Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 240: CHƯƠNG 240: VỤ ÁN TỚI SAU, HÀNG THẬT GIÁ THẬT

Đưa mắt nhìn Luke rời khỏi phòng làm việc, lão G khẽ lắc đầu.

Nói thì như vậy, nhưng hai người đều biết, mọi người cũng không có quá nhiều thời gian để hoàn thành lời hứa hẹn này, một năm có thể gặp mặt hai ba lần cũng đã là không tệ.

Nhưng mà, đợi chút nữa có thể gọi điện thoại cho Robert, nói cho ông ta biết tin tức tốt này.

Đứa con nuôi của người em họ này của mình, cũng coi như là hậu sinh khả uý, ít nhất là tính tới chuyện kể từ khi Robert tốt nghiệp trung học, rất lâu sau đều không có bạn gái, cho tới bây giờ càng chưa từng đồng thời có hai người "bạn là con gái" .

Được rồi, lão G vô lương ở mức độ rất lớn chính là đang châm biếm người em họ kia của mình, ai bảo tính cách của hai người lại không hợp nhau chứ.

Luke đi ra, ở trước thang máy gặp phải Hodges mới từ bên trong đi ra ngoài.

Hai người đều nở nụ cười, hỏi thăm lẫn nhau, Luke bắt đầu hỏi vụ án bộ hài cốt bên trong lò nướng của cửa hàng thịt nướng.

Đương nhiên là Hodges sẽ không giữ bí mật với Luke, dù sao thì tất cả mọi người là cùng đi nơi đó, Luke lại còn là người phát hiện ra vụ án này.

Kết quả của vụ án này cũng vô cùng kỳ hoa.

Người chết chỉ còn lại bộ xương cốt tàn tạ kia, chính là chủ quán thịt nướng Harry.

Người giết ông ta không phải là bà chủ Shirley vốn luôn oán hận, cũng không phải là nhân viên cửa hàng Slick đã thông đồng với Shirley, lại là đầu bếp Gomez điên cuồng tìm đường chết thiêu gấu mèo kia, cuối cùng làm cho bản thân và gấu mèo đều biến thành đồ nướng.

Tra ra kết quả này cũng không phức tạp, bởi vì bên trên xương cốt của Harry thiếu đi một đống xương sườn, dùng chính là thủ pháp cắt sườn lợn quay của cửa hàng thịt nướng.

Lúc cửa hàng thịt nướng bộc phát bệnh viêm gan B, chủ cửa hàng Harry mất tích không lâu, gã ta vừa lúc là người nhiễm bệnh viêm gan B.

Mà tấm bưu thiếp trên tay bà chủ Shirley đến từ tiểu bang Florida kia, được cho là của Harry gửi đến kia lại được gửi sau khi bệnh viêm gan B bộc phát một tháng.

Chữ viết bên trên bưu thiếp rất giống của Harry, nhưng chết người làm sao có thể gửi bưu thiếp được.

Cửa đột phá xuất hiện ở trên người Gomez.

Vị đã từng là đầu bếp của cửa hàng thịt nướng Gomez này chơi lớn thành công, thật sự chết đi rồi.

Cảnh sát ở trong kho tài liệu lưu trữ tội phạm tra ra, Gomez là một tên tội phạm truy nã đang lẩn trốn, tội danh là giả tạo giấy chứng nhận và văn thư.

Mà vân tay bên trên bưu thiếp lại là của mẹ Gomez, cũng là một người có tiền sự, bà ta đang ở tiểu bang Florida.

Tra được nơi này, tình tiết vụ án đã rất rõ ràng.

Tên đầu bếp Gomez này, giết Harry, sau đó làm một ít xương sườn nướng, làm cho cửa hàng thịt nướng bộc phát bệnh viêm gan B.

Đồng thời, gã ta giả tạo kiểu chữ của Harry, để cho mẹ mình ở tiểu bang Florida gửi bưu thiếp đi, ngụy trang chứng cứ Harry còn sống.

Mục đích của gã cũng rất đơn giản, chính là vì che giấu viện hắn giết chết chủ cửa hàng Harry, giả tạo chữ kí, lại từ bên trên tài khoản và thẻ tín dụng chung của Harry và Shirley tiêu đi 250.000 đô.

Bưu thiếp là để Shirley nghĩ rằng Harry không có lương tâm, cuỗm tiền đi ăn chơi với tiểu tình nhân, căn bản là không nghĩ tới ông ta đã bị Gomez giết.

Luke nghe đến đó, không khỏi im lặng.

Tên Gomez này. . . Tự gây nghiệt thì không thể sống.

Chưa tính chuyện đang lẩn trốn truy nã còn không thành thật, lại một lần nữa giết người lừa gạt tiền, kết quả là mới mấy tháng đã tự nổ chết chính mình, lừa được nhiều tiền như vậy cũng không biết là đã tiêu xài được chưa.

Thật sự là xác minh câu nói kia —— Chuyện bi ai nhất ở trên thế giới này chính là: Người không còn, tiền cũng không có ai xài.

Nghe xong chuyện này, Luke cáo từ Hodges, cũng nói nếu như có cơ hội mọi người có thể tiếp tục cùng nhau đi chơi.

Hodges cười gật đầu, đưa mắt nhìn Luke rời đi.

Đợi đến lúc cửa thang máy đóng lại, Hodges mới lẩm bẩm một câu: "Cậu dễ nhìn như vậy, cùng đi thì không phải là tôi chỉ có thể làm vật làm nền thôi sao? Ta sẽ không đi đâu."

