sau, mọi người trở lại pháp y trung tâm, biểu lộ đều giống như là đã trút được gánh nặng.
Hôm nay mới chỉ trôi qua nửa ngày, lại gặp phải mấy sự kiện thật sự là quá mức ly kỳ.
Luke còn tham gia náo nhiệt đi tới phòng khám nghiệm tử thi một chuyến, vào cửa đã nhìn thấy một ông già không cao lắm, đeo chân giả cả hai bên, râu ria tóc đều có màu trắng như cước, ngồi ôm gậy chống ở nơi đó nghe một bài nhạc đồng quê, bên cạnh là một chiếc máy pha máy cà phê kiểu Ý đang làm việc.
Hắn có một loại cảm giác vô cùng quen thuộc.
Vừa vặn, lão G cũng tới đây, trông thấy Luke chỉ hơi gật gật đầu, không nói gì, chạy tới tìm lão pháp y kia: "Al, phần báo cáo mà tôi muốn kia đâu?"
Lão pháp y Al: "Ở bên kia, chính cậu đi lấy đi. Uhm, không đến uống một tách à?"
Lão G thế mà không hề từ chối, nhận lấy một tách cà phê nhỏ do Al đưa tới, không nhanh không chậm nhấm nháp, còn thuận miệng hỏi: "Cái máy cà phê này không tệ, lấy được từ nơi nào thế?"
Al cũng nhàn nhã thưởng thức tách cà phê trong tay: "Dùng danh nghĩa của phòng khám nghiệm tử thi xin mua."
Mặt mũi của lão G tràn đầy vẻ khó hiểu: "Chỗ này của ông còn được cấp tiền để mua máy cà phê?"
Đây chính là tinh phẩm trong số những loại máy pha cà phê kiểu Ý, tuyệt đối không có thể tính toán là nhu yếu phẩm, hơn nữa phòng khám nghiệm tử thi còn được phân chia theo ban ngành.
Phòng khám nghiệm tử thi này của v cũng chỉ có bốn pháp y mà thôi, làm sao có thể chuyên môn cung cấp loại máy pha cà phê đắt đỏ này cho bọn họ?
Al khẽ cười, lại khẽ hớp một ngụm cà phê: "Không ai muốn biết vật phẩm mà pháp y mua được là để làm gì cả."
Lão G: . . .
Nick: . . .
Luke: . . .
Ở nơi đó xem trong chốc lát, nhìn thấy lão G muốn đi, rốt cuộc Luke không nhịn được hỏi lão pháp y một câu: "Tiến sĩ Robbins, ông có biết một pháp y tên là Mars không? Anh ta hẳn là đang làm pháp y ở một thành phố nhỏ ở Texas."
Mặt Al lộ ra vẻ suy tư, một lát sau gật đầu: "Nếu như anh ta tên là Mars - Kubrick, vậy chắc hẳn anh ta từng là học trò của tôi, nhưng mà anh ra đã thực tập xong ở chỗ này rồi, chúng tôi đã rất lâu rồi không gặp mặt."
Luke cười gật đầu: "Ừm, quả nhiên."
Al: "Làm sao cậu lại biết anh ta?"
Luke biết, ý tứ của lão pháp y thật ra là, hắn làm thế nào lại biết hai người có liên quan với nhau.
Hắn cười giải thích nói: "Bởi vì mỗi sáng sớm anh ta đi làm, đều nhất định phải uống một chén cà phê mới nấu, hơn nữa còn phải nghe nhạc nữa, sau đó mới có thể chính thức bắt đầu làm việc."
Al ha ha: "Đáng tiếc, máy pha cà phê của anh ta khẳng định là phải tự bỏ tiền ra mua. Anh ta vẫn như thế. . . Ha ha." Trong giọng nói, còn có chút tâm trạng rất phức tạp.
