Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 241: CHƯƠNG 241: TRỞ VỀ NHÀ BÁO CÁO, HAI CÔ GÁI

Luke chỉ có thể nói: "Vậy bình thường lúc đi làm thì cô đừng mặc cái áo khoác này a."

Selina: "Cậu cho rằng tôi bị ngốc à, mặc áo hơn 10.000 đô đi làm? Tôi cũng không phải là những nữ minh tinh kia."

Luke suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng.

Lúc này Selina mới chuyển chủ đề: "Lần này không chụp ảnh lưu niệm à? Lần trước những tấm hình kia của Elena rất đẹp a."

Luke ha ha: "Không, Las Vegas không có gì đặc sắc, kỹ thuật chụp ảnh của tôi rất kém cỏi."

Selina suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng, ảnh chụp lần trước là Elena chụp, sinh viên nghệ thuật học vẽ tranh quả thật là có chút trình độ, hình chụp ra đều rất đẹp.

Chính Luke chụp. . . Uhm, thôi đi, nhìn nhức cả mắt.

Cô không biết, trong lòng người nào đó bên cạnh đang lẩm bẩm: Lần này thực ra cũng có hứng thú chụp lung tung một trận, bây giờ ở bên trong không gian trữ vật đang tồn trữ một đống lớn thẻ nhớ, căn bản là chưa có thời gian đi lọc, trời mới biết được là có thể đột nhiên xuất hiện mấy bức ảnh quá mức hài hòa hay không.

Hai ngày qua, hắn và hai cô em kia đi khắp nơi ở Las Vegas, trong đó có bao nhiêu nơi cần hài hòa, hắn cũng không rõ ràng.

Máy bay rất nhanh đã trở lại Los Angeles, hai người lái xe công vụ của Luke đang đỗ ở bãi đỗ xe của sân bay, cấp tốc về nhà.

Selina vừa về đến nhà, lập tức cởi áo khoác mới ra, nâng niu giống như bảo bối mắc lên giá áo treo vào trong tủ treo quần áo, còn chuyên môn dọn ra một khoảng trống cho món bảo vật trấn "Tủ" này.

Trước đó toàn bộ quần áo giày mũ phục sức của cô cộng lại, đều không đắt bằng món đồ chơi này, đương nhiên là cực kỳ bảo bối.

Luke tiện tay ném rương hành lý vào trong phòng, sau đó bấm điện thoại gọi Elsa: "Sếp, tôi đã trở lại, báo với chị một tiếng."

Elsa: "Nói ba ngày chính là ba ngày, cậu thật sự là không vội vàng một chút nào a."

Luke ha ha.

Thu được "Khoản tiền lớn" hơn 3 triệu có thể quang minh chính đại tiêu xài, bất cứ lúc nào cũng có hai hot girl khoa vũ đạo tri thức phong phú đa dạng, thân thể mềm mại, thể lực dư thừa, tại sao phải sốt ruột? Hắn cũng không phải bị ngốc.

Elsa cũng chỉ phàn nàn câu này, sau đó lập tức nói đến chuyện chính: "Trở về là được rồi, sáng sớm ngày mai tới văn phòng, chỗ tôi đã nhận được hai vụ án cần cậu đi xử lý."

Luke ồ một tiếng, cũng không hỏi, hỏi sợ rằng người phụ nữ trung niên nào đó ở phía đối diện sẽ phải lải nhải một đống lớn chuyện phân tích tình tiết vụ án.

"Được rồi, sếp, ngày mai tôi sẽ đến văn phòng của sếp sớm nửa giờ. Sếp cũng đi ngủ sớm một chút đu, bằng không sẽ có quầng thâm mắt, bái bai." Tìm đường chết thành công, hắn hoả tốc cúp điện thoại.

Elsa nghe lời trêu chọc, vô cùng ấm ức, nhưng không nhịn được cầm lấy tấm gương đang ngã úp ở trên bàn lên soi, lập tức ba một tiếng lại để tấm gương trở lại: "Không xong, đêm nay thật sự phải nghỉ ngơi cho thật tốt, bằng không thì ngày mai chắc chắn sẽ bị thằng ranh kia châm biếm."

Nhưng cô ta có thể có biện pháp nào? Mới thăng chức, làm tiểu tổ trưởng, nhất định là cô ta phải làm ra một chút thành tích, bằng không thì vị trí dưới mông cũng sẽ không quá ổn.

Luke rất nhanh đã rửa mặt xong, chúc ngủ ngon với Selina, sau đó riêng phần mình thiếp đi.

Las Vegas, trong gian phòng nào đó của khách sạn Caesars Palace, Trinity tỉnh lại.

Cô ta cảm thấy toàn thân thoải mái dễ chịu, làn da ma sát với ga giường và đệm chăn trắng nõn được giặt sạch sẽ kia, mang đến cảm giác vô cùng thoải mái, chỉ là toàn thân cảm thấy hơi uể oải, không muốn động một chút nào.

Cô ta hơi híp đôi mắt lại, nửa ngủ nửa tỉnh trong chốc lát, bỗng nhiên nhếch miệng lên, nở nụ cười, lại là nghĩ đến người nào đó, nhớ tới nụ cười mỉm mà hắn luôn mang theo, bên trong ánh mắt ngẫu nhiên còn thoáng qua vẻ đùa ác.

Lúc mới gặp, cô ta cho rằng hắn là một người tốt vô cùng quang minh lẫm liệt, vô cùng đứng đắn.

