Luke cười vuốt vuốt đầu của cô: "Chú ý một chút, đừng để bị móc túi."
Selina chỉ hơi phất tay, ra vẻ mặc kệ.
Luke đứng dậy, đi tới quầy đổi 10.000 đô lấy thẻ đánh bạc, lúc này mới đi tới bàn Blackjack.
Tìm một chỗ trống ngồi xuống, hắn bắt đầu đặt cược.
Sau một tiếng, thẻ đánh bạc ở trước mặt hắn đã biến thành hơn 30.000 đô.
Nhưng cũng không có ai quá để ý tới hắn, ngay cả chia bài đều là như thế.
Ở đây, một ít người may mắn trong một giờ từ 1000 đô biến thành 100.000 đô cũng không phải là chuyện hiếm thấy.
Luke cũng không cầu mong trận nào cũng thắng, chỉ cần điểm số đại khái là được rồi, hắn cũng không quan trọng, thuần túy là cược tỷ lệ mà thôi.
Ỷ vào không gian trữ vật, số lần hắn thắng trắng ít hơn người khác, điểm số cũng tương đối lớn, tự nhiên là thắng nhiều thua ít, nhưng lại không làm cho người khác chú ý.
Bỗng nhiên, có người đi tới, ngồi xuống chếch đối diện với hắn.
Luke nghiêng đầu nhìn thoáng qua, lập tức có chút buồn cười: Làm sao tên này lại chạy đến nơi này rồi? Không phải là tên này vẫn luôn ưa thích đi tới khách sạn Caesars Palace chơi hay sao!
Mặc dù ở Las Vegas này, khách sạn Aurora và khách sạn Caesars Palace là những tồn tại ở cùng một cấp bậc, nhưng phong cách của hai bên vẫn có khác biệt.
Aurora nổi tiếng là mới, ngầu, tính giải trí mạnh, khó lường.
Khách sạn Caesars Palace lại nổi tiếng là nơi sang trọng, đẳng cấp, chất lượng cao, dịch vụ tốt.
Cho nên, người sống tương đối phóng túng, quan tâm tới hưởng thụ sẽ ở khách sạn Aurora, mà những tay to muốn biểu thị thân phận cao quý của mình, quyền thế không giống bình thường đều sẽ ưa thích đi tới khách sạn Caesars Palace.
Chuyện này từ bên trên cái tên của hai nơi cũng có thể nhìn ra đại khái.
Một bên tươi đẹp giỏi thay đổi, một bên lại xa hoa bá khí.
Nhưng mà, Luke nhận ra vị mới vừa ngồi xuống này, thậm chí tuyệt đại bộ phận người xung quanh đều nhận ra vị khách chơi mới này, nhưng vị này lại đã quên Luke.
Vẻ mặt tùy ý, Luke còn rất dễ dàng ngửi được mùi rượu, mùi son phấn và mùi nước hoa rất nồng nặc ở trên người gã ta, còn không phải là chỉ một loại.
Luke cũng không cần cẩn thận phân biệt đã có thể biết, vừa rồi ít nhất là vị này đã tiếp xúc với ba người phụ nữ nào đó, nhưng vẫn còn lêu lổng chưa trở về phòng.
Đối phương đã không nhớ rõ hắn, hắn càng sẽ không đi chào hỏi, tính tình của vị này thế nhưng là tương đối ác liệt.
Khác với những người khác biệt, vị này đặt một lần một cái thẻ đánh bạc 5000, ngay cả mặt bài đều không thèm nhìn.
Luke vẫn theo quy củ cũ, tiện tay ném thẻ đánh bạc 500 lên, ngay từ đầu hắn chỉ cược hai ba trăm, sau khi thắng tiền mới chậm rãi tăng lớn lên một chút.
Chuyện này cũng giống như đại đa số người sau khi thắng tiền thường làm.
Chơi vài ván, vị mới tới kia bắt đầu lên giọng: "Chơi như vậy quả là không thú vị. Anh đi ra đi, để tôi tới làm nhà cái."
Chia bài: ". . . Stark tiên sinh, xin ngài chờ một chút, tôi không làm chủ được chuyện này."
Đúng vậy, vị mới tới này đang huênh hoang này chính là Tony Stark.
Đây là một siêu anh hùng bên trận doanh chính nghĩa, nhưng tính cách thì rất thối, Luke không muốn lên tiếng để bị anh ta xỉa xói.
Tính nết của Tony Stark vô cùng ích kỷ và kiêu ngạo, làm cho gã ta căn bản là không thể ở chung với người bình thường được.
Không đề cập tới những chuyện khác, chính là những thành viên bên trong Avengers, có ai không phải là người siêu phàm?
Nếu như đối phương không phải là một đại mỹ nữ, có mấy siêu anh hùng có thể được gã ta đối xử tốt?
Thậm chí dù rằng trong lòng của gã ta rấtbội phục, nhưng ngoài miệng cũng sẽ không nhịn được nói lời móc máy, đây chính là một vị thiên tài kiêu ngạo điển hình.
Đương nhiên, cũng bởi vì nguyên nhân này, lúc gã đối mặt với bất cứ địch nhân nào cũng dám phấn khởi chống cự.
Ai muốn đến phá hỏng Địa Cầu, gã ta sẽ lập tức phát minh ra một bộ giáp phản chế người này, có tiền để tùy hứng chính là trâu bò như thế.
Chỉ mấy phút sau, Tony Stark đã ngồi vào vị trí nhà cái.