Luke cũng không tiếp tục quấy rầy lão pháp y Al công tác nữa, vị này cũng là một vị chuyên gia đầu ngành, thái độ đối đãi của lão G với Al rõ ràng là rất bình đẳng, so với cấp trên còn tốt hơn rất nhiều.
Hắn đương nhiên cũng phải tôn trọng vị lão pháp y này.
Sau khi từ trong phòng khám nghiệm tử thi ra ngoài, Luke lập tức từ biệt lão G.
Lão G đã đang điều tra vụ án sát thủ mô hình kia rồi, không có thời gian dành cho hắn nữa, chỉ có thể hẹn trước khi đi thì đến gặp ông ta thêm một chuyến nữa.
Luke nói đồng ý, sau đó dẫn Selina đi ra ngoài.
Lão G ở trong phòng làm việc, nhìn Luke đã đi đến chỗ thang máy, suy nghĩ một lát rồi bấm điện thoại gọi Nick: "Là tôi đây. Hôm nay cậu có lưu ý hành vi của đứa cháu của tôi không? Không có việc gì, nhớ đem tất cả mọi việc hắn làm hôm viết thành báo cáo nộp lại cho ta, rồi lại tiếp tục làm một chút phân tích tâm lý. Cái gì? Đây không phải là công tác chính thức của cậu á, xem như một lần kiểm tra của tôi với cậu đi, cậu bớt chút thời gian làm là được. . ."
Bên này, Luke quay đầu liếc qua văn phòng của lão G đã bị phòng thí nghiệm khác che chắn đi một chút, hơi mỉm cười, khẽ lắc đầu, cùng Selina đi vào trong thang máy.
Giờ phút này, đã là bốn giờ chiều.
Chín giờ rưỡi sáng xuất phát từ pháp y trung tâm, ở Harry’s Hog Hideout đi một vòng rồi trở lại tốn mất khoảng sáu tiếng.
Tâm trạng của Selina cũng không tệ, hôm nay đùa ác một trận, lại gặp được hai vụ án kỳ dị ly kỳ, còn kiến thức tiết mục phụ nữ cưỡng hôn đàn ông như thế nào, cô ta cảm thấy rất thỏa mãn.
Nhưng bụng của cô ta lại trống rỗng: "Thân ái, tôi đói. Tôi muốn ăn thịt nướng, sườn lợn rán thì tốt nhất."
Luke cười gật đầu: "Về khách sạn rồi ăn, sau đó chúng ta thuận tiện đi xuống đại sảnh giải trí chơi đùa."
Trong khi hai người nói chuyện, gọi một chiếc xe taxi, trở về khách sạn Aurora.
Mặc dù Selina nói muốn ăn thịt heo nướng, nhưng cuối cùng cô ta lại ăn một phần tôm hùm lớn giá đặc biệt, ốc sên Pháp hấp, bánh bao sừng dê, canh cà rốt, hoa quả và các món nguội rồi mới thỏa mãn ngừng miệng.
Luke thanh toán xong, cười ôm lấy Selina đang ở trạng thái ăn no xụi lơ, hai người đi vào trong đại sảnh giải trí.
Selina không muốn động, lựa chọn một máy Slot Machine rồi ngồi xuống.
Slot Machine là trò chơi dạng gì thì hai người đều không để ý, thế nhưng cái ghế chỗ đó nhìn thoải mái nhất trong các loại ghế xung quanh, vừa vặn thuận tiện để người nào đó co quắp ở phía trên.
Luke nhìn nhìn Slot Machine, cười chỉ chỉ lên một màn hình điện tử bên trên Slot Machine: "Thấy không, thưởng lớn nha, 973.662 đô. Cô moi sạch nó ra, sẽ giàu to."
Selina cũng không có hứng thú, càng không ngây thơ như vậy: "Tôi không ngu như vậy đâu. Số tiền này là do những người muốn thắng lớn trước đó ném vào, để cho tôi ngồi ở đây là được rồi, cậu đi chơi đi."