Sau hai ngày, lại phát hiện ra thật ra là tính cách của hắn có chút thích đùa vui, chỉ là bị giấu ở bề ngoài ôn hòa.

Nhưng mà, như vậy càng dễ dàng được người ưa thích.

Trinity nghĩ đến chuyện xảy ra trong hai ngày vừa rồi, ở chỗ đó một mình ngẩn người, thỉnh thoảng còn khẽ cười.

Bỗng nhiên, cô ta cảm giác có một thân thể trơn mượt áp sát tới người cô ta, miệng cũng bị mổ nhẹ một ngụm.

Trinity bất đắc dĩ mở mắt ra: "Ranchi, không phải là đã nói qua, đừng nên học Luke rồi hay sao?"

Giờ phút này, Ranchi cũng đã tỉnh lại, đang nằm ở trên người cô ta, cười híp mắt nhìn cô ta.

Nghe thấy lời này, trong mắt lóe lên sự đùa ác, hai tay ôm đầu Trinity, hung hăng hôn xuống một cái.

Trinity yếu ớt giãy dụa, nhưng cũng khó có thể thoát khỏi.

Bây giờ toàn thân cô đều mềm nhũn, cảm giác giống như là sau khi chạy marathon, nghỉ ngơi một giờ, đó là vừa dễ chịu lại không còn tí sức lực nào.

Thể năng của Ranchi tốt hơn cô không ít, bây giờ đang ở vào tình thế thể lực chiếm ưu thế, tự nhiên là muốn chơi thế nào thì chơi thế ấy.

Trọn vẹn 30 giây, Ranchi mới buông Trinity đang thở hồng hộc ra, liếm môi nói: "Vì cái gì miệng của cậu lại ngọt như thế?"

Trinity tức giận: "Cậu mua mật ong, còn hỏi tớ?"

Ranchi ha ha cười khẽ, bên trong ánh mắt linh động mang theo vẻ thu hút: "Cậu không thích ăn?"

Trinity nghẹn lời, một lát sau bất đắc dĩ: "Được rồi, mùi vị vẫn được."

Ranchi lại cúi đầu hôn cô ta một lúc, mới an ủi nói: "Như vậy chẳng phải là đã xong."

Trinity bất đắc dĩ gật đầu: "Được rồi, cậu luôn thông minh như vậy. Uhm, cậu đừng cử động, đây là cái gì?" Cô có chút nghi hoặc vươn tay, sờ lên tai trái của Ranchi, nơi đó hình như là có thứ gì chớp động một cái ở trong ngọn đèn lờ mờ.

Nhìn một chút, Trinity ngẩn người: "Cậu đeo vòng tai từ bao giờ thế?"

Mỗi ngày bọn họ đều khiêu vũ, rất ít mang đồ trang sức, bởi vì không tiện trong lúc vận động.

Chơi mấy ngày nay với Luke, bọn họ chỉ gọi điện thoại báo cáo bình an với đội trưởng, căn bản là không hề trở lại, trên người trừ điện thoại và ba lô nhỏ ra, thứ gì khác cũng không mang theo.

Ranchi cười nhẹ từ trên người cô ta bò lên, ấn mở đèn bàn bên mép giường.

Trước đó trong phòng chỉ có hai ngọn đèn áp tường nhỏ chiếu sáng lờ mờ, tất cả đều rất mơ hồ, bây giờ mép giường lập tức sáng lên.

Ranchi lại nằm sấp trở lại: "Đừng nói với tớ, chính cậu không đeo vòng tai đấy nhé."

Trinity theo bản năng sờ sờ tai phải, cũng chạm đến một đồ vật lạnh buốt.

Ranchi cười lấy tay của cô ta ra: "Để tớ lấy giúp cậu, cậu lấy giúp tớ."

Một lát sau, trong tay hai người riêng phần mình cầm một cái vòng tai, mặt lộ vẻ cổ quái.

Thứ này. . . Chắc là quà của người nào đó lưu lại lúc sắp chia tay a? Nhưng người khác tặng vòng tai không phải là tặng một đôi sao, vì cái gì hết lần này tới lần khác tặng bọn họ lại là mỗi người một cái?

Hơn nữa, hai người đều không cần nhìn kỹ, đều biết đây là một đôi vòng tai, lại phân biệt được đeo lên trên lỗ tai bọn họ.

Đây là loại đầu óc kiểu gì? Trong lòng hai cô gái hơi lẩm bẩm.

Nhưng tròng mắt của Ranchi đi lòng vòng, hình như có chút hiểu ra, cười khẽ, lại hôn Trinity một cái: "Thấy không, hắn đây là có ý gì? Rõ ràng là đang nói chúng ta là một đôi a."

Trinity hơi mơ hồ: "A? Là ý tứ này a?"

Ranchi: "Khẳng định là thế, bằng không thì riêng phần mình tặng cho chúng ta một đôi vòng tai cũng không khó a? Uhm, để tớ đi tìm một chút, tên này thích nhất vụng trộm làm một chút động tác." Nói xong cô đứng lên, nhìn quanh giường trong chốc lát, sau cùng lấy ba lô nhỏ của mình trở lại.

Ngồi trở lại giường, cô ta kéo khóa của cái ba lô nhỏ mở ra, sau đó dốc ngược xuống giường một cái, rầm rầm rơi xuống rất nhiều tạp vật.

Gương nhỏ, hộp phấn lót, son môi, bút vẽ lông mày, kẹp lông mày, lông mi, dao cạo, chùm chìa khóa, mấy tám thẻ và giấy chứng nhận, mấy đồng tiền xu, mấy tờ tiền lẻ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!