Những du khách khác thức thời ngừng đặt cược, bọn họ đều biết Tony Stark.
Chuyện này cũng không phải là trọng điểm, trọng điểm là chuyện đứng xem tay to đánh cược với tiểu đệ nghèo này quá thú vị, còn thú vị hơn nhiều so với việc mình ở bên cạnh tham gia đánh bậy đánh bạ.
Bảo tiêu tiếp tục chia bài.
Hai phút sau, Tony không kiên nhẫn: "Một lần chỉ đặt 500 đô, cậu muốn chơi tới khi nào?"
Gã ta chơi mấy ván vừa rồi với Luke, số lần thắng thua thế mà lại ngang nhau, số lượng thẻ đánh bạc ở trước mặt đều không có biến hóa gì lớn.
Luke: "Nơi này có quy định đặt 500 đô một lần cược thì không có tư cách chơi sao?"
Tony á khẩu không trả lời được.
500 đô một lần đặt điểm, ở Las Vegas cũng đã coi như là một số tiền cược rất lớn, tuyệt đại bộ phận du khách đều đặt cược thấp hơn con số này.
Mặc dù Tony có tiền, nhưng cũng không thể tùy ý quy định quy tắc chơi ở khu du lịch.
Tony: "Như vậy quá chậm. Chúng ta chơi dứt khoát hơn một chút đi, một lần 1.000.000."
Luke lắc đầu: "Tôi không có nhiều tiền như vậy."
Tony: "Vậy thì cược tất cả tiền trên người cậu đi."
Luke ha ha: "Tại sao tôi phải đồng ý? Bây giờ tôi ngừng cuộc, còn có thể mang đi hơn 20.000 đô, bằng nửa năm tiền lương của tôi rồi."
Tony suy nghĩ một chút thấy cũng đúng, quả đoán tăng giá lên: "Một chấp hai đi. Cậu đặt 100.000 thẻ đánh bạc, tôi tính cho cậu 200.000."
Luke suy nghĩ, hỏi: "Thế nhưng cũng phải có một hạn mức chứ? Tôi rất bận rộn, không thể ở đây chơi với anh cả đêm. Dù sao, tiền của anh là thua không hết."
Mọi người đều thầm mắng trong lòng: Mày còn có gan nói với người có tài sản ngàn tỉ là mày bề bộn nhiều việc?
Nhưng bởi vì cái gọi là, người nghèo chạy gãy chân, người giàu há hốc miệng.
Dám nói với Tony Stark như vậy, tên ngóc này chơi lớn a!
Khuôn mặt của Tony có chút đen lại: Cái gì gọi là thua không hết? Cậu nhất định sẽ thắng hả?
"Vậy thì 10 phút." Tony mở miệng nói.
Luke lại một lần nữa lắc đầu: "10 phút, chỉ có hai chúng ta? Bảo tiêu của anh chia bài nhanh, thì tối thiểu có thể chơi được năm đến mười ván bài. Yêu cầu của anh là mỗi lần tôi phải đặt cược toàn bộ, tôi thua một lần, vậy sẽ bị thua sạch, anh cho là tôi bị ngốc à."
Tony lại một lần nữa im lặng, gã cũng chỉ thuận miệng nói, chỉ muốn mau chóng thu thập Luke, nếu không làm sao lại không nghĩ tới điều này: "Vậy cậu muốn chơi như thế nào?"
Luke: "1.000.000. Một khi tôi thắng số tiền vượt qua 1.000.000, lần đánh cược này sẽ chấm dứt."
Lần này Tony suy nghĩ một chút, nếu như Luke chỉ có mấy vạn, như vậy chỉ cần ba, năm lần thắng liên tiếp sẽ có thể chấm dứt trận đánh cược này, tỷ lệ kia xác thực là còn lớn hơn so với 10 trận thắng liên tiếp.
"Cứ quyết định như vậy đi." Tony đánh nhịp, một cảnh sát trẻ mới vừa công tác nửa năm, hắn cũng lười điều tra xem tài sản có bao nhiêu.
Luke móc thẻ tín dụng ra ném lên trên bàn, vẫy gọi quản lý ở đại sảnh bên cạnh qua đây: "Bây giờ tôi ở trước mặt mọi người nói rõ, tiền trong tấm thẻ này sẽ dùng để đánh cược lần tính với Tony Stark tiên sinh. Các anh cầm thẻ, chúng tôi bắt đầu trước. Chờ sau khi chấm dứt đánh cược, lại đến tính toán tiền nong, ổn chứ?"
Quản lý của đại sảnh cũng không lập tức đồng ý, mà là nhìn Tony Stark ngồi ở bên kia.
Đây là đánh cược, đương nhiên cần phải hai bên đều đồng ý, loại đánh cược này thì khách sạn chỉ là trung gian mà thôi.
Tony không kiên nhẫn gật đầu: "Cứ như vậy đi, tôi cũng không sợ cậu ta quỵt nợ."
Quản lý đại sảnh hơi hơi khom người, cầm tấm thẻ tín dụng kia thối lui ra.
Sau đó, bảo tiêu bắt đầu chia bài.
Luke nhìn một con K bên trên mặt bài, trong lòng cười thầm, hai tay để lên con bài chưa lật, giống như là hơi lật nó lên nhìn thoáng qua, sau đó trực tiếp đứng dậy: "Được rồi, tôi thắng."
Nói xong, hắn đi đến bên cạnh vị quản lý đại sảnh kia: "Thẻ đánh bạc và tiền thắng cược đều chuyển vào thẻ của tôi, sau đó đưa thẻ tới, nhớ làm một tờ chứng minh thu nhập cho tôi, được chứ?"