Đội trưởng béo của đội vệ sĩ tên Happy kia không ra tay, chia bài chính là một vệ sĩ khác sau lưng anh ta.
Tony Stark thì nhàn nhã uống rượu, ngay cả tay cũng không động một cái ngồi đánh cược với một đống du khách ở đây, bao gồm cả Luke.
Mấy phút sau, sắc mặt của Tony bỗng trở nên quái dị, nhìn về phía Luke: "Cậu, kỹ thuật rất không tệ hả?"
Sau khi Tony Stark tiếp quản vị trí nhà cái, đại đa số du khách ở đây đều thua, chỉ có số ít mấy người thắng một ít, duy chỉ có số lần thắng thua của Luke cơ bản là ngang hàng, nhưng duy nhất một lần đặt cược lớn, đã thắng gã ta 5000 đô.
Chuyện này hết sức không bình thường.
Luke biết nguyên nhân trong đó.
Blackjack là số ít những trò chơi dựa vào tính toán mà có thể thắng một bó lớn tiền, ví dụ như ở bên trong bộ phim nào đó, một đống thiên tài MIT đã dùng mô hình toán học cộng thêm tính nhẩm, thắng đi một số tiền lớn ở Las Vegas.
Mà có lẽ là bây giờ Tony Stark đã làm ra bản Jarvis sơ cấp, gã ta lại đánh cược với những du khách, không hề nhằm vào khách sạn, cho nên gã ta chơi chút ít chiêu trò thì cũng không có ai đến vạch trần.
Luke biết, trong lỗ tai tên này có một cái tai nghe vô tuyến mini, nói không chừng chính là bản Jarvis sơ cấp đang tính toán bài cho gã ta kia.
Gian lận?
Không tồn tại.
Mọi người dựa vào bản lĩnh để thắng tiền, dựa vào cái gì lại gọi là gian lận.
Giống như Luke, hắn dùng năng lực thu phóng vật phẩm của không gian trữ vật, cách không đổi lấy bài trong hộp bài, đây cũng là bản lĩnh.
Không gian trữ vật gần đây đã bị hắn dần dần thăm dò ra đặc tính đại khái, một trong số đó chính là có thể cách không thu phóng vật phẩm, nhưng chỉ giới hạn ở trong phạm vi 5m.
Mặt khác, năng lực cách không thu phóng vật phẩm cũng có yêu cầu tương đối cao đối với tinh thần của hắn.
Nói đơn giản một chút, vật thể càng nhẹ thì thu phóng sẽ càng nhẹ nhõm, vật thể đứng im nhẹ nhõm hơn vật thể di động, thả đồ trên bàn nhẹ nhõm hơn so với đồ vật bên trong túi áo.
Mà một tờ bài poker, cho dù là bài poker tinh phẩm trong khách sạn ở Las Vegas, sức nặng cũng không cao hơn năm gram.
Thu phóng loại vật phẩm này, một đêm Luke có thể làm mấy trăm lần cũng không có vấn đề gì.
Đối mặt với lời khen ngợi của Tony Stark, hắn chỉ là mỉm cười nói: "May mắn mà thôi."
Tony bĩu môi: "Thật? May mắn như vậy à, vì cái gì một lần cậu chỉ đặt một chút điểm như vậy?"
Luke ha ha: "Giải trí mà thôi, đánh cược lớn không có lợi cho sức khỏe của cả thể xác lẫn tinh thần."
Tony: "Chỉ chút thẻ đánh bạc trên bàn ấy, tính gì là lớn."
Mọi người: . . . Anh làm như ai cũng có tiền giống như anh vậy.
Nhìn thấy Luke vẫn mỉm cười như cũ, Tony nhíu mày, gã đột nhiên cảm thấy người trẻ tuổi này có chút quen mắt.
Cổ họng động hai cái, Jarvis đã bắt đầu thẩm tra thân phận của Luke.
Một lát sau, Tony Stark sửng sốt: "Cậu, là cảnh sát trẻ ở Houston kia à?"
Luke mỉm cười.
Bây giờ hắn là thám tử, cũng không phải là một cảnh sát nhỏ nữa.
Sắc mặt của Tony kỳ quái.
Lúc trước gã tốn một chút sức, đưa vị cảnh sát trẻ này và mỹ nữ cộng tác kia điều đi Los Angeles.
Nhưng sắp đếm cuối năm, gã vội vàng đi tham gia những bữa tiệc chân dài tụ hội cuối năm, sau đó đã quên mấy hai người này.
Bây giờ, Luke ngồi ở trước mặt gã một hồi lâu, Tony cũng quả thực là không nhớ ra được.
"Thú vị, cậu lại có tiền tới đây chơi, chẳng lẽ là cậu không làm cảnh sát nữa?" Tony hỏi.
Luke: "Tôi nghỉ ngơi, cầm theo mấy ngàn đô đi chơi đùa. Người có tiền giống như tôi ở trên toàn bộ nước Mỹ, chắc hẳn là cũng có vài ức đi."
Tony: . . . Lời này thật sự đúng là không tìm ra vấn đề gì.
Người đến Las Vegas mà không tốn mấy ngàn đô chơi đùa, như thế mới là không bình thường.
"Vậy thế này đi, chúng ta đánh cược đi." Tony mở miệng nói.
Luke kỳ quái: "Bây giờ chẳng phải là chúng ta đang đánh cược sao?"
Tony: "Chỉ tôi với cậu."
Luke: "Tùy tiện."