Ở giữa rất nhiều tạp vật có một cái hộp nhỏ, nhãn hiệu Tiffani ở bên trên cái hộp nhỏ màu xám bạc vô cùng dễ thấy.
Cô ta mở cái hộp nhỏ ra, từ bên trong móc ra một trang giấy gấp, nhìn qua: "Ách, tên này! Thật chẳng lẽ là rất có tiền? Thế nhưng mà tiền lương của cảnh sát cũng không cao lắm a?"
Toàn thân Trinity không còn sức lực, không muốn động, chỉ mở miệng hỏi: "Đó là cái gì?"
Ranchi: "Hóa đơn và giấy chứng nhận, hơn nữa. . . Uhm, thế mà thật sự đúng là một cái vòng tai cho tớ."
Lòng hiếu kỳ Trinity nổi lên, nhưng hành động thực tế lại không thể thực hiển, chỉ có thể vươn tay, bấm một cái trên mông Ranchi ở bên cạnh: "Cậu đưa cho tớ xem một chút a."
Ranchi tức giận lườm cô một cái: "Chờ đã, tớ cũng đi tìm hóa đơn của cậu đến."
Trinity: "A?"
Một lát sau, Ranchi lấy ba lô nhỏ của Trinity ra, cũng mở ra đổ nhào lên giường, quả nhiên cũng tìm thấy cái hộp nhỏ thuộc về Trinity.
Sau khi mở ra, cô ta lấy tờ hóa đơn bên trong đưa cho Trinity xem: "Xem một chút đi, đây là tên kia đưa cho cậu."
Trinity hơi hé mắt, quét nhìn xuống tờ hóa đơn kia, chợt trừng to mắt: "Đây là bao nhiêu? 5.200?"
Ranchi cười nhạo: "Nghĩ gì thế! Lúc học tiểu học cậu học toán có tốt không thế?"
Trinity không lên tiếng, toán học tiểu học của cô vốn không tốt, hoạt bát hiếu động, lúc này mới lựa chọn con đường làm sinh viên nghệ thuật, học khiêu vũ.
Ranchi: "Là 52.000 đô, phần kia của tớ cũng giống như vậy. Cho nên, một đôi vòng tai này có giá khoảng 100.000 đô đi."
Cô ta lại nhìn giấy chứng nhận một chút, lại cầm vòng tai đưa tới trước mắt nhìn kỹ trong chốc lát: "Tên quỷ kia, đúng là lắm trò, trên cái vòng tai này có tên của cậu."
Trinity a một tiếng, cũng giơ vòng tai bên trong tay mình lên nhìn, quả nhiên chỗ bí mật bên vòng tai, trông thấy mấy chữ rất nhỏ, là tên Ranchi.
Ranchi nhún nhún vai: "Được rồi, như vậy cũng sẽ không sợ nhầm." Nói xong, cô ta đổi vòng tai của hai người trở lại.
Trinity: "Chuyện này, chúng ta nhận lấy có phải là. . . Không tốt lắm hay không?"
Ranchi nhìn cô ta chằm chằm: "Cậu muốn nói cái gì? Không phải cậu là một cô nàng chuyên nghiệp lấy tiền làm việc sao?"
Trinity có chút lúng túng cúi đầu xuống, nhưng cô ta chính là nghĩ như vậy.
Ranchi bỗng nhiên nở nụ cười, ôm lấy Trinity, lại hôn cô ta một phát: "Cậu nằm mơ hả! Hai ngày 52 ngàn, làm gì có cô nàng chuyên nghiệp nào đắt như vậy, những tiểu minh tinh cấp hai cấp ba có được cái này giá cũng không tệ rồi. Cậu chính là muốn, cũng không đáng giá tiền này."
Trinity cắn môi: "Tớ vốn cũng không phải là."
Ranchi cười khanh khách, hai tay ở trên người Trinity dùng sức ngắt một cái: "Vốn cũng không phải là. Nếu như là, cho số lẻ 2000 đô đều ngại nhiều. Vừa vặn bởi vì thứ này quá quý giá, mới chứng minh hắn không phải là có ý kia, hiểu không! Hơn nữa. . . Được rồi, không nói nữa."
Trinity mới nghe được chút lời dễ nghe, kết quả lại không còn, lập tức tỏ vẻ bất mãn: "Này, cậu không thể nói hết lời sao? Vì cái gì bây giờ cậu lại càng ngày càng giống Luke?"
Ranchi cũng không tiếp lời, thu dọn đồ vật của riêng mỗi người ở trên giường cất vào trong ba lô nhỏ.
Sau khi Ranchi thu dọn xong đồ vật, cầm lấy một chai rượu đỏ mới uống một nửa ở bên cạnh rót, cứ như thế ngồi sát đầu giường, miệng nhỏ nhẹ nhấp.
Trinity rốt cuộc cũng không nhịn được, tính cách của cô kỳ thật tương đối giống như trẻ con, tức giận đến nhanh, nguôi giận cũng rất nhanh: "Cũng rót cho tớ nửa ly đi."
Lần này Ranchi cũng không tiếp tục đùa Trinity nữa, rất dứt khoát rót ra non nửa ly, còn đỡ Trinity không còn sức lực gì lên, cùng mình song song dựa vào đầu giường.
Trinity uống một ngụm rượu đỏ, sững sờ một lát, bỗng nhiên hỏi: "Hắn, vô cùng thích tớ à?"