Luke đứng im lặng ở trong thang máy.

Chỉ có một chút khoảng cách như vậy, thang máy cũng không phải là hoàn toàn đậy kín, hắn nghe được lời này rất rõ ràng.

Con hàng này chính là một tên xấu xa bề ngoài cứng nhắc, trong lòng toàn quỷ!

Rời khỏi trung tâm pháp y, Luke trở lại khách sạn, một mình đi dạo một hồi lâu ở trung tâm thương mại, giữa trưa mới trở lại phòng.

Ranchi và Trinity mới vừa tỉnh lại, thấy hắn trở lại, hai người đều cười tươi như hoa chào hỏi hắn.

Cùng đi ăn cơm trưa xong, ba người cũng không ra ngoài cửa, ở trong phòng nói chuyện phiếm.

Chủ yếu là hai người kể chuyện cuộc sống sinh viên của bọn họ ở trên New York, cùng với chuyện chơi đùa ở nơi đó.

Nhưng mà cuối cùng sau khi nói xong, ba người lại đắm chìm ở trong biển tri thức, trầm mê học tập, không thể tự kềm chế.

Mãi cho đến tận lúc bóng đêm buông xuống, Luke mới ông hai người bỏ vào trong phòng tắm, lại không nhịn được tiếp tục nghiên cứu thảo luận kiến thức mới theo phương pháp mở một lần nữa.

Hai giờ sau, hai người nhẹ nhàng thoải mái được hắn đưa ra ngoài phòng tắm, lại đều đã buồn ngủ.

Mới được đặt lên trên giường mấy phút, hai người đã phát ra một chút tiếng ngáy, sau đó lập tức ngủ say.

Luke đi tới phòng khách, gọi điện thoại, rất nhanh có một người quản lý đã dẫn theo hai bảo an đi lên, giao cho hắn một cái hộp nhỏ.

Sau khi Luke xem qua đồ vật trong đó xong, lập tức đưa tiễn bọn họ.

Đóng cửa lại, Luke lấy đồ vật trong hộp ra, đi trở về phòng ngủ.

Hai thân thể tràn ngập sức sống, vô cùng mềm dẻo đang ôm nhau ngủ say.

Luke nằm ở bên cạnh, hai tay động mấy lần ở trên tai bọn họ, thu tay lại nhìn trong chốc lát, hài lòng gật đầu.

Làm xong chuyện này, hắn đứng dậy đi ra ngoài phòng ngủ, kéo rương hành lý ở trong phòng khách, lặng yên rời đi.

Trong bóng đêm, Luke và Selina tụ hợp, sau đó đi tới sân bay.

Ngồi lên máy bay, Selina quan sát hắn tỉ mỉ, mặt mũi tràn đầy vẻ tìm tòi nghiên cứu: "Hai ngày này sống rất vui vẻ?"

Luke mỉm cười, nhưng cho cô một ánh mắt ra vẻ "Cô hiểu mà".

Selina: "Ba người đồng hành, cậu không cảm thấy mệt mỏi à?"

Luke tiếp tục mỉm cười: Ta có bản lĩnh, tại sao phải xấu hổ.

Selina nhìn biểu lộ của hắn, không khỏi hừ một tiếng: "Thôi đi, nếu không phải là nhìn cậu. . . Được rồi."

Luke cười hắc hắc: "Thu hoạch của cô cũng không nhỏ a? Nhìn bộ y phục này của đại mỹ nữ của chúng ta, nha nha, kiểu dáng mới nhất mùa xuân của Chanel, tôi nhớ hình như là 12.000 đúng không. Đại phú bà, cảm giác thoải mái tiêu tiền như thế nào?"

Selina có chút đau lòng: "Tôi mua món này, đã mặc qua rồi, không có khả năng trả hàng."

Luke: "Vậy thì mặc đi, rất đẹp, nhưng tiếc là chỉ có áo khoác, hình như không hợp a."

Hắn nhìn vào trước ngực Selina, nhìn áo len và áo sơ mi mua lúc giảm giá kia, cộng lại còn không đáng tiền bằng một cái cúc áo của cái áo khoác cô mới mua, không khỏi lắc đầu.

Ở kiếp trước hắn đã từng xem qua một bài báo, quần áo tắm của Chanel có giá hơn ba vạn nhân dân tệ bị phai màu, gọi điện thoại khiếu nại, người ta hết sức khách sáo nói: Lúc chúng tôi thiết kế, cũng không cân nhắc tới vấn đề giặt tẩy.

Cho nên bộ y phục kia không thể mang đi giặt, giặt nước đều không được.

Ý tứ trong lời nói là của người chăm sóc khách hàng là, ngài mặc mấy lần thì ném đi thôi, nó là một món đồ tiêu hao.

Cũng không biết là cái áo Selina mua này có phải là loại hàng lừa gạt này không.

Hi vọng là không phải, bằng không thì cô ta sẽ đau lòng chết mất.

Selina nhìn ánh mắt kia của hắn, trong lòng run rẩy: "Nhìn cái gì vậy? Vì cái gì cậu lại có biểu lộ vô cùng đáng tiếc? Tôi đây chính là hàng thật, mua trong cửa hàng Chanel chính phẩm." Nói xong ưỡn ngực.

Luke a lên cười một tiếng.

Quần áo có phải hàng thật hay không, hắn không biết! Nhưng bộ ngực lớn phát triển này hắn đã thấy rất nhiều lần, tuyệt đối là già trẻ đều không lừa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!