Tờ chứng minh này tất nhiên là cần phải viết, bởi vì lần này đã thắng không ít tiền, không cầm tờ chứng minh này trở lại để chuẩn bị báo cáo, sợ là sẽ bị bộ nội vụ điều tra đến chết.
"Cái gì cơ?" Mặt mũi của vị quản lý đại sảnh kia tràn đầy vẻ ngơ ngác.
Tony Stark nhíu mày: "Cậu làm gì thế?"
Luke mỉm cười, chỉ chỉ lên đống bài của hắn: "Con bài đã lật của anh không phải là bất cứ cây nào trong mấy cây A, K, Q, J, 10, cho nên khả năng hoà của anh cũng không có. Tự anh xem bài của tôi đi, dù sao thì người thua tiền là anh, muốn trốn nợ thì cũng tùy anh."
Mặt của Tony đen lại: Cậu có mấy đồng tiền, tôi cần phải quỵt nợ sao?
Anh ta ra hiệu cho đội trưởng đội bảo tiêu Happy, vị bảo tiêu béo này đi qua, lật bài vủa Luke lên.
Một con A!
Black Jack! Tỉ lệ đặt cược gấp đôi!
Các du khách vây xem bên cạnh đều cùng nhau hét lên kinh ngạc: Thế mà trùng hợp như vậy!
Tỉ phú đánh cược với một tên nghèo, lần thứ nhất đã ra Black Jack, quả thực là làm Tony Stark mất mặt.
Sắc mặt của Tony giống như là ăn phải cá thối, nhìn vị quản lý của đại sảnh kia nói: "Tra xem trong thẻ của cậu ra có bao nhiêu tiền."
Vị quản lý đại sảnh vội vàng ra hiệu cho bảo an bên cạnh lấy một chiếc máy POS máy ra quét một cái, khuôn mặt anh ra cũng lộ ra vẻ vô cùng kinh ngạc.
Anh ra cũng không lên tiếng, chỉ đưa máy POS cho đội trưởng đội bảo tiêu Happy.
Happy liếc nhìn con số kia, trong lòng cũng thầm mắng một tiếng, kiên trì đưa đến trước mặt Tony Stark.
Tony nhìn thoáng qua, không khỏi mắng một câu: "Móa, hắn lấy ở đâu ra hơn 600.000 đô này?"
Người vây xem bên cạnh lại tiếp tục thốt lên một tràng, rất nhanh đã có người tính toán xong Luke đã thắng được bao nhiêu tiền.
Mặc dù theo đồn đại thì người Mỹ đều không giỏi toán, thế nhưng đến Las Vegas du lịch, người giỏi toán cũng có không ít, sinh viên cao học MIT đều đã từng tới nơi này kiếm tiền.
Người ở trên thế giới có trình độ toán học tốt hơn sinh viên cao học MIT cũng không nhiều.
Những người vây xem này vừa tính toán, vừa ước ao ghen tị: Trận này thắng được tối thiểu 2.400.000 đô rồi a!
Trên thực tế, số tiền trong thẻ của Luke là 675.000 đô chẵn, cộng thêm Luke còn có hơn 30.000 đô ở trên mặt bàn, như vậy số tiền cược phải tính toán thành hơn 1.400.000.
Ra Black Jack, Tony phải bồi thường gấp đôi.
Nói cách khác, trận vừa rồi Luke đã thắng được hơn hai triệu tám trăm đô.
Bull shxt! Trong lòng Tony thầm mắng một tiếng, rốt cuộc không còn tâm trạng để chơi nữa, đứng dậy bỏ đi.
"Stark tiên sinh, tiền trận đánh cược này. . ." Vị quản lý đại sảnh kia nhắc nhở một tiếng.
Tony nhìn cũng không thèm nhìn anh ta một cái, tiện tay vẫy vẫy ngón tay với vị bảo tiêu chia bài kia, người kia lập tức nghênh tiếp vị quản lý đại sảnh: "Để tôi xử lý, qua bên kia chuyển khoản đi."
Tony nhìn người nào đó mới biến mất ở sau một đống Slot Machine đằng xa, trong lòng lại càng thêm buồn bực bất mãn: Móa nó, giống như là mình bị lừa lần thứ hai vậy? Tên này có độc hay sao thế? Lần nào cũng có thể chơi mình?
Luke ở bên kia mặt mũi tràn đầy nụ cười.
Lần này thế mà có thể lừa lấy được của Tony Stark một số tiền lớn, thật sự là quá thú vị.
Tiền không quan trọng, Luke cũng không quá để hơn hai triệu ở trong lòng, mấy ngày trước hắn quét ngang hang ổ của các băng nhóm ở quanh đại học Nam California, sau sáu lần đã đoạt được gần 500.000 đô tiền mặt.
Số tiền này không có cách nào quang minh chính đại lấy ra dùng, nhưng có thể thông qua con đường bí mật mua tài liệu và linh kiện đặc thù, chỉ là cần phải cẩn thận che giấu thân phận mà thôi.
Về phần số tiền thắng Tony Stark, đó thật sự là một loại cảm giác thỏa mãn khó tả.
Hơn nữa, hắn thắng tiền từ trên tay Tony Stark, ai cũng sẽ không hoài nghi hai người có giao dịch không chính quy gì.
Quyền thế của Tony, căn bản là không phải một thám tử nhỏ nhoi có thể làm gì được.
Mục đích thực sự của hắn, cũng là để cho những người ở tầng cao nhất của đồn cảnh sát kia biết, thậm chí không cần tự mình đi giải thích.