Ranchi ừ một tiếng, không trực tiếp trả lời, nhưng trong lòng thở dài: Cô ngốc! Dựa vào chuyện hai chúng ta nhận được phần quà này, hắn ưa thích chính là. . . Cả hai chúng ta! Mà không phải là bất cứ riêng một ai a!
Dưới ánh đèn lờ mờ, hai thiếu nữ xinh đẹp cứ như thế câu có câu không nói chuyện phiếm, nhưng vẫn thường xuyên đặt đề tài lên trên một người đã rời đi.
. . .
Los Angeles, sáng sớm tỉnh lại, Luke cảm thấy tinh lực dồi dào, hành trình tới Las Vegas lần này thật sự là rất không tệ, hắn cảm thấy trạng thái của mình tốt không hợp thói thường, chỉ đợi làm một vố lớn mà thôi.
Trước tiên dùng tinh lực dư thừa ở bên trên bữa sáng, chuẩn bị kỹ càng một bữa sáng phong phú, cùng với điểm tâm ngọt tùy thân cho Selina, sau đó mới gọi Selina đang ở trong mộng đẹp.
Con hàng này dậy, cái gì cũng không làm, lập tức chạy đến tủ treo quần áo kiểm tra món áo khoác Chanel bảo bối kia của cô ta trước.
Nhìn thấy nó vẫn còn yên tĩnh treo ở nơi đó, không hề biến mất, cô ta mới như trút được gánh nặng: "Quá tốt, thì ra không phải là đang nằm mơ."
Luke dựa nghiêng ở cánh cửa: "Cô cho rằng chuyện gì là nằm mơ? Trúng giải thưởng lớn hả?"
Selina ha ha: "Tôi luôn cảm thấy, mình thế mà dám vung tay tiêu xài hơn 10.000 đô mua một cái áo khoác, chuyện này giống như là đang nằm mơ, lúc bỏ tiền trong mơ, tôi luôn cảm thấy vô cùng đau lòng."
Luke: ". . . Vậy bây giờ đã tỉnh, tận mắt nhìn thấy nó, không đau lòng nữa à?"
Selina: "Vẫn sẽ đau lòng. Nhưng, loại đau lòng này là đáng giá."
Luke: . . .
Hắn không nên xem thường lòng thích cái đẹp của phụ nữ.
Ăn sáng xong, hai người lái xe đi làm.
Đến đồn cảnh sát, vào văn phòng của Elsa, Luke mới lên tiếng chào, tay còn chưa kịp để xuống, đã phải đón lấy một chồng hồ sơ bị cô ta ném đến: "Bọn cậu đi thăm dò vụ án này đi, mau chóng làm ra chút thành quả."
Luke đưa hồ sơ cho Selina ở bên cạnh, để cô ta xem trước, mình thì trực tiếp hỏi Elsa: "Tình huống như thế nào?"
Elsa lộ ra vẻ bất đắc dĩ: "Gần đây chỗ chúng ta có một đám con buôn dược phẩm thuộc băng nhóm D-36 đang hoạt động. Thế nhưng, bọn chúng vốn hoạt động ở bên chỗ đại học Nam California, không biết vì sao lại chạy đến khu chúng ta quản hạt. Bọn chúng làm ra mấy vụ án không lớn không nhỏ, mấy lãnh đạo cấp cao của các tổ chức cộng đồng đã hướng chúng ta khiếu nại."
Trong lòng Luke khẽ nhúc nhích, gật đầu: "Chuyện cũng không phải là quá nghiêm trọng đấy chứ?"
Elsa: "Bọn họ vào Beverly Hills, còn từng quấy rối Sheila."
Luke nhíu nhíu mày: "Bọn họ to gan thế cơ à?"
Elsa: "Trời mới biết bọn tội phạm này nổi điên làm gì, đột nhiên không hiểu thấu tìm tới chỗ Sheila, nói lượng cần mà cô ấy muốn đã được đưa đến, để cô ấy trả một số tiền lớn, về sau nhóm người này bị bảo an đuổi đi."
Luke: "Một số tiền lớn?"
Elsa: "Một pound cần, đòi Sheila trả 20 ngàn đô."
Luke: ". . . Bọn họ nghèo phát điên rồi à? Giá cả này vượt qua giá thị trường ba lần rồi."
Elsa: "Đúng vậy, Sheila gọi điện thoại cho tôi. Cô ấy sợ là có người cố ý nhằm vào cô ta, mượn cơ hội này tung tin đồn nhảm nói cô ấy mua lượng lớn cần sa."
Luke suy nghĩ một chút đã hiểu ra.
Một pound cần là khái niệm gì? Đó là 16 ounce, 450 gram.
Đại đa số người sử dụng một lần một phần tám ounce đã đủ liều rổi, một pound cần sa đó là lượng cho hơn trăm người sử dụng.
Một khi tin tức này bị báo cáo ra ngoài, nói không chừng sẽ có người cho rằng Sheila đang tụ tập phê cần, thanh danh của cô ta không nhất định là sẽ có vấn đề, nhưng khẳng định là sẽ lưu lại chỗ bẩn.
Dù sao, mình gặp áp lực lớn hít một chút, so với việc tụ tập phê cần cỏ làm ẩu, đây là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Khó trách Sheila lại khẩn trương như vậy.
Luke cũng biết, vì sao Elsa lại giao vụ án này cho mình, bởi vì hắn và Sheila là người quen biết cũ, có cơ sở để tín nhiệm nhau.